Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn - Phó Tranh & Ôn Lương
Chương 56: Nhìn đến ngẩn người rồi à
"Trước chứng cứ xác thực, tên họ Tiêu và tên họ Lý đã thừa nhận cả hai âm mưu từ trước. Cảnh sát đã quyết định khởi tố hình sự đối với hai này, tuy nhiên xét theo mức độ nguy hiểm thì mức án lẽ sẽ kh quá nặng."
Ôn Lương tò mò: "Tại họ lại biết được biển số xe và hành tung của ?"
Cảnh sát nói: "Tên họ Tiêu là thợ sửa xe ở một cửa hàng 4S, theo lời khai thì cô từng đến đó sửa xe. Tên họ Lý thì thuê theo dõi, hành tung của cô là do một bạn của tiết lộ."
"Được, hiểu ."
"Gia đình của tên họ Tiêu và tên họ Lý muốn gặp cô một lần, mong được sự tha thứ từ phía nạn nhân, cô th...?"
"Kh gặp. kh cần bất kỳ khoản bồi thường dân sự nào, hãy tăng nặng hình phạt cho họ."
"Được."
"
"Cảm ơn, tạm biệt. tin tức gì thì báo cho ."
Cúp máy, Phó Tr sang Ôn Lương một cái: "Chuyện này đã giao cho Quý
Dịch theo dõi , nhất định sẽ bắt bọn họ trả giá."
Quý Dịch là luật sư đặc biệt của phòng pháp chế Tập đoàn Phó thị, là luật sư số một ở
Thành phố Giang, d tiếng vang xa, gần như chưa từng thua vụ nào.
"Cảm ơn ."
"Khách sáo với làm gì?"
Nhà hàng Tây được trang trí tao nhã lộng lẫy, trong đại sảnh vang lên tiếng đàn piano du dương.
Hai ngồi ở một bàn phía trong, phục vụ mang đến mỗi một quyển thực đơn.
Phó Tr mở thực đơn, bắt đầu đọc từ đầu, đọc được m món thì bị Ôn Lương ngắt lời: "Gọi nhiều vậy ăn hết kh?"
" đang đọc cho em nghe đ." Phó Tr nheo mắt cười: "Mắt em bây giờ rõ được kh?"
Ôn Lương phản ứng lại, mỉm cười với : "Em đâu mù, chỉ hơi mờ một chút thôi, vẫn đọc được chữ mà."
Nhân lúc đó, phục vụ nhiệt tình giới thiệu: "Thưa chị, đây là set đôi bán chạy nhất của nhà hàng chúng , tiết kiệm, nhiều chọn. Hai chị thể thử xem."
Ôn Lương hơi ngẩn ra, vài giây sau mới gật đầu: "Vậy l cái này ."
Khóe môi Phó Tr cong lên một chút khẽ, hỏi như vô tình: "Cảm giác thị lực em hồi phục thế nào?"
" khá hơn chút, rõ hơn ."
"Vậy còn chữ trên ện thoại..."
Ôn Lương lắc đầu: " lâu thì đau đầu, chuyện gì trong c ty à?"
"Kh ." Phó Tr cụp mắt xuống, "Ngh thêm vài hôm nữa ."
"Vâng" Ôn Lương đảo mắt qu một vòng: "Nhà hàng này trang trí đẹp thật, chị gái chơi piano cũng hay, kh biết là bản gì nữa."
"Ballade pour Adeline, sáng tác bởi Paul de
Senneville."
Ôn Lương ngạc nhiên : " còn hiểu cả cái này nữa à?"
"Nghe ta đánh một lần thì nhớ thôi."
"Chúc hai chị dùng bữa ngon miệng"
"
Phục vụ lần lượt bưng lên món tráng miệng, bít tết, gan ngỗng, rượu vang, mở rượu ra, rót cho Phó Tr và Ôn Lương mỗi một chút.
Phó Tr nâng ly, ngẩng mắt Ôn Lương, nơi đuôi mắt cong cong, đôi mắt sáng rực.
Ôn Lương hiểu ý, cũng nâng ly cụng nhẹ với , khẽ nhấp một ngụm.
Phó Tr đặt phần bít tết trước mặt cô sang chỗ , cầm d.a.o nĩa cắt thành từng miếng nhỏ, đặt lại chỗ cũ.
"Cảm ơn."
"
Phó Tr vào đôi mắt trong veo như làn thu thủy của cô: "Kh gì."
Dùng bữa xong, hai tay trong tay bước ra khỏi nhà hàng.
Gió mát thổi qua, xua tan cảm giác ngà ngà say vì rượu vang.
Phó Tr quay đầu Ôn Lương: "Về nhà nhé?"
"
"Dạo một vòng gần đây , tiện tiêu hóa nữa."
Trong mắt Ôn Lương mang theo chút chờ mong.
"ĐƯỢC."
Hai nắm tay, vai kề vai bước dọc theo con phố.
Khu vực này chính là trung tâm sầm uất, lại tấp nập, náo nhiệt ồn ào.
Ngoài việc trầm lặng hơn đôi chút, họ tr kh khác gì những cặp tình nhân vừa vừa cười nói trên đường.
Giữa chốn phố thị ồn ào náo nhiệt, trong lòng
Ôn Lương lại bình yên lạ thường.
Cô thầm mong, giá như họ cứ mãi nắm tay nhau như thế.
"Này, kia kìa, đẹp trai thật đ."
Một đôi tình nhân ngang qua hai , cô gái ngoái đầu Phó Tr m lần, nhỏ giọng nói với bạn trai.
Bạn trai nhướng mày: "Em chơi với mà lại dám đàn khác à?"
Cô gái lí nhí: "Thì ban nãy cũng cô gái kia mãi còn gì?"
trai: " chỉ một cái, em ta m lần lận đ. Hừ, kh đẹp trai chắc?"
Cô gái khoác tay bạn trai, nũng nịu: " cũng đẹp trai, đẹp trai nhất luôn ."
"
Tiếng trò chuyện truyền đến tại Ôn Lương, khiến cô bật cười khẽ.
"Em cười gì thế?" Phó Tr nghiêng đầu cô.
Ôn Lương khoác tay Phó Tr, ngẩng đầu , trong mắt ánh lên những tia sáng như trời: "Kh gì. Phía trước sàn nhảy kìa, vào thử xem kh?"
"Được." Phó Tr khẽ động yết hầu.
Hai cùng nhau bước vào sàn nhảy.
Bên trong vang lên bản nhạc êm dịu.
Trong sàn, các cặp đôi đang nhảy những ệu vũ giao tiếp chậm rãi.
Xung qu còn các bàn nhỏ, lác đác vài khách ngồi trò chuyện.
Th Ôn Lương về phía sàn nhảy, Phó
Tr mỉm cười hỏi: "Muốn nhảy kh?'
"
Ôn Lương mím môi: "Em kh rành lắm."
" thể dạy em."
Mắt Ôn Lương sáng rực lên.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
.
Phó Tr khẽ cúi trước mặt cô, đưa tay ra mời. Ôn Lương nhẹ nhàng đặt tay vào tay .
Phó Tr nắm tay cô, chậm rãi bước vào sàn nhảy, trên mặt là nụ cười quyến rũ: "Tay đặt lên vai , cứ theo bước chân mà ."
Dưới nền nhạc du dương, họ bắt đầu khiêu vũ với những bước nhảy chậm rãi, tiết chế và mềm mại.
Phó Tr hơi nghiêng , đếm nhịp bên tại Ôn Lương.
Hơi thở phả vào tai khiến cô bất giác rụt cổ lại.
Ôn Lương nhảy loạng choạng, cố gắng bám theo tiết tấu của , nhưng kh cẩn thận dẫm lên giày da của Phó Tr, để lại một dấu giày to tướng.
"Xin lỗi..." Ôn Lương ngẩng đầu , trong mắt thoáng hiện chút ngượng ngùng.
Phó Tr bật cười, cúi đầu nói khẽ bên tai cô:
"Kh đâu."
"
Ôn Lương thoáng sững trong chốc lát.
Ánh đèn nhấp nháy trong sàn nhảy phản chiếu lên gương mặt tuấn tú của , làm nổi bật các đường nét góc cạnh như tượng êu khắc Hy Lạp cổ, rõ ràng sắc sảo.
Khóe môi khẽ cong lên, đôi mắt sáng như ngọc, sâu thẳm cô, thu hút toàn bộ ánh của cô.
" vậy? đến ngẩn à?"
51.
"Kh ." Ôn Lương vội vàng cúi đầu xuống, suýt nữa thì giẫm vào chân .
Phó Tr bật cười khẽ.
Đôi tại Ôn Lương bất giác đỏ lên, đỏ đến mức như muốn nhỏ máu.
Chỉ chốc lát sau, cô đã nhảy thuần thục hơn.
Tà váy tung bay, bước chân nhẹ nhàng, uyển chuyển mềm mại, th thoát như gió.
Phó Tr đặt tay lên vòng eo nhỏ n của cô, để mặc cô xoay giữa ệu nhạc.
"Học được chứ?" Phó Tr nhẹ giọng hỏi.
"Ùm."
Đột nhiên va cô từ bên cạnh.
Ôn Lương loạng choạng, ngã vào lồng ngực
Phó Tr.
Phó Tr lập tức đưa tay ôm l eo cô: "Kh chứ?"
"Kh ."
"Xin lỗi, va vào cô ." kia ngại ngùng xin lỗi.
"Kh ." Ôn Lương mỉm cười đáp.
"Ra ngoài ngồi nghỉ một lát ." Phó Tr th trên trán cô lấm tấm mồ hôi, liền vòng tay đưa cô rời khỏi sàn nhảy.
"Vâng."
"
Hai tìm một chỗ ngồi xuống.
Phó Tr vào nhà vệ sinh.
Một th niên tóc nhuộm vàng tay cầm ly rượu tới, giả vờ phong độ hỏi: "Cô gái xinh đẹp, vinh hạnh được mời cô nhảy một ệu kh?"
Ôn Lương lắc đầu: "Xin lỗi, hơi mệt."
Gã tóc vàng kh khách sáo mà ngồi xuống đối diện cô, ra hiệu với phục vụ l một ly rượu từ khay, đẩy đến trước mặt cô: "Uống một ly chứ?"
Ôn Lương lắc đầu: "Xin lỗi, kh uống được rượu."
"
Lúc ăn tối cô còn chẳng dám uống quá nhiều vang đỏ.
" th cô ngồi một vẻ cô đơn, chi bằng để trò chuyện cùng? tự giới thiệu nhé, tên Lý Nhuệ, là thiếu gia của Tập đoàn Bất Động Sản Hối Lỗ, kh biết cô tên gì?" Gã tóc vàng nhướng mày, cười đầy đắc ý và tự mãn.
Những cô gái thế này, ta biết quá rõ, bề ngoài thì tỏ vẻ th cao, nhưng chỉ cần ta nói ra thân phận, ai cũng sẽ lao vào như thiêu thân.
" tên là..."
" Lý?"
"
Lý Nhuệ còn đang hứng thú, thì bỗng vỗ vai ta từ phía sau.
ta quay đầu lại, sắc mặt lập tức thay đổi, vội vàng đứng dậy: "Phó tổng, cũng ở đây ? Uống với nhau một ly chứ?"
707OL
"Kh, hai đang nói chuyện gì vậy?"
Phó Tr nhàn nhạt hỏi.
"À, kh gì, chỉ muốn làm quen với cô gái này thôi."
Phó Tr ngồi xuống bên cạnh Ôn
Lương: "Vậy để giới thiệu cho , đây là em gái , Ôn Lương."
Nét cười trên mặt Lý Nhuệ đ cứng lại, ta vội cười gượng với Ôn Lương: "Thì ra là cô
Ôn, thật thất lễ, thất lễ quá."
"Đi thôi, chúng ta về." Phó Tr nắm l tay
Ôn Lương.
"Vâng." Ôn Lương đứng dậy theo .
"Phó tổng, cô Ôn, hai thong thả."
Lý Nhuệ theo sau tiễn họ đến tận cửa sàn nhảy.
Hai tay trong tay rời khỏi sàn nhảy, Phó
Tr nhắc nhở: "Tên Lý Nhuệ đó kh tốt, em đừng tiếp xúc với ta."
Ôn Lương khẽ cười, liếc một cái: "Em th ta cũng được mà, lại kh tốt? "
Sắc mặt Phó Tr trầm xuống: "Lòng cách một lớp da, kẻ xấu đâu viết hai chữ xấu xa lên mặt. Em chỉ gặp ta lần đầu, hiểu ta được bao nhiêu?"
"Em biết ." Ôn Lương cúi đầu đáp, kh phản bác.
Hai bộ đến chỗ đỗ xe trước nhà hàng
Tây.
Phó Tr mở cửa ghế phụ cho Ôn Lương, đợi cô lên xe mới vòng sang ghế lái.
"A Lương"
Nghe tiếng gọi, Ôn Lương vừa cài xong dây ar toàn, ngẩng đầu lên, th Phó Tr đang cô chằm chằm, từ từ nghiêng về phía cô.
Đôi mắt sâu thẳm như dải ngân hà, bí ẩn mà khó dò.
Ôn Lương bất giác nín thở, gương mặt tuấn tú của ngày càng tiến lại gần.
Hơi thở nóng rực của phả lên mặt cô, khiến cô từ từ nhắm mắt lại.
Chưa có bình luận nào cho chương này.