Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn - Phó Tranh & Ôn Lương
Chương 58: Đường hoàng bước vào cửa
Phó Tr dẫn Sở Tư Nghi đến thăm nội .
đưa tình nhân của đường hoàng bước vào cửa để ra mắt
Trái tim Ôn Lương chìm trong một màn sương mù u ám, như những hạt mưa lạnh buốt đổ xuống xối xả trong gió, khiến cô lạnh thấu xương.
Tại lại thể đối xử với cô như vậy?
Khi hai họ đang thân mật với nhau, chỉ vì một cuộc gọi của Sở Tư Nghi mà đã bỏ , kh để lại một tin n nào, vậy mà lại trực tiếp dẫn Sở Tư Nghi đến bệnh viện gặp nội.
đang đặt vợ là cô đây, ở vị trí nào thế hả!
Ôn Lương đứng ở cửa phòng bệnh, lặng lẽ nghe cuộc trò chuyện bên trong.
Giọng ệu của Sở Tư Nghi phần nịnh nọt, thái độ của bà nội kh m nhiệt tình,
"Cảm ơn lời chúc tốt đẹp của cô Sở."
Vừa nói, bà nội đã chuyển chủ đề sang Phó
Tr, thậm chí còn chút trách móc: "A
Tr, hôm qua con kh về cùng A
Lương ? hôm nay lại chỉ con, còn dẫn cô Sở đến? Cô Sở chắc bận rộn c việc lắm nhỉ, con cũng vậy, hà cớ gì làm phiền cô đến đây một chuyến? Nếu lại bị phóng viên nào chụp được viết bậy, chẳng sẽ ảnh hưởng đến d tiếng của cô Sở ?"
Sở Tư Nghi lập tức nói: "Bà nội Phó, là chí muốn đến. Nghe nói nội nhập viện, Cu lo lắng và bồn chồn nên nhờ A Tr đưa cháu đến đây."
Lão phu nhân nhíu mày, "A Tr, cháu chuyện gì cũng kể với ngoài vậy? "Cô Sở, kh ý nhắm vào cô đâu. Chỉ là sợ biết nội A Tr nhập viện, cố tình mang quà đến l lòng viện cớ ở lại, khiến khác th khó chịu."
Xen vào hôn nhân của A Tr, lại còn ngang nhiên đến trước mặt hai bà, lão phu nhân đã nói chuyện khách sáo đ.
Khuôn mặt của Sở Tư Nghi tái nhợt, tủi thân liếc Phó Tr một cái.
"Bà ơi, cháu xin lỗi, là cháu chủ động muốn đưa Tư Nghi đến, bà muốn trách thì cứ trách cháu ạ." Phó Tr nói.
Tối qua đã tìm Sở Tư Nghi lâu mới th.
M ngày kh gặp, Tư Nghi thiếu cảm giác an toàn, suy nghĩ lung tung, thậm chí bắt đầu tự làm tổn thương .
Phó Tr kh còn cách nào khác, chỉ thể dùng cách này để chứng minh thái độ của với Tư Nghi, để cô ta thể yên tâm.
Mặt của lão gia tối sầm, ôm n.g.ự.c ho dữ dội.
"Ông nội." Phó Tr lo lắng bước tới một bước.
Lão phu nhân đỡ lão gia, "Cô Sở cũng đã đến thăm , chỉ là nội A Tr tinh thần kh tốt, kh thể gặp khách lâu được, nên về trước . A Tr, cháu bảo đưa cô Sở về, cháu đón A Lương đến đây."
"Dạ." Phó Tr đáp, "Tư Nghi, đưa em ra ngoài trước."
"Khoan đã, cô Sở, cô trước , chuyện muốn nói với A Tr." Lão gia lại đột nhiên lên tiếng.
Sở Tư Nghi dừng bước, Phó Tr một cái.
Phó Tr ra hiệu cho cô ta ra ngoài trước,
"Ông nội."
Nghe vậy, Ôn Lương quay vào nhà vệ sinh.
Giờ cô kh muốn th bọn họ thêm một giây phút nào nữa.
Cô ở trong nhà vệ sinh một lúc, trong bụng thầm nghĩ rằng lẽ Phó Tr và Sở Tư
Nghi đã rời , mới bước ra.
Ai ngờ lại đụng mặt Sở Tư Nghi ngay trước cửa nhà vệ sinh.
"Ôn Lương, hóa ra cô đã đến bệnh viện ."
Sở Tư Nghi cười nói, "Vậy cô kh vào phòng bệnh mà lại trốn ở đây?"
"Đương nhiên là muốn giữ thể diện cho cô, tránh để th cảnh cô bị bà nội đuổi ra khỏi phòng bệnh, mất mặt kh còn chỗ nào chôn."
Nụ cười trên mặt Sở Tư Nghi đ cứng lại.
Ôn Lương biểu cảm của cô ta, khóe môi nhếch lên, vòng qua cô ta.
"Ôn Lương" Sở Tư Nghi gọi cô từ phía sau,
"Việc gì vội thế, chuyện muốn nói với cô."
Ôn Lương khựng lại, quay Sở Tư
Nghi, ánh mắt ềm tĩnh mà lạnh lùng: "Trừ
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Phó Tr ra, nghĩ giữa chúng ta chẳng còn gì đáng để nói. Hay cô lại định tiếp tục kể lể những ký ức giữa cô và trước mặt ?
Bây giờ, đó là tất cả những gì cô còn lại đúng kh?"
"Kh, cô đoán sai ." Sở Tư Nghi kho tay trước ngực, ánh mắt thoáng qua vẻ đắc ý,
"Chuyện muốn nói này liên quan đến cô."
Ôn Lương nhíu mày, im lặng kh nói gì.
Cô biết Sở Tư Nghi sẽ chẳng nói ra ều gì tốt đẹp gì đâu, đáng ra cô nên quay lưng rời , nhưng đôi chân cô lại cứ như bị rót chì, kh tài nào nhúc nhích được.
Sở Tư Nghi chậm rãi bước lên hai bước, khóe môi khẽ nhếch thành một nụ cười th lịch:
" nghe nói m ngày trước cô gặp tai nạn xe hơi, gây ra lại là fan của . Cô biết vì bọn họ lại làm vậy kh?"
Ôn Lương bình tĩnh Sở Tư Nghi.
Sở Tư Nghi tiếp tục nói, "Vì cô là kẻ thứ ba chen chân vào giữa và Phó Tr!"
Ôn Lương mỉm cười nhẹ, "Cô cũng chỉ dám nói như vậy trước mặt thôi. Rốt cuộc ai là kẻ thứ ba, trong lòng cô rõ hơn ai hết. Cô ngang nhiên khoe khoang trước mặt nh vậy, kh sợ ra mặt nói rõ với giới truyền th, gắn cho cô cái mác kẻ thứ ba hay ?"
Sở Tư Nghi cười phá lên.
"Cô cười cái gì?" Ôn Lương kh hiểu.
" cười, cười cô đúng là ngu xuẩn hết sức, bây giờ trước mặt truyền th và cư dân mạng, cô mới là kẻ thứ ba!"
Th Ôn Lương im lặng, Sở Tư Nghi tiếp tục nói, "Đã lâu như vậy mà cô vẫn bị che mắt.
Chỉ cần cô xem qua Weibo của , sẽ kh nói ra những lời như vậy."
Lòng Ôn Lương thắt lại, m ngày nay mắt cô mọi thứ đều mờ mịt, đặc biệt là khi xem ện thoại và các thiết bị ện tử khác, cô ít khi mở ện thoại, Weibo cũng đã m ngày kh động đến.
M ngày nay đã xảy ra chuyện gì?
Tại kh ai nói cho cô biết?
Phó Tr đang giấu cô kh?
" hả? Cô kh dám xem?"
Hai bàn tay Ôn Lương đang bu thõng, nắm chặt lại, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, để lại từng vết đỏ sẫm.
Cô biết, Sở Tư Nghi đang dùng chiêu khích tướng.
Sở Tư Nghi càng khiêu khích, cô càng kh thể để Sở Tư Nghi đạt được mục đích của .
"Ha ha ha, Ôn Lương, cô kh tự xưng là vợ của A Tr ? Đến chút lòng tin này cũng kh à? Cô cũng biết là A Tr kh thích cô, xem như cô chút tự biết biết đó. Cô xem, hôm qua chỉ cần gọi một cuộc, đã vội vã đến tìm , còn chủ động dẫn đến gặp bà nội. Nếu kh cô, và A Tr đã sớm kết hôn , yêu là , chính cô mới là kẻ chen chân vào giữa chúng ."
"Sở Tư Nghi, ai là thứ ba thì cô rõ hơn ai hết. Khi và Phó Tr kết hôn, hai đã chia tay từ lâu . kh chen vào chuyện của hai , chính cô mới là xen vào giữa cuộc hôn nhân của chúng ." Ôn Lương cảm th cổ họng khô rát, nói từng chữ một.
"Vậy cô kh dám xem ện thoại?
Thôi , cô kh dám xem, trong lòng cô tự hiểu rõ, trong lòng cô cũng đã ngầm thừa nhận còn gì, cô chính là kẻ thứ ba giữa và Phó Tr!"
"Hừ." Ôn Lương cười nhẹ, "Kh chỉ là xem ện thoại thôi ? gì mà kh dám xem? "Cho dù truyền th hay mạng xã hội gọi là kẻ thứ ba, thì sự thật vẫn kh thay đổi, kẻ chen chân vào chuyện tình cảm của khác, là cô."
Cô biết rằng kh nên l ện thoại ra xem.
Nhưng hai tay cô dường như kh nghe lời, nh chóng l ện thoại ra khỏi túi, mở
Weibo.
Weibo của cô hàng trăm bình luận chưa đọc.
Ngón tay Ôn Lương run rẩy một chút, dùng sức nhấp vào.
Số lượng bình luận dưới bài đăng Weibo gần đây nhất đã tăng lên đến hàng vạn từ lúc nào kh hay.
Cô đã chuẩn bị tâm lý, th những lời mắng chửi, lăng mạ, kh l gì làm ngạc nhiên, ều khiến cô ngạc nhiên là thời gian.
Bình luận đầu tiên buộc tội cô là kẻ thứ ba đã xuất hiện từ vài ngày trước.
Ngày 16 tháng 8.
Hôm đó cô đã làm gì?
Ôn Lương cố gắng nhớ lại, hình như hôm đó là thứ Bảy. Buổi chiều, cô và Phó Tr cùng xem vũ kịch, tối đến còn đến câu lạc bộ đón
Phó Tr về.
Chắc là đã bị chụp lại .
Ôn Lương cố gắng bình tĩnh lại, tắt màn hình ện thoại, thờ ơ Sở Tư Nghi, " xem , nữa? Họ chẳng qua chỉ là những hùa theo, bị truyền th dẫn dắt. Lời nói của họ thể tin được ?"
Sở Tư Nghi phá lên cười, "Ôn Lương, nói cô ngu, cô đúng là ngu thật. Cô kh nghĩ chuyện của m ngày trước mà bây giờ cô mới biết? Tại kh ai giúp cô th minh hết vậy?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.