Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn - Phó Tranh & Ôn Lương
Chương 577:
Bà Phú đã biến mất
Vào tháng mười hai, thời tiết càng ngày càng lạnh.
Những tháng ngày ấm áp dần qua , nhiệm vụ chụp ảnh giảm nhiều, và số lần đến studio cũng ít lại, hầu hết đều ở nhà xử lý c việc.
Ngoài Phó Thì studio cũng tuyển thêm vài nhiếp ảnh gia, phụ trách những hướng chụp khác nhau.
Sau khi Phó Tr chuyển đến, dì Vương và Phó Thi Phàm cũng chuyển lên tầng trên của căn hộ lớn.
Cô bé mới vừa tan học đã nhảy cẫng lên đến chỗ Phú, ăn tối xong ôm l Tòa Tòa chơi một lúc, lại lên trên ngủ.
Cuộc sống của Phú kh gì thay đổi, chỉ là vào buổi tối thêm một giúp đỡ.
Đêm đầu tiên sau khi Phó Tr chuyển đến, giữa đêm Phú bỗng tỉnh dậy.
“Đói à?” Phó Tr cũng thức dậy theo.
Phú cảm nhận một chút, gật đầu, “ một chút.”
“Muốn ăn gì?”
“Cũng được.”
“ nhớ trong tủ lạnh còn rong biển, ăn sushi được kh?”
“Được.”
Phó Tr liền kéo chăn xuống và xuống giường.
Cửa vừa mở ra đóng lại, bước chân xa dần, Phó Từ trong chăn ấm bò dậy.
Khi cô vừa định xuống giường, Phó Tr đột nhiên mở cửa, “Muốn ăn gì… em lại dậy ?”
“Em muốn toilet.”
Gần đây, cô thường xuyên dậy giữa đêm.
Phó Tr nh chóng bước đến, đỡ l cánh tay và eo của cô, “Để dìu em .”
Lúc này mới hiểu, cô là bị thức dậy vì buồn chứ kh đói, sợ cô vừa mới tỉnh dậy, còn mơ màng mà kh cẩn thận ngã.
“Em tự được.”
“Vẫn nên cẩn thận chút.”
Phú đành để dìu vệ sinh.
Đứng trước bồn cầu, cô đặt tay lên thun của quần ngủ, nhưng th Phó Tr vẫn đứng yên tại chỗ kh động đậy.
Ngẩng đầu lên, Phó Tr đang chăm chú cô, hoàn toàn kh ý định ra ngoài.
Phú vội vàng nói, “Xong , ra ngoài .”
“Ra ngoài làm gì? Đợi em xong việc, sẽ dìu em về.”
Phú cảm giác như sét đánh ngang tai: “... ra ngoài, lát nữa vẫn thể vào giúp em mà.”
Mặc dù cô và Phó Tr đã sự tiếp xúc gần, nhưng để cô toilet, cô thực sự kh thể làm được.
“Xin lỗi à? M chỗ của em đều đã th qua ? Để c bằng, cũng thể em…” Phó Tr biết Phú nhút nhát, cố tình trêu chọc cô.
“Kh ai muốn !” Phú nh chóng bịt miệng lại.
Phó Tr cười cười, hạ tay cô xuống, “Được , ra ngoài đây.”
quay ra ngoài, đồng thời đóng cửa lại cho Phú.
Chẳng bao lâu sau, Phó Tr nghe th tiếng nước xả toilet bên trong, khẽ gõ hai cái vào cửa, “Xong chưa? vào nhé?”
“Ừm.”
đẩy cửa ra, Phú đang đứng trước bồn rửa tay rửa tay.
Khi cô làm khô tay, Phó Tr lại dìu cô về giường, hỏi cô thích loại sốt nào, vào bếp.
Sushi vừa làm xong, Phú mơ mơ màng màng tỉnh dậy, mới nhận ra lại .
Cô nhận l đĩa và đũa, gắp một miếng sushi cắn một miếng, tiện hỏi, “ ăn kh? Những cái này em ăn kh hết?”
“Em cứ ăn trước …”
Phó Tr vừa ngồi xuống bên giường, thì nghe th ện thoại để trên bàn đầu giường reo lên.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Là ện thoại của .
Phó Tr cầm lên xem qua, lập tức nghe máy, trả lời bằng tiếng , “ chuyện gì? ... Kh gặp, cứ để đó , khi nào muốn gặp sẽ tự gặp ... Ngắt máy.”
đặt ện thoại trở lại bàn.
Phú vô tình hỏi, “Là cuộc gọi quốc tế à?”
Đồng hồ treo tường chỉ ba giờ sáng.
Phó Tr đáp, “Ừm, lần hợp tác này kh cảm th vấn đề gì, nên kh ? Cấp dưới đã , đúng là vấn đề, giờ bên đó gọi ện cầu hòa, muốn gặp một lần.”
“Ồ, trước đó kh nói, vài ngày nữa sẽ tự xử lý ?”
“Ừm, để sau nói.” Phó Tr khép mắt lại, nói nhẹ nhàng.
Cuộc gọi đến từ chăm sóc ở bệnh viện tâm thần, vì Phó Th Nguyệt liên tục đòi gặp .
Sau khi Phú ăn hết bốn miếng sushi, bốn miếng còn lại đều bị Phó Tr giải quyết.
Đó là những gì đã xảy ra trong đêm đầu tiên.
Từ đêm thứ hai, thứ ba, thứ tư… mỗi lần Phú dậy giữa đêm, Phó Tr đều dìu cô vệ sinh, lại dìu cô về.
Mỗi đêm từ hai đến ba lần.
Phú bắt đầu lo lắng Phó Tr kh nghỉ ngơi tốt vào ban đêm, cô thể ngủ đến khi tự tỉnh, nhưng mỗi sáng đều làm.
Phó Tr lại nói kh .
“Thật kh à?” Phú nói, “Hình như tối qua em lại nghe ra ngoài nghe ện thoại?”
Chỉ là lúc đó cô ngủ say, chỉ mơ hồ mà thôi.
“Ừm, kh đâu.”
Th Phó Tr kiên quyết, Phú cũng kh hỏi thêm.
Trước khi ngủ, Phó Tr lại nhận được một cuộc gọi quốc tế từ chăm sóc.
Trong ện thoại, chăm sóc lo lắng, “Ông Charles, bà Phú lại gây rối, bà bảo chuyển lời tới , nếu còn kh nghe ện thoại, bà sẽ tự cắt tay và tuyên truyền chuyện của vợ cho truyền th, khiến cho vợ mất mặt, khiến mang tội đẩy mẹ vào đường cùng.”
Phó Tr nghe xong nhíu mày, đứng dậy chậm rãi ra ngoài, “Kệ bà , sau này chuyện này kh cần…”
“Kh ổn đâu! Ông Charles, bà Phó Thật sự đã cắt tay ! Máu chảy nhiều lắm, mau đến đây… Ông Charles, hay nghe ện thoại ?”
Chưa kịp để Phó Tr nói gì, chăm sóc bên kia đột nhiên trở nên hoảng loạn.
Đóng cửa lại, Phó Tr đến phòng hát, lạnh lùng đáp, “Cắt tay thì tìm bác sĩ, nếu còn gây rối thì tiêm thuốc an thần, đừng gọi ện cho nữa, kh làm được thì đổi khác.”
“Charles…”
chăm sóc còn muốn nói gì đó, bỗng nhiên một âm th ồn ào vang lên, kèm theo tiếng kêu của chăm sóc ngăn lại, trong ện thoại vang lên một giọng nói ên cuồng, “Phó Tr! là mẹ của ! Mau thả ra, nghe th chưa! cảnh cáo , nếu kh thả ra, hậu quả tự chịu!”
Âm lượng bỗng nhiên tăng cao, Phó Tr theo phản xạ đưa ện thoại ra xa một chút, bấm ngắt máy.
Phó Th Nguyệt dường như kh nghe th âm th máy móc trong ện thoại, ên cuồng hét vào ện thoại, “Nói ! trả lời ! còn nhớ là mẹ của kh?!...”
chăm sóc nắm chặt ện thoại, vừa định giật lại, Phó Th Nguyệt đã cắn vào cánh tay ta, khiến ta đau đến nhe răng.
May mà y tá kịp thời đến nơi, cùng nhau giữ chặt Phó Th Nguyệt, sau khi tiêm một mũi thuốc an thần, Phó Th Nguyệt mới ngừng giãy giụa và la hét.
Phó Tr màn hình ện thoại, trong đầu vang vọng tiếng gào thét thê lương của Phó Th Nguyệt.
lâu sau, Phó Tr mới trở lại phòng.
Phú đã vào giấc, nghe th tiếng động, cô khẽ nhíu mày, khó khăn lật , lầm bầm, “Về à?”
“Ừm, ngủ .” Phó Tr kéo chăn nằm bên cạnh cô, ôm cô vào lòng.
Phú nhíu mày, mở đôi mắt ngái ngủ ra, nghi ngờ , “Kh đúng, hình như em ngửi th mùi thuốc lá, hút thuốc kh?”
“……”
Phó Tr nghiêng đầu ngửi ngửi vai , “Còn kh? ra ngoài một chút nữa.”
Dưới ánh đèn đầu giường, Phú sắc mặt của , “ chuyện gì xảy ra ? tự dưng lại hút thuốc?”
Phó Tr từ trên giường xuống, cách Phú một khoảng, “Vẫn là chuyện bên Philadelphia, chút khó khăn, ngày kia sẽ qua một chuyến, sẽ giải quyết ổn thỏa.”
“Ồ.”
Nhưng vào tối hôm sau, Phó Tr vẫn nhận được một cuộc gọi quốc tế từ Philadelphia.
Trong ện thoại, giọng chăm sóc hoảng hốt như lửa đốt, “Ông Charles, bà Phú kh th đâu !”
Chưa có bình luận nào cho chương này.