Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn - Phó Tranh & Ôn Lương
Chương 597:
Siêu âm
Cái gì đây???!!!
Ôn Lương đã bị sốc trong một giây, chăm chú và kỹ lưỡng tìm kiếm dấu vết chỉnh sửa ảnh trong bức ảnh.
Nhưng kh thể tìm th.
Mọi thứ đều tự nhiên, kể cả mái tóc mỏng ẩm ướt của em bé trên đầu.
thể chỉnh sửa ảnh là một tay lão luyện, thể làm giả như thật.
Cũng thể bức ảnh đã sử dụng c nghệ đổi mặt, thay đổi khuôn mặt của cô thành một bức ảnh thật khác, vì vậy khó để phân biệt.
Vì vậy, Ôn Lương đã tải xuống một ứng dụng trên ện thoại.
Ứng dụng này thể kiểm tra và giải mã các chi tiết bên trong của tệp hình ảnh, xác định Exif, dùng để phân tích của hình ảnh nhằm kiểm tra tính xác thực.
Cô đã lưu ảnh lại, đưa vào ứng dụng.
vào kết quả phân tích, Ôn Lương im lặng.
Cô ngây ra, lại đưa hai bức ảnh khác vào.
Kết quả xuất hiện, sự im lặng vang dội.
Cả ba bức ảnh đều là bản gốc, kh qua xử lý.
Ba bức ảnh, từ Exif của chúng thể th thời gian chụp khoảng năm năm trước, ngày khác nhau, và thể tương ứng với thời gian cô đã ở Philadelphia.
Đặc biệt là bức cuối cùng, ngày chụp là ngày 28 tháng 6, khả năng chính là ngày sinh nở.
Ôn Lương hồi tưởng lại, khi về nước thì đã là cuối tháng Tám.
Lúc đó, cô đã nói với bà rằng cô sẽ tham gia một trại hè, thực ra là cô đã gặp tai nạn xe hơi, đang dưỡng thương trong bệnh viện.
Khoảng thời gian đó cô nhớ còn khá rõ.
Sau khi tỉnh dậy sau phẫu thuật, ký ức của cô trong năm đó đã hoàn toàn biến mất, bỗng dưng xuất hiện ở một đất nước xa lạ, trong một bệnh viện xa lạ.
Ký ức của cô dừng lại ở trước khi khởi hành đến Philadelphia, khi đó cô đã chuẩn bị nhiều để nh chóng thích nghi với cuộc sống ở Philadelphia.
Từ miệng nhân viên y tế, cô biết đang ở Philadelphia, trong vụ tai nạn trên đường đến sân bay cô đã bị chấn thương đầu, dẫn đến mất trí nhớ.
Ôn Lương kh ngờ rằng việc mất trí nhớ lại xảy ra với .
Trong ện thoại của cô vẫn còn lưu lại một số bức ảnh về Đại học Pennsylvania, cùng với chứng chỉ và bảng c nhận tín chỉ mà trường cấp cho cô, đủ để chứng minh rằng cô thực sự đã hoàn thành việc học và dự định trở về nước.
Ôn Lương còn kiểm tra số dư tài khoản ngân hàng, khác hẳn so với lúc trước, chênh lệch chính là khoản tiền sinh sống trong một năm ở đây.
Dần dần, Ôn Lương đã chấp nhận sự thật này, cô đã nhờ y tá liên hệ với chăm sóc.
Cô đã phục hồi gần hai tháng trong bệnh viện, mới khỏi bệnh, xuất viện và trở về nước.
Khoảng thời gian mất ký ức đó kh ảnh hưởng nhiều đến cuộc sống sau này của cô, cô cũng chưa bao giờ sâu tìm hiểu ều gì.
Ôn Lương vẫn nhớ, ngày cô tỉnh dậy sau tai nạn là ngày mùng một tháng Bảy.
Chỉ cách ngày chụp bức ảnh thứ ba hai ngày.
sự trùng hợp đến vậy kh?
Ôn Lương sắc mặt trở nên nghiêm trọng.
Nhưng nếu đúng là thật, thì cô đã thực sự mang thai và sinh con ở Philadelphia, vậy đứa trẻ đó ở đâu? Cha của đứa trẻ là ai?
Ngay lúc này, Phó Tr bận rộn c việc, đẩy cửa bước vào.
Th Ôn Lương sắc mặt tái nhợt vào ện thoại, lập tức bước nh tới, “ vậy?”
Ôn Lương hồi tỉnh lại, kh để lộ dấu vết tắt màn hình ện thoại, khẽ kéo khóe miệng về phía Phó Tr, “Kh gì, em vừa xem video, th ai đó bị tai nạn, hiện trường thật thảm khốc, thật tội nghiệp.”
“ em kìa, mặt trắng bệch, sau này đừng xem những thứ này nữa.”
“Vâng.” Ôn Lương vô tâm gật đầu, nghĩ đến ều gì, nói, “ em nên làm xét nghiệm thai kỳ kh? Lần trước, em nhớ bác sĩ dặn, bây giờ hai tuần một lần.”
“Ừ, em muốn khi nào? sắp xếp cho.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon-pho-tr-on-luong/chuong-597.html.]
“Thì ngày mai , em tự cũng được, để dì cùng em.”
Phó Tr làm thể đồng ý, “Hay là cùng em, để em một kh yên tâm.”
Bây giờ Phó Th Nguyệt kh biết đang ở đâu, kh thể để cô mạo hiểm.
Kh thể tr cãi với Phó Tr, Ôn Lương chỉ thể đồng ý.
Nằm lên giường, cô nhắm mắt lại, nhưng kh thể nào ngủ được.
Trong đầu kh ngừng hiện lên nội dung của bức ảnh thứ ba.
Cô thầm nhủ với bản thân, đừng nghĩ quá nhiều, thể chỉ là trò đùa của khác.
Bây giờ cô nên chú ý đến sức khỏe của bản thân và đứa trẻ trong bụng, giữ tâm trạng thoải mái, đón chờ sự xuất hiện của sinh mệnh mới.
Nhưng kh biết cô tự nhủ thế nào, trong lòng vẫn kh thể ngừng những suy nghĩ lộn xộn.
Cả đêm hôm đó, Ôn Lương kh ngủ ngon.
Phó Tr đã gọi Lương Phi đến lái xe, ghế phụ là nữ bảo vệ, phía sau lại sắp xếp một xe khác theo, bên trong đầy bảo vệ.
Chỉ như vậy, Ôn Lương mới thể ra ngoài.
Cô cười Phó Tr, “Hành động như vậy khiến em cảm th kh mang thai mà là mang một quả trứng vàng quý giá.”
“Kh gì đâu mà nói như vậy.”
Nội dung lần này của xét nghiệm thai kỳ ngoài những chỉ số cơ bản như cân nặng, huyết áp, xét nghiệm máu,... còn cả siêu âm.
Trong phòng siêu âm, bảo vệ đứng ở cửa.
Phó Tr theo Ôn Lương vào, vừa bước vào một bước, Ôn Lương đã quay lại, kho tay, “Dừng lại, ở ngoài chờ.”
Phó Tr ngẩn ra, “ vậy? Tại kh cho vào?”
Những lần trước, đều thể vào trong, bác sĩ còn chỉ vào màn hình hình ảnh giải thích cho .
“Kh cho vào là kh cho vào.” Ôn Lương trừng mắt , nói một cách nghiêm túc, “Em chút chuyện riêng muốn hỏi bác sĩ.”
Cô cố tình tạo ra biểu cảm dễ thương, giống như đang nũng nịu, nhưng khi tức giận cũng kh sức sát thương, kh khiến khác cảm th cô đang giấu giếm ều gì, câu “chuyện riêng” của cô nghe giống như là vấn đề sinh lý khó nói của con gái.
Phó Tr bất đắc dĩ cười, “Được , em vào trong , đứng ngoài chờ em, chuyện gì thì gọi .”
“Vâng.”
Ôn Lương một bước vào phòng siêu âm, cởi bỏ áo khoác, kh cần bác sĩ nói gì, cô tự giác nằm xuống giường, kéo áo lên, để lộ bụng tròn trịa.
Bác sĩ bôi gel lên bụng cô, hỏi như trò chuyện, “Gần đây cảm th kh thoải mái gì kh?”
“Lưng dễ bị cứng, vệ sinh cũng thường xuyên hơn.”
“Nếu lưng đau thì để chồng em giúp xoa bóp.”
“Vâng, bác sĩ, em muốn biết, siêu âm thể ra đó đã sinh con chưa kh?”
Bác sĩ ngạc nhiên một chút, trả lời, “ khó, bác sĩ kinh nghiệm thể phán đoán qua kích thước và hình dạng của tử cung, nhưng kh thể xác định.”
“Ôi, vậy thì cái gì thể xác định?”
“Siêu âm âm đạo thể.”
“Em thể làm kh?”
Bác sĩ ngạc nhiên, “Em? Kh được, giờ em đã vào ba tháng cuối, siêu âm âm đạo thể dẫn đến sảy thai.”
“Được , em biết . À, chuyện em hỏi đ, đừng nói với Phó Tr nhé.”
“... Được.”
Bác sĩ chuyển sự chú ý về màn hình, “Trẻ phát triển bình thường, cũng kh dấu hiệu nhau thai non.”
Bác sĩ cầm thiết bị lại di chuyển trên bụng Ôn Lương thêm vài lần, hình ảnh, thu lại thiết bị, l vài tờ gi ăn giúp cô lau sạch gel, “Được , kh gì, nhớ trở lại sau hai tuần nữa.”
“Vâng, cảm ơn bác sĩ.” Ôn Lương chăm chú lau sạch gel mà cô đã tham gia, chống tay dậy.
Cửa phòng mở ra, Phó Tr lập tức đứng dậy, đỡ Ôn Lương, “Xong à?”
“Ừ, đây là phiếu, kh vấn đề gì.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.