Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn - Phó Tranh & Ôn Lương

Chương 54: Khó mà vẹn toàn

Chương trước Chương sau

"A Lương, đầu cháu thế? lại bị thương ? nghiêm trọng kh?" Ông nội băng gạc trên trán Ôn Lương, giọng khàn khàn yếu ớt hỏi.

Ông đang bệnh nặng đến thế mà vẫn còn lo cho vết thương nhỏ nhặt của , lòng Ôn

Lương chợt chua xót, nước mắt lập tức trào ra.

" thế? Đau lắm à?" Ông nội th gương mặt tủi thân của cô, xót xa hỏi.

Ôn Lương vội vàng lắc đầu: "Ông nội yên tâm, chỉ là sơ ý bị va chạm thôi, kh nghiêm trọng, kh đau chút nào cả."

"Cơ thể thì đừng coi nhẹ, đừng giống như . Cơ thể kh ra gì, kh chống đỡ được bao lâu nữa ." Ông nội thều thào nói.

"Kh. Ông nội, đừng nói thế, sức khỏe nhất định sẽ khá lên, nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi." Nước mắt Ôn Lương chực trào ra, lấp lánh trong hốc mắt.

" lại giống con nít thế, nói khóc là khóc."

Ông nội đưa tay lau nước mắt trên mặt Ôn

Lương.

"Chỉ cần nội khỏe lại, A Lương sẽ kh khóc nữa." Ôn Lương khàn giọng, nghẹn ngào nói.

"A Lương à. Ông nội già , ai cũng sẽ đến bước này thôi. Ông đã chuẩn bị tinh thần từ lâu . Ông kh sợ, chỉ mong cháu cũng kh sợ. Được kh?"

Ôn Lương mím chặt môi, khóe môi như nặng nghìn cân, cuối cùng kh kìm được mà gục xuống giường bật khóc nức nở.

Cô đâu kh hiểu rằng ai cũr. 952 đến ngày đó.

Chính vì đã trải qua quá nhiều, bà nội của cô, bố cô, nên cô càng kh thể chấp nhận.

Làm thể chấp nhận được rằng, thương cô nhất cũng sắp rời xa cô.

"Đứa bé ngoan, đừng khóc nữa." Ông nội trìu mến xoa đầu Ôn Lương.

Phó Tr bước lên đỡ Ôn Lương dậy, nhẹ giọng dỗ dành: "Đừng khóc nữa, A Lương, vẫn ổn mà, đúng kh?"

Ôn Lương vừa khóc vừa cười, l tay áo lau nước mắt: "Em thật là ngốc quá, vẫn ổn thế này, em khóc cái gì chứ, em cười mới đúng."

Phó Tr nụ cười gượng gạo của cô, mím môi, đưa tay lau sạch nước mắt còn vương trên gương mặt cô.

"A Tr, A Lương, ở đây chỉ ba cháu , chúng ta nói chuyện thật lòng một chút. Thực ra hôm nay hai đứa định ly hôn đúng kh? Nếu kh nội đột nhiên ngã bệnh, bây giờ lẽ hai đứa đã ly hôn chứ gì?"

Ôn Lương và Phó Tr nhau.

"Hai đứa đừng nghĩ là thể giấu được .

Ông tuy già , nhưng chưa lẫn. Hai đứa nghĩ gì trong lòng, đều rõ cả."

"Xin lỗi nội, xin lỗi, bọn cháu đã khiến thất vọng ." Nước mắt Ôn Lương dâng đầy trong mắt, trước mắt cô đã mờ nhòe c kh còn rõ nữa.

"A Lương, đừng khóc. nội lo lắng nhất chính là cháu. Ông biết cháu bề ngoài thì mạnh mẽ kiên cường, nhưng thực ra lại là đứa nhút nhát nhất."

Ông nói kh sai. Con thật sự của cô là nhút nhát, rụt rè, tự ti, nhạy cảm, thậm chí đến cả chuyện thích là Phó Tr cô cũng kh dám để biết.

Cô sợ bị cười nhạo, sợ bị từ chối, sợ đánh mất, nên luôn tỏ ra dửng dưng như kh gì, như thể chỉ vậy thì mới kh bị tổn thương.

Cô làm ra vẻ chẳng quan tâm gì cả, chỉ bởi vì cô thật sự chẳng gì cả.

"A Tr, biết cháu muốn ở bên Sở Tư

Nghi. Ông cũng kh thể ích kỷ hủy hoại cả đời cháu, chỉ mong cháu đồng ý với một chuyện."

"Ông nội, cứ nói, chỉ cần cháu làm được, nhất định cháu sẽ đồng ý." Phó Tr nghiêm túc cam kết.

"Ông hy vọng cháu thể thật lòng đối xử tốt với A Lương. Nếu sau khi mất , hai đứa vẫn quyết định ly hôn, sẽ nói trước với bà nội các cháu, bà tuyệt đối sẽ kh ngăn cản.

Cháu làm được kh?"

Phó Tr Ôn Lương đang khóc đến kh thể kiềm chế, cổ họng nghẹn lại, gật đầu: "Cháu đồng ý với nội, từ nay nhất định sẽ thật lòng đối xử tốt với A Lương."

"A Lương, còn cháu thì ?"

"A Lương cũng đồng ý với nội, nhất định sẽ sống hòa thuận với A Tr."

"Tốt. Vậy là tốt , cũng yên lòng ."

Trên gương mặt cụ hiện lên một nụ cười mãn nguyện: "Khuya thế này gọi cháu dậy, cháu chưa nghỉ ngơi được kh?" Mau nghỉ , cũng hơi mệt ."

Ông vừa mới tỉnh lại sau ca phẫu thuật, thể gắng gượng được đến giờ này đã là khó.

"Ông nội, ngủ ạ, A Lương sẽ ở đây với , đợi ngủ A Lương mới ."

"Được, ngoan lắm."

Ông cụ nh đã chìm vào giấc ngủ.

Phó Tr lặng lẽ ra hiệu bằng ánh mắt với

Ôn Lương, nhưng cô kh th.

đành nhẹ bước tới, vỗ nhẹ vào vai Ôn

Lương, chỉ ra cửa.

Ôn Lương từ từ đứng dậy, theo sau Phó

Tr ra ngoài.

Phó Tr nói khẽ: "Em về nghỉ ."

Ôn Lương khuôn mặt mờ ảo của ,

"Còn ? Đã thức đến giờ này , kh nghỉ ?"

" đã gọi cho cả, lát nữa sẽ tới, đợi đến sẽ về với em."

"Ừm, vậy em trước nhé."

" đưa em lên."

Khi vào đến phòng, Ôn Lương hỏi: " cần em để cửa kh?"

"Để , lát nữa đến ngay."

"Ùm."

Ôn Lương nằm xuống giường, nhưng đã kh còn buồn ngủ, trằn trọc mãi kh yên.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Chỉ cần nghĩ đến bệnh tình của nội, lòng cô lại đau như thắt.

Còn chuyện mà cụ vừa nhờ Phó Tr hứa, đã dùng chính cái c.h.ế.t của để đổi l cho cô một cơ hội ở bên cạnh Phó

Tr một cách nghiêm túc.

đức hạnh gì mà xứng đáng để đối xử với cô như vậy?

Nếu đổi lại, chỉ cần cô rời xa Phó Tr thì sẽ kh chết, cô nhất định sẽ kh do dự mà rạch ròi mọi thứ với .

Nhưng cuộc đời đâu nếu như.

Cuộc sống vốn khó mà vẹn toàn.

Tiếng bước chân vang lên khe khẽ trong hành lang, dừng lại trước cửa phòng bệnh của cô.

Phó Tr nhẹ tay đẩy cửa bước vào, đến bên giường, khẽ hỏi: "Chưa ngủ à?"

"Chưa, em th khó ngủ quá."

Phó Tr vào phòng tắm riêng trong phòng bệnh, rửa mặt đơn giản, cởi áo khoác ra, vén chăn lên nằm xuống giường: "Ngủ ."

"Ùm."

Hai đều ăn ý kh nhắc gì đến những lời nội đã nói.

Ôn Lương nhắm mắt lại, kh biết từ khi nào đã chìm vào giấc ngủ.

Trời vừa hửng sáng, tiếng chu ện thoại reo vang đánh thức Ôn Lương.

Cô đưa tay ra, lại rụt về.

Kh tiếng chu ện thoại của cô.

Phó Tr cầm chiếc ện thoại đặt trên táp đầu giường, vén chăn ngồi dậy.

Ôn Lương tưởng sẽ ra ngoài nghe, kh ngờ lại đứng trước cửa sổ, ra ngoài: "Alo, Tư Nghi."

"A Tr, em vừa mơ th ác mộng, thể đến với em một chút kh?"

"Hôm nay kh được, nội bị bệnh, ở lại bệnh viện chăm ."

"Gì cơ? Ông bị bệnh nặng lắm kh? Em thể đến thăm được kh?"

Phó Tr im lặng, liếc Ôn Lương đang nằm trên giường.

Ôn Lương vội vàng thu lại ánh mắt, giả vờ nhắm mắt ngủ.

Rõ ràng đã bị Phó Tr phát hiện.

che mic lại, hỏi cô: "Tư Nghi nói muốn đến thăm , em th ?"

Ôn Lương kh giả vờ được nữa, đành mở mắt, chống tay ngồi dậy : "Hôm qua vừa phẫu thuật xong, tình hình vẫn chưa ổn định, tốt nhất đừng để ngoài đến qu rầy. Chờ chuyển sang phòng bệnh thường hẵng tính."

Phó Tr trầm ngâm một lát: "Được."

đưa ện thoại lại lên tai: "Tư Nghi, nội hiện tại vẫn chưa ổn định, đợi khỏe hơn em hãy đến. Còn nữa, m hôm nay chắc kh đến gặp em được đâu."

"A Tr, kh cần em nữa kh?

Em thật sự sợ, em mơ th lại bị nhốt trong căn phòng đen kịt, gọi khản cả cổ cũng kh ai đến cứu. Bọn họ đánh em, chửi em, còn..."

"Tư Nghi, nếu em sợ thì nên gặp bác sĩ tâm lý."

"Em chỉ muốn đến bên cạnh em một chút thôi..."

"Tư Nghi, em đang muốn chọn giữa em và nội ?"

"... Em kh ý đó."

"Cho dù em kh ý đó, thì cũng nói rõ với em: giữa em và nội, chắc c sẽ chọn nội. Em hiểu kh?"

"Hiểu A Tr, đừng giận, là do em quá sợ hãi thôi. Em nhất định sẽ nghe lời , gặp bác sĩ."

"Ùm.'

"

Phó Tr cúp máy, mặc lại quần áo đơn giản, nói với Ôn Lương: " xuống xem thế nào, em ngủ thêm chút nữa ."

"Vâng." Ôn Lương lơ mơ đáp, sắp ngủ .

Chốc lát sau, Phó Tr quay lại: "Ông vẫn chưa tỉnh. Chị dâu đang tr ."

Phó Tr cởi áo khoác, lên giường nằm xuống lần nữa: "Ngủ thêm lát nữa ."

Ôn Lương lại chợp mắt thêm nửa tiếng, dậy rửa mặt, cùng Phó Tr đến phòng bệnh thăm cụ.

Vừa đến cửa đã nghe th tiếng nói chuyện bên trong.

Nghe kỹ thì là giọng của lão phu nhân từ nhà tự tới sớm, và vợ của Phó Việt, Tô Th Vân.

Lúc Ôn Lương bước vào, Phó Tr liền nắm tay cô, cùng cô sóng bước vào phòng bệnh.

"Bà nội, chị dâu ạ."

Vào đến phòng bệnh, Ôn Lương và Phó Tr chào hỏi mọi .

"Hai đứa đến à, kh ngủ thêm một lúc nữa?" Lão phu nhân nói.

"Kh ngủ được nên bọn cháu đến luôn. Ông nội bây giờ thế nào ạ?" Ôn Lương liếc mắt vào trong phòng

"Vẫn đang ngủ. Hai đứa còn chưa ăn gì kh? Đi , ở đây kh cần nhiều như vậy."

"Vâng, bà nội, chị dâu, vậy bọn cháu ăn sáng trước."

Phó Tr nắm tay Ôn Lương rời khỏi phòng bệnh.

nghiêng đầu cô: " bảo mang lên hay là..."

"Kh cần phiền thế đâu, đến thẳng căng tin bệnh viện ." Ôn Lương nói.

"Trong căng tin đ , mắt em lại kh rõ, vẫn nên về phòng nghỉ trước đã, mua."

"

"Vậy cũng được." để

Phó Tr đưa Ôn Lương về lại phòng bệnh, đến căng tin mua hai phần bữa sáng, mang về cùng ăn với cô.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...