Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn - Phó Tranh & Ôn Lương
Chương 631:
Giúp em
Ôn Lương mở ứng dụng đặt vé máy bay trên ện thoại, mua vé cho chuyến bay đến Bắc Kinh vào sáng mai.
Cô đặt ện thoại xuống, tiếp tục thực hiện một vài tư thế yoga, sau đó mới bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Sau khi thu dọn xong, Ôn Lương chụp màn hình vé máy bay và gửi cho Phó Tr, kh nói thêm gì khác.
Nhưng chắc c sẽ hiểu.
Quả nhiên, chỉ vài phút sau, Phó Tr gửi tin n WeChat, “Ngày mai sẽ ra sân bay đón em.”
Ôn Lương th tin n, trong lòng ấm áp, trả lời một chữ “Được”.
“Làm mà bỗng dưng thay đổi ý định vậy?” hỏi.
“Em đã nghĩ một chút, Meison là con của em, em nên trách nhiệm với bé. Tốt nhất là nên gặp sớm, để biết rằng em kh bỏ rơi .”
Phó Tr cũng là kh mẹ bên cạnh từ nhỏ, chắc cũng hiểu được nỗi khao khát tình thân của Meison.
“Được, chúng ta cùng gặp bé.”
Khi đã xác định kế hoạch, Ôn Lương bắt đầu suy nghĩ về món quà cho Meison.
Gặp mặt lần đầu, quà tặng ý nghĩa và chân thành.
Cô mong Meison thể thường xuyên sử dụng và mỗi khi th món quà thì sẽ nhớ đến cô.
Suy tính lại, Ôn Lương xem qua một số gợi ý trên mạng, cuối cùng quyết định tặng Meison một con robot th minh.
Cô tìm kiếm một vài sản phẩm hot trên mạng, cuối cùng chọn một con robot chức năng tương tác giọng nói, hỗ trợ học tập, giải trí và làm bạn, kh chỉ thể đồng hành cùng trẻ trong học tập và cuộc sống, mà còn thể kích thích sự quan tâm của trẻ qua các trò chơi tương tác, giống như một bạn cùng chơi. Đối với trẻ em ở độ tuổi như Meison, chắc c sẽ được yêu thích.
Quan trọng hơn, Meison là một đứa trẻ nhút nhát và nội tâm, những ều kh thể nói với lớn, nhưng thể chia sẻ với robot.
May mắn thay, thương hiệu này cửa hàng chính thức ở Bắc Kinh, Ôn Lương đã đặt hàng một con, chờ sau khi xuống máy bay sẽ đến l.
Đối với những thứ khác, Ôn Lương kh kịp chuẩn bị, dự định sẽ nói sau khi đến Bắc Kinh.
Sáng hôm sau, Ôn Lương mang theo hành lý đến sân bay, lên máy bay đến Bắc Kinh.
Sau vài giờ bay, máy bay hạ cánh, cô l hành lý ra và th Phó Tr đã đứng chờ ở cổng đón khách.
Mùa đ Bắc Kinh lạnh, mặc một chiếc áo khoác l dài màu đen, khiến dáng càng thêm cao ráo.
Họ đã khoảng hai mươi ngày chưa gặp mặt.
Thường ngày kh cảm th gì, nhưng khi gặp lại, Ôn Lương bỗng nhiên cảm th nhớ .
Th cô, Phó Tr tiến lại gần, nhận hành lý từ tay cô, xuống Ôn Lương đang cuộn tròn như một chú gấu, nhẹ nhàng hỏi: “Em mệt kh?”
“Cũng bình thường, chỉ là thời tiết Bắc Kinh thật sự lạnh, xuống máy bay mà bị đ cứng như chó .” Ôn Lương thở ra những hơi khói lạnh.
Phó Tr nắm l tay cô, bao l bàn tay nhỏ bé, “Đi nh , lên xe sẽ kh lạnh nữa.”
Ôn Lương do dự một chút.
“ chuyện gì vậy?”
Ôn Lương nhíu mày, nhỏ giọng nói, “ chút khó chịu.”
Cô đang nghĩ nên vào nhà vệ sinh một chuyến kh...
“Đau ở đâu?”
Ôn Lương cúi đầu một cái, nắm l cánh tay của Phó Tr về phía trước, “Nói trên xe .”
“?”
Lên xe, Phó Tr khởi động xe, bật quạt sưởi ở mức tối đa, vừa cởi áo khoác vừa truy hỏi: “Đau ở đâu? Nếu kh khỏe thì mau khám bác sĩ.”
Ôn Lương mặt hơi đỏ, nhỏ giọng nói, “Thực ra em kh định dùng sữa bột ngay sau khi hết thời gian kiêng cữ, nhưng giờ bỗng dưng quyết định đến Bắc Kinh, còn chưa trở lại sữa, nên... th khó chịu.”
Rõ ràng là trước khi lên máy bay đã vắt một lần.
Phó Tr: “…”
“Giờ làm ?” Trong lúc nói, ra ngoài cửa sổ, qu xe kh ai, “Hay là, giúp em?”
Về cách giúp, kh cần nói, cô cũng thể đoán được ý tưởng “giúp em” của .
“Trước tiên về khách sạn đã.” Ôn Lương từ chối một cách khéo léo.
Giữa ban ngày ban mặt, nếu ai qua thì ?
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Em kh còn muốn l robot ?”
“... thể chịu đựng một chút.”
“Hay để giúp em, chỗ này còn cách trung tâm thành phố xa.” Phó Tr mặt mày nghiêm túc, nhưng trong ánh mắt lại ẩn chứa lửa nóng, “Đi ra ghế sau, vách ngăn.”
Nói xong, Ôn Lương một cái thật sâu, lập tức mở cửa xuống xe, kéo cửa sau ra và ngồi vào.
“…”
Ôn Lương cắn môi dưới.
Vài giây sau, cửa ghế phụ được mở ra đóng lại, cửa ghế sau cùng bên cũng được kéo mở đóng lại.
Vách ngăn đã được nâng lên, chia ghế sau thành một kh gian nhỏ riêng biệt, kín đáo, chút ngột ngạt.
Vách ngăn này Phó Tr ít khi sử dụng, mặc dù xe đủ rộng nhưng kh gian trong xe cũng kh lớn, huống chi thêm một lớp vách ngăn thì càng nhỏ hơn.
Kh ngờ lần này lại phát huy tác dụng.
Ôn Lương vừa lên xe, n.g.ự.c rộng lớn của đã bao bọc l cô, cùng với hơi ấm nam tính cháy bỏng.
Phó Tr ôm chặt l eo Ôn Lương, kéo cô vào lòng , áp trán lên trán cô, mắt nhau gần gũi.
Ôn Lương hơi giãy giụa một chút, nhưng nh chóng từ bỏ sự kháng cự.
“A Lương, nhớ em, em nhớ kh?” Giọng Phó Tr trầm thấp và khàn khàn.
Ôn Lương kh trả lời, chỉ nhẹ gật đầu.
Bàn tay cô đặt lên n.g.ự.c Phó Tr, thể cảm nhận rõ ràng nhịp tim của , âm th mạnh mẽ và kiên định, khiến cô cảm th một sự an tâm kỳ lạ.
Bàn tay Phó Tr nhẹ nhàng vuốt ve tóc dài của Ôn Lương, động tác dịu dàng và tỉ mỉ.
vào đôi môi đỏ mọng của Ôn Lương, cúi đầu hôn xuống.
Trong hơn nửa tháng qua ở Bắc Kinh, họ thường xuyên liên lạc, một ngày một lần, thỉnh thoảng hai ngày một lần, thể cảm nhận được Ôn Lương quan tâm đến kết quả giám định.
Kh biết là vì mà lo lắng, hay vì Phó Th Nguyệt.
Tuy nhiên, kh để tâm.
“Xa cách một chút lại như mới cưới, kh thể dừng lại.”
Cả hai đều thở hổn hển.
Bên trong xe dần dần ấm lên.
Ôn Lương kh còn th lạnh nữa, ngược lại cảm th chút nóng bức, lưng bắt đầu đổ mồ hôi nhẹ.
Những nụ hôn nóng bỏng lần lượt hạ xuống, Phó Tr thuận tay cởi bỏ chiếc áo khoác dày của cô, từng chiếc cúc của áo len được mở ra, bàn tay lớn chui vào bên trong áo giữ ấm.
Âm th nuốt nước bọt vang lên, trong kh gian chật hẹp nổi lên một cách rõ ràng, thật sự chói tai.
Ôn Lương nín thở, l mày nhíu lại lại giãn ra.
Cảm giác căng tức cuối cùng cũng từ từ biến mất.
“Được ... đứng dậy .”
Ôn Lương hít một hơi thật sâu, đưa tay đẩy vai Phó Tr.
Phó Tr vẫn kh nhúc nhích, ngẩng đầu cô một cái, “Còn nhiều lắm, đừng lãng phí.”
lại cúi đầu xuống.
“…”
Mười phút sau.
Ôn Lương mặt đỏ bừng, ngồi trên ghế phụ, chỉnh sửa lại quần áo và tóc.
Phó Tr l.i.ế.m môi, lái xe rời khỏi sân bay, “Chúng ta l robot nhé?”
“Ừ.” Ôn Lương kh tỏ ra gì, mở ện thoại ra.
Ngoài báo cáo c việc từ thư ký, chỉ tin n từ cô dì Trương.
Cô mở tin n ra xem, th dì Trương nói, “Tiểu Ôn, nếu muốn trở lại sữa, nếu bị căng tức thì đừng vắt, sẽ khó chịu vài ngày, khi nào trở lại thì sẽ ổn, nếu vắt , sữa sẽ càng nhiều hơn.”
Ôn Lương: “…”
cô kh bật máy sớm hơn chứ?!
Chưa có bình luận nào cho chương này.