Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn - Phó Tranh & Ôn Lương
Chương 474:
"Chị dâu, chị đừng ghét em nhé."
Sau khi mở cửa, Ôn Lương thay dép và ngồi xuống ghế sofa.
Phó Thi Phàm như một cái đuôi nhỏ, theo sau lưng cô, hai tay bứt rứt đứng bên cạnh sofa, cúi đầu với vẻ mặt đầy lo lắng và sợ hãi.
“Tại kh về cùng tài xế? Tại lại đột ngột đến đây một ?” Ôn Lương cô với vẻ mặt kh biểu cảm.
Xung qu mắt Phó Thi Phàm đỏ au, trước mắt cô như mờ mịt, tr thật tội nghiệp, “Em kh muốn về.”
“Tại ?”
“Bởi vì… vì dì kỳ quái đến trường tìm em, bị các bạn học th, họ đều nói em là con riêng…”
Những giọt nước mắt trong veo trào ra từ khóe mắt, chảy trên làn da trắng trẻo của cô bé, giống như những viên ngọc trai.
Cô bé nghẹn ngào Ôn Lương, đôi mắt đỏ hoe, mặt đầy nước mắt, ánh mắt ngập tràn sự e dè, “Chị dâu, chị đừng ghét em nhé? Em sẽ nghe lời chị, kh làm chị tức giận, chăm sóc tốt cho các em…”
Nói xong, lại một giọt nước mắt trào ra.
cô bé như một con thú non, vừa muốn gần gũi lại vừa sợ bị cô ghét bỏ, Ôn Lương bỗng cảm th kh là !
Một đứa trẻ đáng yêu và hiểu chuyện như vậy, cô thể ghét nó?
Nó phụ thuộc vào cô như vậy, cô thể nhẫn tâm ghét bỏ và từ bỏ nó?
Nó vô tội, nó đâu chọn lựa được xuất thân của !
Ôn Lương nhẹ nhàng nắm tay lại, đưa tay kéo Phó Thi Phàm lại gần, dịu dàng lau nước mắt trên mặt nó, “Phàm Phàm đừng khóc, chị dâu kh ghét em đâu.”
Phó Thi Phàm như một chú mèo nhỏ, dụi dụi vào tay cô, đôi mắt chứa đầy nước, đầu mũi đỏ ửng, nghẹn ngào nói, “Thật kh?”
“Thật,” tim Ôn Lương như tan chảy, “Chị dâu tức giận với chú em, nhưng chưa bao giờ ghét em.”
Cô chỉ để tâm đến việc Phó Tr con với phụ nữ khác, chứ kh quan tâm đứa trẻ đó là ai.
“Chị dâu ơi, chị thật tốt!”
Phó Thi Phàm nhào vào lòng Ôn Lương, kh kiềm chế được mà khóc to, nước mắt chảy ròng ròng, “Em kh muốn ở một trong nhà cũ, em muốn ở cùng chị dâu!”
Cô bé từ trước đến nay luôn ngoan ngoãn, giờ lần đầu tiên khóc to như vậy, đau khổ như vậy.
Tim Ôn Lương cũng quặn lại.
Nhưng cô kh đồng ý.
Cô gần như thể tưởng tượng ra, nếu cô đồng ý, biểu cảm của Đường Thi Thi sẽ như thế nào.
Ôn Lương suy nghĩ một chút nói, “Phàm Phàm, em sống ở đây, chắc mẹ ruột của em sẽ kh đồng ý đâu, chị sẽ gọi ện cho ba em, bảo đến đón em về Ngân Hà, chị dâu sẽ thường xuyên đến thăm em, được kh?”
Ôn Lương nghĩ, đây lẽ là giải pháp tốt nhất.
Nếu Phó Thi Phàm ở lại đây, Ý Lệ và Phó Th Nguyệt chắc c sẽ kh bỏ qua.
Phó Thi Phàm ngẩng đầu lên, ánh mắt mờ mịt, “Chị dâu, chị kh về Ngân Hà ? Chị cũng về , dì kỳ quái kh thể quản được chị và chú, chú thích là chị.”
“Chị dâu bây giờ kh muốn về.”
“Tại ?” Cô bé chớp mắt, lộ vẻ kh hiểu.
Ngoài việc Ôn Lương chút khúc mắc trong lòng, còn một lý do khác.
“Chắc bà ngoại muốn se duyên cho mẹ ruột của em và ba em đúng kh?”
Phó Thi Phàm nhẹ gật đầu, “Nhưng bà ngoại là bà ngoại, ba là ba, chú thích là chị dâu, đã từ chối bà ngoại mà.”
Ôn Lương nghiêm túc phân tích với Phó Thi Phàm, “Em biết mà, bà ngoại luôn kh thích chị dâu. Bà kh là dễ dàng bỏ qua, nên sẽ tìm mọi cách ngăn cản chú và chị dâu ở bên nhau, se duyên cho mẹ em và ba em. Hơn nữa, em kh biết, bà ngoại kh chỉ là dì của ba em, mà còn là mẹ ruột của ba em, giống như dì kỳ quái với em, sự áp chế tự nhiên. Vì vậy, chị dâu kh muốn phiền phức, tốt nhất là kh quay lại.”
Hiện tại, Ôn Lương nhận về hôn nhân nhẹ nhàng.
Dù , cô kh ý định tái hôn với Phó Tr, sống chung hay kh cũng kh quan trọng.
Đứa trẻ sinh ra thể nuôi dưỡng cùng nhau.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nếu cô sống cùng Phó Tr, Ý Lệ và Phó Th Nguyệt chắc c sẽ gây rối, cô bây giờ đang mang thai, chỉ muốn yên tĩnh một chút, chăm sóc cho thai nhi.
Thà để họ nghĩ rằng cô thật sự đã chia tay Phó Tr, như vậy họ chỉ việc tấn c Phó Tr, mà kh đến làm phiền cô.
Phó Thi Phàm gật gật đầu, đôi mày nhíu lại, “Nhưng chị dâu, như vậy kh là chấp nhận ý của bà ngoại ? Nếu dì kỳ quái nhân cơ hội này x vào thì ?”
Ôn Lương mỉm cười, “Nếu chú để dì vào, thì chứng tỏ chú cũng kh xứng đáng để chị thích, chị sẽ đá thẳng.”
Tốt thôi chú, chị cũng kh giúp được chú .
Phó Thi Phàm kh nói gì thêm, chỉ chôn đầu vào lòng Ôn Lương và dụi dụi.
Ôn Lương cười, vỗ vai nó, “Được , chơi với Đoàn Đoàn , chị dâu nấu cơm, ăn xong để ba em đến đón em.”
Phó Thi Phàm nằm trong lòng Ôn Lương, kh nỡ rời , trái một lát, “Dì Đường đâu?”
“Dì c tác .”
“Được .” Phó Thi Phàm từ từ rời khỏi lòng Ôn Lương, “Em tìm Đoàn Đoàn đây.”
Trong lúc Ôn Lương nấu ăn, cô nhận được ện thoại từ Phó Tr.
“Phàm Phàm hiện đang ở chỗ chị ?”
“Ừ.”
“Xin lỗi đã làm phiền chị, sẽ đến đón ngay.” Phó Tr vẻ lo lắng cô sẽ tức giận.
“Được, đến .”
Ôn Lương một tay giữ chảo, tay kia đảo thức ăn, chỉ thể kẹp ện thoại giữa vai và tai, thật kh tiện, “Còn việc gì nữa kh? Nếu kh thì cúp máy đây.”
Th Ôn Lương đồng ý nh chóng như vậy, trong lòng Phó Tr hơi nặng nề.
Phó Thi Phàm là minh chứng trực tiếp cho việc đã quan hệ với phụ nữ khác, giống như một cái gai trong lòng Ôn Lương, mỗi lần th Phó Thi Phàm, cái gai đó lại sâu thêm một chút.
Giống như thể chấp nhận việc Ôn Lương con với đàn khác, nhưng tuyệt đối kh thể để đứa trẻ đó xuất hiện trước mặt .
vẻ như khó để họ sống chung với nhau nữa.
Chỉ còn cách đưa Phó Thi Phàm về nhà cũ, sẽ thường xuyên đến thăm cô bé.
Ngay lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng ồn ào.
Phó Tr dùng ngón tay thon dài ấn một phím trên ện thoại bàn, gọi vào đường dây nội bộ của thư ký ngoài đó, “ chuyện gì vậy?”
“Xin lỗi, giám đốc, Phù giám đốc đòi gặp , đã khuyên nhưng bà kh chịu rời .” Thư ký trực trả lời.
Bây giờ đã gần bảy giờ, qua giờ làm việc, khi giám đốc chưa rời , thư ký sẽ luôn một ở lại trực.
“Để bà vào .” Phó Tr nhíu mày.
Chưa đầy hai phút, Phó Th Nguyệt xuất hiện trong văn phòng giám đốc.
Chỉ th Phó Tr ngồi trên chiếc ghế văn phòng rộng rãi, dựa lưng thoải mái, bà ta với ánh mắt nhạt nhòa.
Phó Th Nguyệt cười lạnh, “A Tr, em thật sự triển vọng, bây giờ gặp em một lần khó như vậy!”
Hôm nay bà ta hẹn Phó Tr ăn, bị từ chối.
Đến tập đoàn Phó Thị tìm Phó Tr, lại một lần nữa bị từ chối.
Nếu kh vì bà ta kh màng đến thể diện mà gây rối, lẽ còn kh gặp được con trai tốt của !
“Phù giám đốc chuyện gì tìm ?” Phó Tr như kh nghe th lời bà ta, tỏ ra c việc, giọng nói kh mang theo chút cảm xúc nào.
“… gọi là Phù giám đốc?”
Phó Th Nguyệt cười lạnh, “, kh muốn nhận là mẹ nữa ?”
“Nếu kh chuyện gì thì ra ngoài, còn việc, kh thời gian tán gẫu với chị.” Phó Tr tùy ý tắt máy tính.
“A Tr, nhất định như vậy ? nhất định cắt đứt với vì một Ôn Lương? chỉ là nói cho biết về thân thế của Phó Thi Phàm, cô là con gái của , để cô nhận tổ quy t gì sai?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.