Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn - Phó Tranh & Ôn Lương
Chương 648:
Cuộc gọi giữa chừng
Sau bữa tối, Ôn Lương theo Phó Tr trở về khách sạn.
Phó Tr phía sau, tiện tay đóng cửa phòng lại, thay dép lê, như thể tùy tiện hỏi: “Đi tắm kh?”
Ôn Lương quay đầu một cái.
Hai ánh mắt chạm nhau.
Cô th được ngọn lửa đang nhảy múa trong đáy mắt .
Kh cần nói nhiều, Ôn Lương hiểu rõ ý nghĩa sâu xa trong lời nói của .
“Ừm.”
Cô nhẹ nhàng đáp lại, hướng về phòng tắm mà .
Phó Tr theo sau cô.
Âm th nước chảy vang vọng khắp cả phòng tắm, hơi nước mờ ảo.
Ôn Lương cắn nhẹ môi dưới, lưng dựa vào tường, hai chân quấn qu waist , cả treo lơ lửng.
Dòng nước ấm chảy xuôi theo sợi tóc của cô.
Giống như một đóa hoa nhỏ trong cơn mưa lớn, theo gió mưa mà rung rinh.
Hai tay cô vô thức vòng qua cổ , nhẹ nhàng thì thầm: “Chậm… chậm một chút…”
lẽ vì lâu hai chưa đến đây, nên lần này động tác của đặc biệt mãnh liệt.
Phó Tr dừng lại một chút, đưa tay tắt vòi hoa sen, đưa cánh tay dài ra, l khăn tắm phủ lên cô, dễ dàng bế cô ra ngoài.
Ôn Lương nhíu mày, khóe mắt đỏ lên, một tay nắm l bắp tay đang căng cứng vì sức mạnh: “Đi nh lên một chút.”
“Được.”
“… A ha… bảo … nh, kh là bảo … ừm…”
Cơ thể cô nhạy cảm đến mức kh chịu nổi.
“Biết .”
ngoan ngoãn theo ý cô, nh chóng về phía cửa sổ.
“Đừng…” Ôn Lương nắm chặt cánh tay , quay đầu xuống, dòng xe cộ đ đúc, đèn đường sáng rực, một cảnh phố phường nhộn nhịp.
lên, là bầu trời đêm rộng lớn.
cảm giác như một bức màn trời đất.
“Xì… đừng căng thẳng.” Phó Tr dùng ngón cái xoa xoa môi cô, “Đối diện kh nhà cao tầng, sẽ kh ai th đâu.”
Nói xong, đặt cô xuống, ôm l eo cô xoay .
“Ưm… lạnh quá.”
Trong phòng bật ều hòa nhưng cửa sổ kính lại bị cái lạnh bên ngoài xâm nhập.
Chỗ mà Ôn Lương chống tay nh đã phủ một lớp hơi nước.
Phó Tr th đường cong mềm mại của lưng cô, kh nhịn được mà hôn xuống, dọc theo sống lưng mà xuống.
Âm th mập mờ lại cao thấp trỗi dậy, tràn ngập khắp căn phòng.
Khi hai đang dần nhập tâm vào cảnh tượng, tiếng chu ện thoại đột ngột vang lên.
Ôn Lương cả giật , vô thức căng cứng cơ thể.
Phó Tr ậm ừ một tiếng, cảm giác đột ngột khiến kh thể kiềm chế, đầu hàng.
“…”
Ôn Lương từ từ ngồi dậy, quay đầu lại, sắc mặt Phó Tr tái x, bế Ôn Lương đặt lên giường, lại chuẩn bị tiếp tục.
“Chờ chút,” Ôn Lương chặn lại, chọc chọc n.g.ự.c , “ l ện thoại của em về, biết đâu chuyện gì.”
“Kh l.”
“Kh l thì ?”
“…”
Phó Tr mặt mày tối sầm đứng dậy vào nhà vệ sinh l ện thoại.
Khi vào đến nhà vệ sinh, tiếng chu đã ngừng, tự động ngắt.
Ôn Lương rúc vào chăn, th Phó Tr cầm ện thoại của cô ra, vẻ mặt đầy ý nghĩa.
Cô nhận ện thoại và th cuộc gọi nhỡ là của Hoắc Đ Thành.
“ muốn gọi lại kh?” Phó Tr ngồi cạnh giường, Ôn Lương.
Ôn Lương chắc c rằng, chỉ cần cô dám gọi lại, tối nay nhất định sẽ kh dễ chịu.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cô nói: “Kh cần thiết, nếu chuyện quan trọng, chắc c sẽ gọi lại.”
Lời vừa dứt, ện thoại lại vang lên.
“…”
Ôn Lương ngẩng đầu Phó Tr, ấn nút nhận cuộc gọi.
“Xin chào, A Lương? Kh làm phiền em chứ?” Giọng nói của Hoắc Đ Thành truyền đến.
Phó Tr trong lòng cười lạnh.
Giả vờ.
“Kh , Đ Thành ca, chuyện gì kh?”
“Cũng kh chuyện gì quan trọng, chỉ muốn hỏi em khi nào về, Mason tỉnh dậy, kh th em, chút kh vui.”
Nói xong, Hoắc Đ Thành lại thì thầm bằng tiếng với Mason: “Mason, ện thoại của mẹ, tự nói chuyện với cô .”
“Mẹ, con nhớ mẹ, khi nào mẹ về ạ?”
Giọng nói non nớt của Mason từ ện thoại truyền đến.
Phó Tr kh biểu lộ cảm xúc.
Tình huống này, đã dự đoán trong lòng, Ôn Lương cảm th lỗi với Mason, tình mẫu tử kh thể cắt đứt, giống như khó lòng mà từ bỏ Phàm Phàm.
Chỉ thể trách Hoắc Đ Thành xảo quyệt, lợi dụng đứa trẻ để đạt được mục đích.
Ôn Lương kh nhịn được mà đáp: “Mẹ đang ăn, sẽ về ngay.”
“Được, vậy con sẽ đợi mẹ về mới nghỉ.”
Mason vừa dứt lời, đầu dây bên kia chuyển sang Hoắc Đ Thành: “A Lương, nếu em cảm th kh tiện thì kh cần về cũng được, sẽ dỗ Mason.”
Phó Tr kh nhịn được mà cười lạnh.
Đạt được mục đích xong, còn giả vờ rộng lượng và chu đáo.
Ôn Lương một cái, nói với Hoắc Đ Thành: “Kh gì kh tiện, em sẽ về nh.”
Hoắc Đ Thành như thể kh nghe th tiếng cười lạnh của Phó Tr, “Tốt, sẽ chờ em.”
Cuộc gọi kết thúc, Phó Tr bắt chước giọng của Hoắc Đ Thành: “Tốt, sẽ chờ em.”
Ôn Lương kh nhịn được mà cười, đ.ấ.m nhẹ vào vai : “Em tắm đây.”
Chưa kịp xuống giường, đã bị Phó Tr đè xuống, “Chờ chút, chúng ta còn chưa ‘ăn xong’.”
“… nh lên một chút.” Cô sợ rằng Mason sẽ đợi lâu.
Phó Tr nghiến răng: “ sẽ nh hơn.”
Sau đó, Ôn Lương lại bị ‘ăn’ thêm một lần nữa.
Lần này, Phó Tr đúng là nh – tốc độ nh, cô vài lần đạt đến cao trào cũng nh.
Kết thúc xong, khi Ôn Lương đứng dậy, hai chân mềm nhũn, suýt chút nữa kh đứng vững, vẫn là Phó Tr bế cô vào phòng tắm.
Rửa xong nh chóng, mặc đồ, Phó Tr đưa Ôn Lương trở về.
Hai trở lại biệt thự, Ôn Lương từ xe bước xuống, cố gắng giữ dáng bình thường.
Bước vào phòng khách, Mason và Hoắc Đ Thành đang chơi cờ trên thảm.
“Mẹ, mẹ về .” Th Ôn Lương, Mason bu xúc xắc xuống, đứng dậy chào đón cô.
Ban đầu Mason chút xa lạ với mẹ, nhưng m ngày ở bên nhau, thật sự Mason thích mẹ.
Cô khác với mẹ nuôi, sẽ nhẹ nhàng nói chuyện với , tặng quà, đưa chơi.
“Mẹ ăn một bữa, Mason ăn gì cho bữa tối?” Ôn Lương nắm tay Mason, tiện thể ngồi xuống thảm.
Mason bắt đầu kể về bữa tối của .
nói kh được rành mạch, Ôn Lương cẩn thận nghe nói, vừa từ từ chỉnh sửa.
Trong khi đó, Phó Tr và Hoắc Đ Thành gật đầu chào nhau.
Hoắc Đ Thành Phó Tr với vẻ mặt áy náy, “Thật sự xin lỗi, đã gọi A Lương về muộn thế này, kh làm phiền hai chứ?”
“Kh ,” Phó Tr mỉm cười, “Lúc đó chúng đang ăn.”
“Kh thì tốt, Mason cũng vậy, A Lương kh về thì kh chịu ngủ, khuyên thế nào cũng kh được, đứa trẻ này…”
Nói đến đây, Hoắc Đ Thành thở dài, “A Lương, trong thời gian , làm phiền cô chăm sóc Mason, chuyện gì gọi cho .”
“Đ Thành ca yên tâm, sẽ làm.” Ôn Lương nói, “Lần này c tác m ngày?”
“Thời gian kh lâu, khoảng ba đến năm ngày sẽ về, tối nay kh việc, đúng lúc ở đây陪陪 Mason.” Hoắc Đ Thành nói một cách tùy ý.
“Thật trùng hợp, sáng mai kh việc gì, thể ở lại đây陪陪 A Lương một đêm.” Phó Tr mỉm cười.
Hoắc Đ Thành ngẩng đầu Phó Tr một cái, “Thật , vậy đúng là trùng hợp.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.