Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn - Phó Tranh & Ôn Lương
Chương 67: Kẻ ngốc nhất thế gian
"Tổng giám Ôn, chúc mừng cô đã hồi phục sức khỏe nha." Ngô Linh mỉm cười, giọng ngọt như mía lùi.
"Cảm ơn Tổng giám Ngô." Sắc mặt Ôn Lương thản nhiên.
"M hôm nay Tổng giám Ôn kh đến c ty, còn tưởng cô xấu hổ đến mức kh dám gặp ai nữa đ!"
Ôn Lương khẽ cười nhạt: "Xem ra Tổng giám
Ngô vừa bị trừ mất nửa khoản thưởng cuối năm mà vẫn vui vẻ ghê! Bỏ ra ngần tiền chỉ để khiến khó chịu một chút, Tổng giám Ngô đúng là chịu chơi thật."
Sắc mặt Ngô Linh thoáng cứng lại, sau đó lạnh giọng nói: "Ôn Lương, cô nghĩ là cô đã tg à?"
"Ý gì?"
Ngô Linh nhướn mày: "Cô nghĩ thật sự là thực tập sinh sơ suất?"
Ôn Lương kh nói gì, dĩ nhiên cô biết, cái gọi là lỡ tay nhấn like chính là do Ngô Linh làm, thực tập sinh chỉ là cái cớ để chịu trận thay mà thôi.
Th vẻ mặt cô, Ngô Linh bật cười: "Ngay cả cô còn biết là làm, chẳng lẽ Phó tổng lại kh biết? Vậy mà vẫn lựa chọn bảo vệ , đổ lỗi cho thực tập sinh, cô nói xem ều đó nghĩa là gì?"
nghĩa là gì?
Ôn Lương cụp mắt xuống.
Trong lòng cô rõ, ều đó nghĩa là
Tr kh hề để tâm đến cô, nghỉ 642 trong lòng , Sở Tư Nghi quan trọng hơn nhiều.
Chỉ vì Ngô Linh và cô kh hợp, thường xuyên kìm hãm lẫn nhau, nên dù Ngô Linh bôi nhọ cô thế nào, cũng sẽ kh bị ều khỏi vị trí Tổng giám phòng Quan hệ c chúng.
So với cô, Ngô Linh còn giá trị hơn.
Ngô Linh nói tiếp: "Dù bị trừ bao nhiêu tiền thưởng nữa, thì cũng chỉ là thưởng thôi.
Một là kh đụng đến lương, hai là bây giờ còn lâu mới đến cuối năm, chưa biết chừng còn được thưởng lại chứ. Hình thức phạt thế này, đau đớn gì đâu, chỉ cô là coi như thật. Ôn Lương, giờ thì cô nên rõ vị trí của trong lòng Phó tổng chứ? đăng bài trong nhóm như thể đang bênh vực cô, nhưng thật ra thì ? Cô chẳng được gì cả."
"
D tiếng vẫn tệ như cũ, c việc cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.
Ôn Lương thầm nghĩ, may mà may mà cô kh vì hành động bênh vực kia của Phó
Tr mà cảm động.
Nếu kh, cô thật sự là kẻ ngốc nhất thế gian này.
May mà cô đã rõ bộ mặt thật của Phó
Tr.
" tò mò, Tổng giám Ngô, tại cô lại ác cảm với đến thế?" Chuyển giọng, Ôn
Lương hỏi.
" gì tại chứ? Kh thể là vì trời sinh đã th cô ngứa mắt ?"
Ôn Lương dứt khoát nói: "Kh thể.
Dù cô cũng là con gái nuôi nhà họ Phó, được phó chủ tịch yêu thương, ngoài dù kh thích cô, cũng sẽ kh dám thể hiện ra mặt. Con ai cũng bản năng chọn lợi tránh hại, huống hồ là giữ chức Tổng giám phòng Quan hệ c chúng như Ngô
Linh.
Nếu Ngô Linh là thẳng tính thì cũng chẳng gì để nói.
Nhưng sau bao năm làm việc cùng, Ôn Lương rõ, Ngô Linh là tính cách xảo quyệt, vô cùng khéo léo, ở trước mặt từng thì lại một bộ mặt khác nhau.
Cô ta nhằm vào cô, chắc c kh vô duyên vô cớ.
"Làm lại kh thể?"
"Tổng giám Ngô, cô cứ luôn miệng nhắc đến
Phó tổng, chẳng lẽ cô thích Phó tổng ? Cô nhằm vào , là vì cô ghen tỵ với , một bình thường lại được nhà họ Phó nhận nuôi, thể ở gần Phó tổng, khiến cô cảm th bất c, đúng kh?" Ôn Lương nhướng mày, cố tình suy đoán.
"Ôn Lương, cô nói bậy bạ cái gì vậy? Đừng vu khống khác vô căn cứ!" Ngô Linh mặt biến sắc, tức giận mắng.
Ôn Lương càng thêm chắc c: "? nói trúng , nên cô thẹn quá hóa giận chư gì?"
" hoàn toàn kh biết cô đang nói cái gì."
Ngô Linh kiên quyết phủ nhận, bước chân vội vã rời .
Ôn Lương khẽ cười, quay trở về văn phòng .
Sau khi về đến văn phòng, Ngô Linh nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng vẫn mở ện thoại, gửi cho
Phó Tr một tin WeChat: "Phó tổng, nếu
Tổng giám Ôn nói gì mạo phạm, mong đừng để bụng."
Lúc lâu sau, Phó Tr mới trả lời: "?"
"Kh gì. Chỉ là muốn nhắc trước với Phó tổng một tiếng"
Nếu Phó Tr tin vào lời Ôn Lương, thì cô ta khó mà tiếp tục ở lại bên cạnh .
Đến gần cuối giờ làm, Phó Tr gửi tin n, buổi tối một cuộc xã giao, bảo Ôn
Lương tự về nhà trước.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ôn Lương kh gọi tài xế tới đón mà đứng ở cổng c ty bắt một chiếc taxi, đến Quảng trường Kim Thịnh trước.
Cô lại thèm ăn, muốn mua bánh rừng đen của tiệm bánh lâu đời ở đó.
0
"Bác tài, phiền bác đợi cháu một chút ở đây, cháu vào mua chút đồ, sẽ ra ngay." Ôn Lương dặn dò bác tài một tiếng, sau đó xuống xe, nh chóng bước vào Quảng trường Kim
Thịnh.
Tiệm bánh này tên là Khoảnh Khắc Chiều, đế mở nhiều năm tại Quảng trường Kim Thịnh, buôn bán phát đạt.
Lúc Ôn Lương đến, trong tiệm đã khá nhiều .
Cô thẳng tới quầy kính bên trái, gọi nhân viên chọn cho một miếng bánh rừng đen, thêm một miếng Napoleon nữa, sau đó xếp hàng th toán. Ôn Lương cầm túi gi rời khỏi tiệm bánh.
Vừa ra khỏi tiệm, Ôn Lương đụng hai cô gái đang tới, cô vội nói "Xin lỗi" chuẩn bị né đường rời .
Bỗng gọi cô lại: "Ôn Lương?"
Ôn Lương dừng bước, quay đầu lại, mới nhận ra trong hai phụ nữ đó, đang đội mũ và đeo khẩu trang chính là Sở Tư
Nghi.
Còn bên cạnh kh đeo khẩu trang là trợ lý của cô ta.
Sở Tư Nghi bước lên một bước, liếc túi gi trong tay Ôn Lương: "Cô mua bánh à?
Cô cũng thích ăn bánh của tiệm này ?
Trùng hợp thật, cũng thích."
"Thì ra là cô Sở, bận rộn vậy mà vẫn thời gian tự mua bánh à?"
"Dĩ nhiên ."
"Vậy cô cứ mua , còn việc, xin phép trước." Ôn Lương quay rời .
Sở Tư Nghi lại lên tiếng sau lưng cô: "Đợi đã, bánh cô mua là bánh rừng đen đúng kh?"
Toàn thân Ôn Lương khựng lại.
Bao bì của tiệm Khoảnh Khắc Chiều là hộp gi tinh tế, bánh đặt bên trong, từ bên ngoài căn bản kh thể ra là loại gì, tại
Sở Tư Nghi lại biết được?
"Cô tò mò, vì lại biết đúng kh?"
Đôi mắt lộ ra bên ngoài khẩu trang của Sở Tư
Nghi cong lên đầy ý cười, cô ta chậm rãi bước đến trước mặt Ôn Lương. "Vì cũng thích bánh rừng đen của tiệm này."
Ôn Lương mím chặt môi, cô đã lường trước được Sở Tư Nghi sắp nói gì.
Cô nên rời .
Thế nhưng đôi chân cô lại như đổ chì, nặng trĩu, kh nhấc nổi lên.
"Nhớ hồi trước, khi và A Tr còn đang yêu nhau, biết thích bánh rừng đen ở đây, nên thường xuyên mua cho ăn. Đặc biệt là mỗi lần bọn cãi nhau, mang đến một miếng bánh rừng đen là sẽ tha thứ. Chỉ lần đó, bọn cãi nhau dữ, dù mang bánh đến, vẫn tức giận và kh chịu gặp. Sau đó, miếng bánh chắc là được mang đến cho cô, nhỉ? còn nhớ tối hôm đó th cô đăng ảnh lên
Tường chia sẻ. Th cô thích đến thế, cũng chẳng buồn nhắc."
Tim Ôn Lương như rơi xuống đáy vực, gió lạnh thổi vù vù.
Thì ra là vậy.
Thì ra là vậy.
Ôn Lương xách túi gi, chậm rãi bước ra khỏi Quảng trường Kim Thịnh.
Th thùng rác ven đường, cô lập tức bước nh đến, mặt kh biểu cảm, dốc toàn bộ túi gi ném vào trong
Ôn Lương khép mắt lại, sải bước về phía chiếc taxi.
"Cô gái, kh cô bảo mua đồ ?
lại kh mua vậy?" Tài xế th Ôn
Lương quay lại, lên tiếng hỏi.
Ôn Lương khẽ cười: "Bán hết , nên kh mua nữa. Đi thôi."
Tài xế kh hỏi thêm gì, khởi động xe chạy về phía Tinh Hà Loan.
Ôn Lương ngồi ở hàng ghế sau, tựa lưng vào ghế cảnh vật ngoài cửa sổ, chớp mắt vài cái, bất giác đôi mắt đã hơi ươn ướt.
Vì cô lại thích bánh rừng đen?
Lúc mới đến nhà họ Phó, Ôn Lương trầm lặng ít nói, rụt rè cẩn trọng, thân bên nhà họ
Phó đều nói cô ngoan, biết nghe lời.
Quan hệ giữa cô và Phó Tr kh gần cũng chẳng xa, chỉ là quen biết xã giao.
Ôn Lương chỉ dám lén lút vài lần khi kh để ý, như thế đã th mãn nguyện .
Cho đến một ngày, Phó Tr từ bên ngoài trở về, tay cầm theo một túi gi, Ôn Lương lúc đó đang làm bài tập trong phòng khách, th về liền gọi một tiếng: " hai.'
Bước chân vốn định lên lầu của Phó Tr chợt khựng lại, bước tới, đặt túi gi trước mặt cô, nói: "Ôn Lương, cho em bánh này."
Chưa có bình luận nào cho chương này.