Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn - Phó Tranh & Ôn Lương
Chương 673:
Vợ cấp dưới
Trở về nhà cũ đã là một giờ sáng, Phó Thi Phàm đã ngủ trên xe.
Bà lão và mọi đã nghỉ ngơi từ lâu, trong phòng khách chỉ bật một chiếc đèn nhỏ.
Phó Tr cẩn thận bế con gái lên lầu, Ôn Lương theo sau.
Đến phòng của Phó Thi Phàm, Ôn Lương mở chăn ra, Phó Tr đặt cô bé xuống, từ từ cởi giày nhỏ và áo khoác b, đắp chăn cho cô.
Cả hai nhẹ nhàng rời khỏi phòng.
Năm nay kh Phó Th Nguyệt và Phù Việt, nên phòng rộng rãi.
Ôn Lương th Phó Tr theo sau, kh kìm được dừng lại ở cửa phòng, “Kh phòng riêng ? theo làm gì?”
Phó Tr đứng sau Ôn Lương, ánh sáng ấm áp của hành lang kéo dài bóng dáng của .
hơi cúi đầu, ánh mắt hướng về phía vành tai hơi đỏ của cô, giọng nói trầm ấm và dịu dàng: “Ôn Lương, ngày đầu năm mới, em nỡ lòng nào để ngủ một ?”
Ngón tay Ôn Lương vẫn đặt trên tay nắm cửa, nghe vậy kh khỏi siết chặt lại.
Cô nhớ lại cảnh tượng ở trung tâm mua sắm vừa , khi ôm l eo cô, thì thầm bên tai “Chúc mừng năm mới”, khoảnh khắc như thể thời gian đảo ngược, họ vô cùng yêu thương nhau.
“Nhưng mà…” cô cắn môi, “Phàm Phàm ở bên cạnh…”
Phó Tr cười nhẹ, hơi ấm của lướt qua gáy cô: “Cô bé đang ngủ say, và…”
dừng lại một chút, “Chúng ta đã lâu kh những giây phút vui vẻ như vậy.”
Trái tim Ôn Lương bỗng nhiên đập mạnh.
“Ôn Lương,” giọng Phó Tr càng thấp hơn, “Cho vào được kh? Chỉ đêm nay thôi.”
Ngón tay Ôn Lương hơi run rẩy.
Cô biết, một khi để vào…
Nhưng khi cô quay lại vào đôi mắt sâu thẳm của , mọi lý trí trong cô đều sụp đổ trong tích tắc.
Cô nhẹ nhàng mở cửa, Phó Tr theo sau bước vào phòng.
Ánh trăng nhẹ nhàng chiếu qua khe cửa sổ, tạo thành một dải ánh sáng bạc trên sàn nhà.
Dưới ánh trăng, đôi mắt cô lấp lánh như chứa đầy những vì .
Phó Tr ôm l eo cô, cúi xuống nhẹ nhàng hôn lên môi cô, dịu dàng và say đắm.
Ôn Lương vô thức vòng tay qua vai , đáp lại nụ hôn của .
Cả hai hoàn toàn đắm chìm trong nhau, ngay cả tiếng mở cửa bên cạnh cũng kh nghe th.
Cho đến khi bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
“Dì ơi?” Giọng Phó Thi Phàm lơ mơ từ bên ngoài truyền đến, “Con khát nước…”
Cả hai nh chóng tách ra, khuôn mặt Ôn Lương ngay lập tức đỏ bừng.
Cô giả vờ bình tĩnh mở đèn, chỉnh sửa lại quần áo, mở cửa, “Phàm Phàm, lại tỉnh dậy?”
Phó Thi Phàm dụi mắt đứng ở cửa, ngáp một cái, “Con muốn uống nước… Dì ơi, mặt dì lại đỏ thế?”
“Bị nóng.”
“Ồ.”
Ôn Lương nắm tay Phó Thi Phàm: “Đi nào, dì dẫn con uống nước.”
bóng dáng hai rời , Phó Tr lắc đầu bất lực.
Phó Thi Phàm kh còn buồn ngủ.
Cô ôm cốc nước, mút ống hút, đứng trước cửa sổ ra ngoài.
Nhà cũ ở vị trí hơi xa, quản lý kh quá nghiêm ngặt, ngay cả bây giờ đã khuya, thỉnh thoảng vẫn th vài chùm pháo hoa bay lên bầu trời đêm.
Phó Tr khuyên cô, “Phàm Phàm, uống xong chưa? Muộn , uống nước xong thì ngủ .”
Phó Thi Phàm cắn ống hút, Phó Tr một cái, quay đầu leo lên giường của Ôn Lương, chui vào chăn, “Baba, ba , tối nay con ngủ với dì.”
Nói thật, từ khi dì mang thai, cô đã kh ngủ cùng dì nữa!
Phó Tr: “…”
“Con đã lớn , tự ngủ .”
Ôn Lương l đồ ngủ vào phòng tắm để tắm.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Trước khi vào, cô ra hiệu bằng mắt với Phó Tr.
Nếu kh thuyết phục được Phó Thi Phàm, thì tối nay chỉ thể ngủ ở phòng khác.
Kh biết Phó Tr đã thuyết phục thế nào, khi Ôn Lương ra ngoài thì Phó Thi Phàm đã .
Phó Tr cũng kh còn ở đó.
Ôn Lương cánh cửa khép chặt, do dự một chút, nhưng vẫn kh khóa.
Cô s khô tóc, tắt đèn lớn, chui vào chăn, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Chừng mười phút sau, Phó Tr tắm xong, mặc đồ ngủ từ nhà vệ sinh ra, th Ôn Lương đã ngủ, hơi thở đều đặn, nhẹ nhàng bước chân, kéo chăn nằm bên cạnh cô.
Dưới ánh sáng ấm áp của đèn đầu giường, Phó Tr nằm nghiêng, ánh mắt ôn nhu khắc họa vẻ đẹp dịu dàng của Ôn Lương trong giấc mơ.
L mi của cô trong ánh sáng ấm áp tạo ra một bóng nhỏ, hơi thở đều và nhẹ nhàng.
kh kìm được đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt những sợi tóc lòa xòa trên trán cô.
Ôn Lương dường như cảm nhận được ều gì, hơi động đậy nhưng kh tỉnh dậy.
Ngón tay Phó Tr lướt xuống má cô, dừng lại ở đôi môi hơi hé mở của cô.
nhớ lại nụ hôn chưa hoàn thành vừa , yết hầu khẽ chuyển động.
Kh kìm được, cúi xuống.
Nhẹ nhàng, dùng đầu lưỡi vẽ nên hình dáng đôi môi cô.
nhấc một tay lên, từ từ mở cúc áo ngủ của cô, một cái, hai cái…
Vải tự nhiên trượt xuống hai bên cơ thể.
Sau khi tắm xong, cô kh mặc áo ngực, ánh sáng ban mai hiện ra, Phó Tr hít thở dồn dập một chút, nụ hôn nóng bỏng rơi xuống xương đòn của cô, từ từ tiến xuống.
Âm th xào xạc, động tác nhẹ nhàng như l vũ, khiến Ôn Lương trong lòng ngứa ngáy, kh biết làm thế nào.
L mi cô run lên.
Nhiệt độ dồn dập trong cơ thể khiến khuôn mặt cô ửng hồng.
Phó Tr ngẩng đầu một cái, lại cúi xuống.
Ôn Lương thở dốc dần dần nặng nề, chỉ cảm th, hôm nay phần mở đầu của quá nhiều.
Đúng là nhẹ nhàng và chậm rãi, càng như vậy, cô càng cảm th toàn thân tê dại, càng kh thỏa mãn, càng muốn nhiều hơn nữa.
Cô cắn môi dưới, giả vờ vô thức lật , dùng tóc che mặt.
Phó Tr dừng lại một chút, chờ cô đổi tư thế mới tiếp tục động tác.
Cảm nhận độ ẩm qu ngón tay, cảm th thời gian đã đến, cúi xuống áp sát vào.
Ôn Lương nhắm chặt mắt, nghiến chặt hàm răng, mới kh phát ra tiếng.
Nhưng lúc này, lại thay đổi chiến thuật, từng đợt mạnh hơn.
Ôn Lương kh kìm được, khẽ rên lên.
Phó Tr cười nhẹ.
Ôn Lương dừng lại một chút, vô thức mở mắt, th cảnh tượng trước mặt, kêu lên: “Phó Tổng? lại ở trong phòng ?”
Nói xong, cô vừa nói vừa đẩy ra.
Phó Tr ngẩn ra, ngay lập tức giữ chặt hai cổ tay cô, đưa lên đầu cô, “Suỵt… Chồng em ở ngay bên cạnh, nếu kh muốn bị biết thì hãy nhỏ tiếng một chút.”
Nói xong, thúc hai cái.
Ôn Lương tường, giọng mếu máo, “… kh thể như vậy, là vợ của cấp dưới , tôn trọng …”
Phó Tr cười một tiếng, cúi đầu, ghé sát vào tai cô nói, “Nếu ai trách thì hãy trách ta đã đưa em đến trước mặt , lần đầu gặp em, đã nghĩ đến chuyện này … Em yên tâm, sẽ giúp ta thăng chức tăng lương.”
“Ô ô ưm…”
“ khuyên em, tốt nhất đừng nói cho biết, nếu kh chồng em sẽ chịu cơn tức giận của .”
“ thật vô liêm sỉ!”
“Đúng, đúng là vô liêm sỉ, thưa phu nhân, sau này em còn sẽ th còn vô liêm sỉ hơn nữa, suỵt… phu nhân, đừng phát ra tiếng.”
Vừa dứt lời, Ôn Lương đã bị cuốn vào một cơn bão tố.
Kết thúc, Phó Tr từ phía sau ôm l Ôn Lương.
Cô nhẹ nhàng nói, “Phó Tổng, thể bu tha kh?”
“Kh thể, em đừng hòng thoát khỏi .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.