Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn - Phó Tranh & Ôn Lương
Chương 69: Anh thích con gái
Phó Tr Ôn Lương một lúc bật cười: "Ôn Lương, chuyện này chẳng buồn cười chút nào. Dù em mâu thuẫn c việc vớ
Ngô Linh, cũng kh nên đem chuyện này ra đùa."
Thảo nào Ngô Linh lại nói như vậy.
Nhưng cho dù Ngô Linh kh nói trước, cũng sẽ kh tin.
Ngô Linh đã làm ở Phó thị nhiều năm, năng lực và nhân phẩm đều nằm trong tầm mắt , huống hồ cô còn một bạn trai đã yêu nhau nhiều năm, thể thích được?
Ôn Lương im lặng, kh nói thêm gì.
Th chưa, cô nói gì Phó Tr cũng chẳng tin, vậy còn giả vờ quan tâm cô làm gì?
Cô chẳng lẽ đã quên, Phó Tr là giỏi diễn nhất, cô vậy mà lại coi sự lo lắng của là thật ư?
Sắp đến giờ nghỉ trưa, Ôn Lương nhận được tin n WeChat từ Phó Tr.
"Trưa nay đến văn phòng ăn, gọi phần của em ."
"
Ôn Lương khung đối thoại, gõ vài chữ: sẽ ăn ở căng tin.
Ngón tay cô dừng lại ở nút gửi, chần chừ mãi vẫn chưa ấn xuống. M giây sau, cô xóa dòng chữ vừa gõ, chỉ n lại một từ: "Vâng."
Đến văn phòng Phó Tr, trên bàn trà trước ghế sa đã bày đầy cơm trưa.
Ôn Lương bước đến, th bên cạnh hộp cơm một hộp đóng gói quen thuộc.
Th ánh mắt Ôn Lương dừng ở đó, Phó Tư lên tiếng: "Gọi cho em bánh rừng đen đ, kh em thích ăn ? Ăn xong cơm hãy ăn bánh"
Phản ứng chậm một nhịp, Ôn Lương mới hiểu ra, Phó Tr đang l bánh kem để dỗ cô.
Nếu là trước đây, chắc c sẽ hiệu quả.
Nhưng giờ phút này, th bánh rừng đen của Khoảnh Khắc Chiều, toàn bộ tâm trạng tốt của cô lập tức tan biến, đến mức suýt kh ăn nổi cơm.
Cô ngồi xuống sa, cố tình ngồi cách xa chiếc túi đựng bánh, như thể né tránh bệnh dịch.
Phó Tr ngồi đối diện cô. Ăn được nửa bữa,
Ôn Lương đặt đũa xuống: " ăn xong ."
Phó Tr ngẩng đầu: "Chỉ ăn chút xíu vậy thôi? Ăn thêm chút nữa ."
Nghĩ đến đứa con trong bụng, Ôn Lương lại cố ép bản thân ăn thêm vài miếng.
"Cảm ơn Phó tổng đã chiêu đãi." Ăn xong cơm,
Ôn Lương đứng dậy rời .
Phó Tr dáng vẻ lạnh nhạt của cô, cau mày, nhắc cô mang bánh về.
Ôn Lương chiếc túi bên bàn, trong lòng dâng lên cảm giác chán ghét mãnh liệt.
Thoát khỏi lớp vỏ ngọt ngào , cô hoàn toàn chẳng hứng thú với bánh rừng đen nữa.
Cô vốn kh thích ăn socola, đắng, đắng chát tận tim.
Chỉ là, lúc này mới nói kh thích, thì đã quá muộn.
Ôn Lương cúi xách túi bánh , trở về văn phòng.
Đúng lúc trợ lý mang tài liệu đến, th chiếc bánh trong tay cô thì ngạc nhiên: "Tổng giám
Ôn cũng thích bánh của tiệm Khoảnh Khắc
Chiều ?"
"Kh thích. Là khác tặng, nếu cô thích thì cầm l ăn ." Ôn Lương đưa bánh cho trợ lý.
Trợ lý ngập ngừng: "Thế này kh hay lắm đâu ạ?"
" gì mà kh hay? nghỉ m hôm , cô chắc bận c.h.ế.t được, coi như thưởng cho cô."
Trợ lý vui vẻ bật cười, nhận l túi gi: "Cảm ơn Tổng giám Ôn ạ."
Phó Tr từ nhà vệ sinh ra, ngang qua lối cầu thang, thì nghe th một giọng nữ vang lên: "Bánh rừng đen của tiệm Khoảnh Khắc
Chiều, mua lúc nào vậy?"
"Kh mua.
"
"Vậy từ đâu mà ?" "Là Tổng giám Ôn tặng đ, Tổng giám Ôn tốt thật."
Phó Tr liếc mắt về phía cầu thang, sắc mặt lập tức trầm xuống.
Một nữ nhân viên trong số đó còn đang cầm túi bánh của tiệm Khoảnh Khắc Chiều.
Ôn
Lương đã đem chiếc bánh mua cho cô tặng lại cho trợ lý của .
Tất cả thuốc men và thiết bị y tế mà lão gia y cần đã chuẩn bị xong.
Ông thể xuất viện về nhà.
Phó Tr và Ôn Lương cùng đến bệnh viện đón lão gia về nhà tự.
Đến trước cửa phòng bệnh, Phó Tr bỗng nhiên dừng lại.
Ôn Lương kh để ý, đ.â.m nhẹ vào lưng , cô xoa mũi hỏi: " lại dừng lại vậy?"
Phó Tr quay cô, nắm tay cô, bước vào.
Ôn Lương mím môi, hít sâu một hơi, l lại tinh thần, cùng Phó Tr bước vào phòng bệnh, cùng gọi một tiếng: "Ông ạ."
Lão gia vui, nét mặt rạng rỡ, sớm đã ngồi chờ trên sa: "Các cháu đến à, về thôi."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ông chống gậy đứng dậy.
Ôn Lương rút tay ra khỏi tay Phó Tr, bước đến đỡ : "Ông ơi, từ từ thôi ạ."
"Kh ."
Phó Tr kh nói gì, sang phía còn lại đỡ .
Lão gia khoát tay ngăn lại: " hai đứa lo lắng chưa này, kh biết đâu."
Lần này cùng họ về nhà tự còn trợ lý của
Viện trưởng Lâm.
Phó Việt kh yên tâm về lão gia, biết muốn về nhà, bèn đề nghị để trợ lý của Viện trưởng Lâm đến sống tạm ở biệt thự một thời gian.
Lão gia đành đồng ý.
Về đến nhà tự, tinh thần lão gia vẫn khá tốt.
Ôn Lương và Phó Tr ngồi trên ghế sa cùng bà nội chuyện trò.
Chẳng bao lâu sau, Phó Việt và vợ là Tô
Th Vân đến, còn mang theo con trai là
Phó Duệ.
Phó Duệ năm nay bốn tuổi, đang học mẫu giáo, tr bụ bẫm l lợi, đáng yêu.
Thằng bé đeo ba lô nhỏ, chạy đến trước mặt lão gia và lão phu nhân, lễ phép gọi: "Ông cố, bà cố!"
"Ấy!" Lão gia xoa đầu Phó Duệ, vô cùng cưng chiều chắt trai: "Để cố ôm một cái nào, hôm nay cháu kh học à?"
"Bố mẹ nói muốn dẫn cháu đến thăm cố, cháu muốn làm một đứa trẻ hiếu thảo."
"Ngoan quá! Bảo bối, đây là ai, cháu còn nhớ kh?" Ông cụ chỉ về phía Ôn Lương và Phó
Tr.
Đôi mắt tròn xoe của Phó Duệ Ôn Lương và Phó Tr, dõng dạc gọi: "Chú ơi, thím
Ơi!"
"Duệ Duệ nhà ta đúng là nhớ giỏi thật." Ôn
Lương mỉm cười vẫy tay.
Phó Duệ vội vã bước chân nhỏ đến ngồi cạnh
Ôn Lương.
Ôn Lương kh nhịn được mà véo má Phó
Duệ một cái, mềm thật.
"Thím đừng véo cháu nữa, cháu là trẻ con lớn ." Đôi mắt tròn vo của Phó Duê Ôn
Lương nghiêm túc.
Dáng vẻ nghiêm trang khiến Ôn Lương bật cười "phì" một tiếng.
Lão phu nhân kh nhịn được mà nói: "Cháu
Duệ Duệ nhà ta với A Lương đúng là duyên."
"Bà nhớ lúc nó còn nhỏ, ai bế cũng kh cho, chỉ cho A Lương bế thôi."
"Là tại Duệ Duệ đáng yêu quá, đứa bé thế này ai mà kh thích chứ?"
"Đáng yêu gì mà đáng yêu, ở nhà mà nghịch ngợm lên thì chị chỉ muốn nhét nó trở lại thôi chứ." Tô Th Vân nói.
Mọi đều bật cười ha ha.
Tô Th Vân mỉm cười hỏi: "A Lương, chị th em vẻ thích trẻ con, em với A
Tr định khi nào thì sinh con vậy?"
Lại một lần nữa nhắc đến chuyện con cái.
Ôn Lương hơi cau mày, liếc Phó Tr một cái.
đứa cháu trai hoạt bát đáng yêu, Phó
Tr bất giác tưởng tượng, nếu và Ôn
Lương con thì sẽ thế nào?
Sẽ giống nhiều hơn, hay giống cô nhiều hơn?
Sẽ l lợi một chút, hay trầm lặng hơn một chút?
Tốt nhất là sinh con gái trước, thích con gái
Nghĩ đến đây, Phó Tr bỗng giật hoàn hồn.
làm vậy?
Rõ ràng hôn nhân giữa và Ôn Lương còn chưa biết kết quả thế nào, lại đột nhiên nghĩ đến chuyện con cái?
Th Phó Tr kh lên tiếng, Ôn Lương đành tự trả lời: "Em với A Tr hiện tại vẫn chưa kế hoạch sinh con. Chắc đợi thêm vài năm nữa tính."
"Nói cũng , hai đứa còn trẻ, kh cần gấp quá. Trước mắt sống cuộc sống vợ chồng son cũng tốt."
Ôn Lương làm ra vẻ e thẹn cúi đầu, nhưng trong đáy mắt lại là sự bất lực.
Kh rõ bây giờ bọn họ đang diễn kịch hay thật lòng đối đãi, ít nhất thì bề ngoài vào vẫn hòa hợp.
Lão phu nhân cười nói: "A Lương, lần trước A
Tr mua cho con chiếc vòng tay ,
70L kh mang ra cho mọi xem thử?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.