Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn - Phó Tranh & Ôn Lương
Chương 445: Khi nào thì về với tôi?
“Trong tủ lạnh còn chút nguyên liệu, kh cần gọi đến lần nữa đâu.” Ôn Lương nói.
“Cũng được.”
Mùa hè thời tiết vốn đã nóng bức, cho dù trong nhà ều hòa, nhưng sau khi vận động, vẫn đổ một mồ hôi, dính dính khó chịu.
Ôn Lương kh thể chịu đựng được nữa, quay vào phòng ngủ l hai bộ quần áo sạch, trước khi vào phòng tắm để lại một câu, “ tắm trước.”
Cô còn chưa kịp đóng cửa, Phó Tr đã chen vào, “Cùng tắm.”
“……”
Lần tắm này kéo dài gần một tiếng.
Bên ngoài trời đã tối, trong căn hộ cũng đã bật đèn.
Ôn Lương được ôm ra ngoài.
Phó Tr quấn cô bằng khăn tắm, đặt lên giường trong phòng ngủ.
Ôn Lương nhắm mắt lại, mệt đến mức kh muốn nhấc một ngón tay.
Phó Tr giúp cô đắp một chiếc chăn mỏng, nói: “ l quần áo bên cạnh, về nấu cơm cho em.”
Ôn Lương từ trong cổ họng phát ra một tiếng "ừ".
Phó Tr đứng dậy trở lại phòng khách, th chiếc áo sơ mi của và nội y của cô vứt trên sàn, cúi xuống nhặt lên, để lên ghế sofa, chỉ mặc quần dài, cầm chìa khóa sang bên cạnh.
Thay quần áo chỉ mất vài phút, trở về, ghé mắt tủ lạnh trong bếp.
Bên trong b cải tươi, cà tím, và bên dưới còn đ lạnh một hộp tôm lớn.
Phó Tr dùng những nguyên liệu này để chế biến ba món: b cải xào, cà tím kho, tôm luộc, và nấu hai bát cháo trắng, sắp xếp gọn gàng lên bàn.
Phó Tr quay lại phòng ngủ, gọi Ôn Lương ăn cơm.
Ôn Lương mở mắt, chống tay ngồi dậy trên giường, sai bảo Phó Tr l cho cô quần áo.
Cô mặc xong váy, vừa xuống giường, đột nhiên chân mềm nhũn, suýt nữa ngã xuống đất.
Phó Tr nh chóng đỡ l cô, hơi lúng túng chớp mắt, “Kh chứ?”
Ôn Lương liếc một cái.
Ánh mắt đó chẳng sức sát thương, trong mắt Phó Tr, lại giống như một kiểu làm nũng, khiến trái tim khẽ rung động.
Hai ngồi xuống bàn ăn, vừa ăn vừa trò chuyện.
Khi đã nói rõ mọi chuyện, Ôn Lương hỏi về bà lão và Phó Thi Phàm.
Phó Tr nói hai đã về lại Giang Thành, Phó Thi Phàm cũng đã trở lại trường học.
cười một cái, đưa tôm đã bóc vỏ vào bát của Ôn Lương, “Còn em, khi nào thì về với ?”
Ôn Lương sắc mặt hơi thay đổi, im lặng vài giây, thẳng t nói, “Em kh muốn về.”
Phó Tr dừng lại, ngón tay siết chặt, một tiếng “rắc”, đầu tôm bị bóp nát.
lặng lẽ tháo ra, nghiêm túc cô, “Tại ?”
“Em vừa mới bắt đầu c việc ở đây, trở về lại bắt đầu lại từ đầu.”
Ôn Lương kh muốn từ bỏ, cũng kh muốn cuộc sống của lại quay qu như trước.
“Sau khi về, em thể tiếp tục làm việc ở Phó Thị, nếu em bận, tất cả quảng cáo sản phẩm dưới Phó Thị đều do em phụ trách.”
Ôn Lương một cái, cúi mắt xuống.
Cô vẫn nhớ khi mới nhậm chức giám đốc thương hiệu, nhân viên dưới quyền mắc lỗi khiến cô bị Phó Tr c khai chỉ trích trong cuộc họp cấp cao.
Dù mọi chuyện đã được giải quyết, kh hình phạt gì, nhưng trước mặt nhiều như vậy, Ôn Lương cảm th tổn thương.
Cô cảm th tủi thân, họ là vợ chồng mà, tại kh thể để cô chút thể diện?
Nhưng cô cũng nghĩ, từ trước đến nay đều như vậy, kh cố ý nhắm vào cô, chỉ là cô kh là đặc biệt trong lòng , đủ đặc biệt để thể ưu ái.
Sau đó, khi Chu Tư Ý về nước, cô đã th được sự thiên vị của Phó Tr, quảng cáo đã định cho Lâm Nhan Nhan lại bị quyết định giao cho Chu Tư Ý.
Bây giờ, cuối cùng Phó Tr cũng đã ưu ái cô một lần.
Ôn Lương kh vui như cô tưởng tượng, chỉ cảm th lòng dạ rối bời.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cô nói, “Để sau nói.”
Bây giờ cô còn c việc chưa xong, đợi xong việc hãy nói.
Phó Tr kh ép buộc, chuyển chủ đề.
Ôn Lương hỏi về mối thù với nhà Bạch.
Phó Tr bắt đầu từ việc cảnh sát kết thúc ều tra dưới áp lực, đến việc Trương Quốc An đồng ý thay đổi lời khai, đến việc viện kiểm sát bị áp lực khiến vụ án kh thể ều tra lại.
đã làm rõ, mọi chuyện đều liên quan đến nhà Bạch.
cũng đã từng tìm cách thương lượng với nhà Bạch, nhưng họ hoàn toàn phủ nhận, kh ý định thương thảo.
May mắn thay, cuộc đấu tr này do Phó Tr khởi xướng với nhà Bạch đã giành chiến tg.
Nhà Bạch bị tổn thương nặng nề, kh còn sức lực để quản lý việc này.
Vụ án được ều tra lại bởi cảnh sát.
Lần này lời khai của Trương Quốc An và Mạnh Kim Đường, Chu Tư Ý chắc c sẽ kh thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật.
“À Lương, xin lỗi, cái c.h.ế.t của nhạc phụ liên quan đến trai, đây là món nợ của nhà Phó đối với em, cho nên bất kể vì nhạc phụ, hay vì trai, hoặc vì bản thân , đều kiên quyết làm rõ mọi chuyện.” Phó Tr nói nghiêm túc.
“Chỉ là kh rõ, tại nhà Bạch lại ngăn cản việc ều tra sự thật, em là con gái của nhạc phụ, cũng là truy tố vụ án, sợ mâu thuẫn leo thang, họ sẽ gây bất lợi cho em, sợ em kh chịu rời , cho nên mới tự ý chọn phương pháp đó.”
Ôn Lương cuối cùng cũng hiểu được nguyên nhân mâu thuẫn giữa Phó Tr và nhà Bạch, cũng hiểu được lý do Phó Tr muốn cắt đứt quan hệ với cô.
Nói thật lòng, ban đầu khi cảnh sát kết thúc vụ án, Phó Tr tìm cách kẹt vụ án tại viện kiểm sát, Ôn Lương chỉ nghĩ rằng Phó Tr muốn thay Phú Việt thoát tội, đổ tội cho Chu Tư Ý.
Sau đó cô dần dần mở lòng với Phó Tr, quyết định tin tưởng .
Bây giờ nghe nói như vậy, Ôn Lương kh nghi ngờ gì về sự thật, “Hóa ra là vậy, kh kể vì ai, em đều cảm ơn .”
Nói thật, thời gian qua, Phó Tr thực sự chân thành với cô.
Cho nên, từ chối vừa chút kh gần gũi.
“Nếu muốn cảm ơn , thì về với , được kh?” Phó Tr mỉm cười nhẹ nhàng, “À Lương, cũng kh là ép ơn, chỉ là, nếu em kh nỡ c việc ở đây, em vẫn thể qua đây chụp hình, sẽ kh cản trở c việc của em.”
Ví dụ như những nhiếp ảnh gia nổi tiếng quốc tế, nhận lời mời của các thương hiệu do nghiệp ở các quốc gia khác nhau, thường xuyên bay bay về, kh việc thì về nhà.
Ôn Lương suy nghĩ một chút nói, “Vậy sẽ suy nghĩ kỹ.”
Sau bữa tối, hai dạo qu khu chung cư một lát.
Trở về, Phó Tr ở lại nhà Ôn Lương, kh chịu về bên cạnh.
Ôn Lương đang sửa hình, thì l laptop xử lý c việc, hai kh qu rầy nhau, nhưng lại một sự hòa hợp dễ chịu.
Hôm nay lượng vận động tăng đột biến, Ôn Lương sớm đã ngáp dài, sau khi rửa mặt đã lên giường ngủ.
Phó Tr cũng ngủ ở bên này.
Sáng hôm sau, khoảng hơn bảy giờ, ánh sáng chói chang xuyên qua cửa sổ chiếu vào phòng.
Ôn Lương ngủ đến khi tự nhiên tỉnh dậy, mở mắt ra, vừa quay đầu đã th đàn bên cạnh.
Mới mở mắt đã th , Ôn Lương cảm th một cảm giác quen thuộc.
Cô lật , chăm chú quan sát gương mặt của Phó Tr.
“Dậy ?”
Phó Tr mở mắt, thẳng vào cô.
“Ừ.”
Ôn Lương cũng kh ngạc nhiên, đã đoán được đã tỉnh.
Phó Tr lật xuống giường, “Em nằm thêm một chút, chuẩn bị bữa sáng.”
“Được .”
l áo sơ mi trên tủ đầu giường mặc vào.
“Cạch”
Phó Tr quay đầu lại, th Ôn Lương chống khuỷu tay lên giường, dùng ện thoại chụp ảnh .
Trong ảnh, Phó Tr tóc rối bời, cúi đầu chỉnh sửa áo sơ mi, chỉ cài vài nút ở dưới, lộ ra một bộ n.g.ự.c săn chắc, phần còn lại thì mờ mờ ảo ảo, khiến ta suy tưởng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.