Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn - Phó Tranh & Ôn Lương

Chương 675:

Chương trước Chương sau

Giống nhau từ ánh mắt đến nét mày

“Đến đây, tiểu Phàm, tự con thử xem.” Dì Trương đã dọn dẹp sạch sẽ, nhường chỗ cho họ, “Nếu sau này việc nghỉ, các con cũng kh đến nỗi lúng túng.”

Ôn Lương cẩn thận nhận l chiếc tã sạch mà Dì Trương đưa, học theo động tác vừa nãy, nhẹ nhàng nâng chân của An An lên.

Nhóc con dường như cảm nhận được ều gì, kh ngừng qu khóc, khuôn mặt nhỏ n nhăn lại, vẻ như sắp khóc.

“Đừng sợ, động tác nhẹ nhàng một chút thôi.” Dì Trương đứng bên chỉ bảo, “Đúng , đặt tã ở dưới…”

Ôn Lương nín thở, sợ làm đau con gái.

Ngón tay cô hơi run, mồ hôi đã ướt đẫm trên trán.

Phó Tr cười nhẹ, nắm l tay cô: “Thả lỏng một chút, An An sẽ kh cắn con đâu.”

“Im ! Nếu giỏi thì tự làm .”

Ôn Lương liếc một cái, tiếp tục tập trung đổi tã cho An An.

Phó Tr im lặng.

Cuối cùng, dưới sự hướng dẫn của Dì Trương, Ôn Lương đã hoàn thành “chiến c” đầu tiên trong việc thay tã.

Cô thở phào một hơi, lau mồ hôi trên trán: “Thì ra thay tã khó như vậy…”

Dì Trương cười cầm An An quấn lại, đắp chăn: “Làm nhiều thì sẽ quen thôi, cứ thực hành vài lần là được.”

Bà kh nói ra rằng, như Ôn Lương, những bà mẹ mới làm thường sợ làm con khóc, nên lúc đầu cẩn thận, nhưng đứa trẻ nhỏ như vậy kh biết nói, chỉ thể khóc để thể hiện sự kh thoải mái của , đói thì khóc, vệ sinh thì khóc, kh cảm giác an toàn cũng khóc, khi Ôn Lương quen với việc trẻ con khóc thì sẽ kh còn hoảng hốt như vậy nữa.

Phó Thi Phàm đứng bên xem mà thích thú: “Dì ơi, cháu cũng muốn học!”

Ôn Lương xoa đầu cô bé: “Con kh cần học cái này.”

Sau khi An An được thay tã, vẻ dễ chịu hơn nhiều, khuôn mặt nhỏ n trở nên thoải mái, lại ngủ say.

Ôn Lương ngồi bên giường, con gái ngủ say, trong lòng dâng lên một cảm giác thành tựu.

“Á Lương,” Phó Tr nhẹ nhàng nói, “Em nghỉ một lát , sẽ tr An An.”

Ôn Lương lắc đầu: “Em kh mệt.”

Vậy là cả ba ngồi cạnh giường, chăm chú An An.

Dì Trương cảnh tượng mới mẻ này, lắc đầu bất đắc dĩ.

Phó Thi Phàm cúi An An, nhỏ giọng nói: “Dì ơi, chị đôi mắt hai mí của em bé…”

Ôn Lương cũng nhỏ giọng đáp lại: “Cả mẹ và ba đều hai mí, con th em giống mẹ hay ba hơn?”

Phó Thi Phàm An An, Ôn Lương và Phó Tr, nghiêm túc nói: “Hmm, em th mắt mày giống ba, còn miệng thì giống dì.”

Ôn Lương đã sớm nhận ra ều này qua camera: “Chị cũng nghĩ vậy.”

ta thường bảo con gái giống ba, xem ra đúng là như vậy.

Cô kh nhịn được mà Phó Thi Phàm, đôi mày và ánh mắt cũng phần giống Phó Tr.

Ôn Lương quay đầu An An vài lần.

vậy?” Th qua lại, Phó Tr khẽ hỏi.

“Kh gì, chỉ th Phàm Phàm và An An lẽ vì ánh mắt đều giống , hai đứa vẻ cũng hơi giống nhau.”

Phó Tr nghe vậy liền ngẩng đầu Phó Thi Phàm, An An, gật đầu tán thành ý kiến của Ôn Lương: “Cũng hay đ.”

Phó Thi Phàm kh chịu được liền l gương ra soi, lại em gái.

Quả thật, em gái và cô chút giống nhau.

Giống như chị em ruột.

Trong lòng Phó Thi Phàm kh khỏi vui vẻ.

Đúng lúc này, An An đột nhiên cử động, miệng nhóp nhép.

Ôn Lương lập tức căng thẳng: “ bé đói kh? Dì Trương… Dì Trương…”

Dì Trương vừa trở lại đã chuẩn bị nước nóng sẵn.

Nghe th tiếng gọi, bà đồng hồ: “Chắc cũng gần , pha sữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon-pho-tr-on-luong/chuong-675.html.]

Ôn Lương vội vàng ra ngoài: “Để em làm, dì chỉ em cách pha.”

Phó Tr cũng theo sau ra ngoài.

Dưới sự chỉ bảo của Dì Trương, Ôn Lương đã pha được một bình sữa nhỏ.

Cô cẩn thận thử nhiệt độ, th kh vấn đề gì, cầm bình sữa vào trong.

Khoảnh khắc đó, Ôn Lương nghĩ, mở miệng An An ra nhét bình sữa vào kh?

Kh đúng.

Cô nhớ lại cảnh tượng trong camera khi y tá cho An An bú, nhẹ nhàng đưa núm ti đến bên miệng An An.

Nhóc con dường như ngửi th mùi sữa, lập tức háo hức b.ú mút, khuôn mặt nhỏ n phồng lên, dễ thương vô cùng.

Vì vậy, cả gia đình ba cùng Dì Trương chăm chú An An b.ú sữa.

Chất lỏng trong bình sữa dần dần giảm xuống, cho đến khi hết, Ôn Lương rút bình ra, đưa cho Dì Trương rửa.

Sau khi b.ú no, An An dường như kh buồn ngủ, mở to mắt xung qu.

Ôn Lương th vậy, cầm một cái lục lạc lắc lắc.

Âm th “đong đong đong” thu hút sự chú ý của bé, An An chăm chú cái lục lạc, đột nhiên cười, tay nhỏ bắt chước vung vẩy trong kh trung.

“Em gái đã biết cười !” Phó Thi Phàm ngạc nhiên nói.

Qua hai ngày đầu kỳ lạ, dần dần, Ôn Lương cũng bắt đầu quen với sự mặt của An An, quen với việc sau giờ làm lại sang phòng khách xem An An, chơi đùa với bé khi bé tỉnh dậy. Đến tối khi An An ngủ say, cô mới về phòng nghỉ ngơi.

Thời gian trôi qua nh chóng, chỉ chớp mắt đã đến ngày 25 tháng 2, tiệc đầy tháng của An An.

Phó Tr và chú hai, dì hai đã đến khách sạn tiếp đãi khách trước, Ôn Lương dẫn theo con thì muộn hơn một chút.

Dì Trương quấn An An thật kỹ, từ trên xe xuống, lập tức chạy vào phòng nghỉ, Ôn Lương thì mang theo đồ dùng của An An, phía sau Phó Thi Phàm và Dì Wang theo.

Phòng nghỉ bật ều hòa ấm áp, chia thành hai phần, trong một chiếc giường nhỏ, Dì Trương dùng chiếc chăn nhỏ bên ngoài làm đệm, đặt An An lên giường.

Đến nơi lạ, An An mở to mắt xung qu, tự thổi bong bóng chơi.

Dì Trương ở trong phòng An An, còn Phó Thi Phàm thì chơi bên ngoài.

Chẳng bao lâu sau, bên ngoài đã tiếng gõ cửa.

Dì hai mở cửa, trên mặt mang theo nụ cười hiền từ: “Phàm Phàm, em gái của con đâu? Để mẹ xem cô bé này nào.”

Nghe th tiếng, Dì Trương đứng dậy mở cửa phòng: “Dì hai, An An ở bên trong.”

Ôn Lương đang ngồi bên giường, nhẹ nhàng lắc lắc cái lục lạc trêu An An chơi.

Nhóc con mở to đôi mắt tròn xoe, tò mò cái lục lạc, thỉnh thoảng phát ra tiếng cười khúc khích.

“Ôi, em bé này thật dễ thương!” Dì hai bước vào, lại gần một chút, lời khen cứ như kh mất tiền vậy, “Tr giống hệt lúc A Trừng còn nhỏ.”

Ôn Lương cười gật đầu: “Đúng vậy, ai cũng nói như vậy.”

“Cô bé thật ngoan, kh khóc kh qu.”

Dì Trương cười nói: “An An tính tình tốt, ít khi khóc qu, đỡ cho chúng nhiều.”

“Bà cụ hai hôm nay bị cảm nhẹ nên kh đến, khi nào bà khỏi, con đưa An An qua thăm nhé.”

“Vâng, con biết ,” Ôn Lương gật đầu, “Còn Phó Tr đâu?”

đang ở ngoài đón khách.”

Trong tiệc hội trường được trang trí lộng lẫy, bóng bay màu hồng và ruy băng trang trí mỗi góc nhỏ.

Tại cửa đại sảnh, Phó Tr trong bộ vest đen cắt vừa vặn, dưới ánh đèn lồng lấp lánh, làm cho càng trở nên cao ráo.

“Phó Tổng, chúc mừng ngài được tiểu c chúa!” Một giám đốc của một tập đoàn cười tươi đưa tấm thiệp chúc mừng bằng vàng.

Phó Tr l lại suy nghĩ, lịch sự đáp lại: “Cảm ơn tổng giám đốc Vương, gia đình thể đón tiếp ngài, thật là vinh hạnh, mời vào trong.”

Ngay lúc này, một bóng hình quen thuộc xuất hiện trong tầm của Phó Tr.

Hoắc Đ Thành nắm tay Mason, chậm rãi bước tới.

Hôm nay mặc một bộ vest xám đậm, càng làm nổi bật vẻ trầm ổn và kín đáo của .

Mason thì mặc một bộ vest nhỏ, tr chút ngượng ngùng.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...