Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn - Phó Tranh & Ôn Lương
Chương 716: Kế hoạch của Hoắc Đông Thành
vòng tay ôm l vai Tiết Quân từ phía sau, cúi đầu khuôn mặt ửng hồng của cô, "Biết sẽ đến ?"
Tiết Quân liếc một cái, "Còn nói."
Hoắc Đ Thành cười cười, bàn tay to lớn vòng xuống eo cô, nụ hôn nóng bỏng rơi xuống cổ cô.
Căn phòng sáng sủa bị bao trùm bởi bầu kh khí mờ ám, nhiệt độ dần tăng lên.
Quần áo từng chiếc một rơi xuống đất.
Hoắc Đ Thành bế Tiết Quân lên giường.
Sau một hồi ân ái, căn phòng trở nên yên tĩnh.
Tiết Quân mặt đỏ bừng, đôi mắt long l, dùng khuỷu tay chọc , " nên , nhỡ đâu chủ tịch quay về..."
Hoắc Đ Thành vuốt tóc cô, chống cằm, "Em định cứ trốn tránh mãi thế này ?"
Tiết Quân ngẩn , "Vậy làm ? ... Chủ tịch Hoắc sẽ kh để em đâu."
" đã sắp xếp xong , sẽ dàn dựng một vụ tai nạn giả c.h.ế.t cho em, rời khỏi Kinh Thành, đã chuẩn bị cho em một thân phận mới."
Tiết Quân mặt đờ đẫn, cụp mắt xuống, cắn cắn môi dưới.
Quá tệ .
Kh ngờ Hoắc Đ Thành lại làm đến mức này.
Cô cứ nghĩ, họ chỉ là tình cờ gặp gỡ, quan hệ thể xác, việc lén lút ngoại tình với Hoắc Quân Sơn đã là quá đáng đối với Hoắc Đ Thành .
Làm để từ chối mà kh đắc tội Hoắc Đ Thành đây?
vẻ mặt của cô, nụ cười trên mặt Hoắc Đ Thành từ từ thu lại, nheo mắt, trầm giọng hỏi, "? Em kh muốn ?"
"Kh ..." Tiết Quân phủ nhận, "Em chỉ lo, nhỡ đâu bị chủ tịch phát hiện..."
Đối với thân phận của cô, cô mang thai con của Hoắc Đ Thành, đến Kinh Thành tìm Hoắc Đ Thành, tình cờ bị Hoắc Quân Sơn th, bất đắc dĩ ở lại nhà họ Hoắc, nghe nói Hoắc Đ Thành thể đưa cô , cô nên gật đầu ngay lập tức mới .
Làm tình nhân của Hoắc Đ Thành tốt hơn gấp trăm lần so với làm tiểu tam của Hoắc Quân Sơn, ai cũng biết chọn thế nào.
Vậy thì, làm để từ chối đây?
" đã chuẩn bị kỹ lưỡng , sẽ kh phát hiện ra đâu." Hoắc Đ Thành nói.
Cho dù phát hiện ra thì ?
Tiết Quân: "Nhưng mà, tai nạn xe cộ quá mạo hiểm, nhỡ đâu kh kiểm soát được, em bị thương kh , nhưng con mất thì ?"
"Điểm này đã nghĩ đến , sẽ sắp xếp một vóc dáng giống em thay em lên xe, em sẽ kh gặp tai nạn."
Tiết Quân: " định đưa em đâu?"
"Giang Nam."
Tiết Quân: "... Em đổi thân phận, rời khỏi Kinh Thành, sẽ kh bao giờ gặp lại bạn bè của em nữa..."
"Chỉ là tạm thời thôi, đợi lừa được già, qua cơn sóng gió, em thể bí mật liên lạc với họ, mời họ đến phương Nam chơi."
"..."
Hoắc Đ Thành biểu cảm của cô, cười lạnh một tiếng, "Hay là em muốn ở lại đây, hầu hạ già? Hoặc, em muốn duy trì mối quan hệ này mãi mãi, phục vụ cha con chúng ?"
Tiết Quân nghe vậy ngẩn , sau đó xấu hổ và tức giận, "Hoắc Đ Thành, cút !"
Nói xong, cô dùng sức lật quay lưng lại với , cuộn chặt chăn, kh nói một lời.
Nhưng tiếng nức nở nghẹn ngào lại tố cáo cảm xúc của cô.
Hoắc Đ Thành lật cô lại, chưa kịp th mặt cô, cô đã lại lật về.
đành xích lại gần hơn, mạnh mẽ bẻ vai cô, liền th cô cụp mi mắt, hốc mắt đỏ hoe, cắn môi dưới, bướng bỉnh kh một cái.
" vừa nói nặng lời ." Giọng Hoắc Đ Thành dịu , "Em chỉ cần nói cho biết, kế hoạch của , em đồng ý hay kh đồng ý?"
Tiết Quân ngẩng mắt lên, đôi mắt ướt át, giơ cánh tay thon thả lên, vòng qua cổ , "Đương nhiên là đồng ý , nghĩ em thực sự muốn ở lại đây ? Chẳng là lo lắng kế hoạch kh chu toàn, nhỡ đâu bị lộ, chúng ta..."
Đồng ý, chỉ là kế sách tạm thời.
Dù thì còn thời gian cho kế hoạch, cô vẫn còn kịp sắp xếp để kế hoạch thất bại.
"Sẽ kh bị lộ đâu," Hoắc Đ Thành nói, cúi đầu xuống.
Tiết Quân luồn ngón tay vào tóc , "Kế hoạch sẽ hành động vào ngày nào?"
"Thứ Bảy tuần này, lúc đó sẽ liên lạc với em, chỉ đạo em làm gì."
"Được."
Hai lại thân mật một lần nữa, Hoắc Đ Thành mặc quần áo rời , và mang theo tờ gi vo tròn.
Tiết Quân thì mở cửa sổ th gió, tắm rửa, dọn dẹp phòng, kh để lại dấu vết.
Cô mặc đồ ngủ, tựa vào đầu giường, l ện thoại ra, gửi một tin n vào nhóm, kể cho họ nghe kế hoạch của Hoắc Đ Thành.
Tiểu Ngốc Ngốc: "Ồ? Xem ra Hoắc Đ Thành này cũng chút trách nhiệm, đương nhiên, kế hoạch vẫn phá hoại."
Đào: "Trách nhiệm gì? Chỉ là sự chiếm hữu của đàn thôi. Đương nhiên, kế hoạch vẫn phá hoại."
Hạ Triều: "Bất kể Hoắc Đ Thành này muốn làm gì, kế hoạch vẫn phá hoại."
Thiên Phàm Quá Tận: "Đừng làm máy đọc lại."
Tiểu Ngốc Ngốc: "Các mau nghĩ cách !"
Đào: "Kế hoạch cụ thể vẫn chưa biết, nhưng đến lúc đó sẽ sắp xếp xung qu, giữ liên lạc với Tiểu Quân bất cứ lúc nào."
Thiên Phàm Quá Tận: "Được, đến lúc đó Hạ Triều cũng qua đó, khi cần thiết thể ra mặt."
Hạ Triều: "Hiểu ."
M bạn nói qua nói lại, mọi việc đã được sắp xếp xong.
Tiểu Ngốc Ngốc: "Nhỡ lần này thất bại, Hoắc Đ Thành lại chuẩn bị kế hoạch tiếp theo thì ?"
Tiết Quân: "!"
Thực ra cô cũng đã nghĩ đến vấn đề này, vì vậy, vừa một khoảnh khắc, cô muốn trở mặt với Hoắc Đ Thành, nhưng lại sợ gây ra sự nghi ngờ của Hoắc Đ Thành.
Thiên Phàm Quá Tận: " sẽ tìm việc gì đó cho ta làm, để ta kh thời gian trêu chọc Tiểu Quân."
Cuộc trò chuyện trong nhóm kết thúc, Tiết Quân thoát tài khoản WeChat, đăng nhập lại một tài khoản khác.
...
Sau khi tạm biệt Bella, Lục Diệu và Ôn Lương trở về căn hộ.
Các vệ sĩ cũng đã ổn định chỗ ở trên và dưới tòa nhà căn hộ này.
Còn Tân Phong thì ở gần bệnh viện.
Ôn Lương ngồi trên ghế sofa, gọi video call cho Phó Thi Phàm.
Cô bé đồng hồ ện thoại, nh chóng kết nối.
Trên màn hình hiện ra khuôn mặt tươi cười của Phó Thi Phàm, dường như đã chơi ngoài trời lâu, khuôn mặt nhỏ n đỏ bừng, "Dì ơi!"
"Phàm Phàm, ăn cơm chưa?"
"Vừa ăn xong ạ." Phó Thi Phàm bĩu môi nhỏ, "Dì ơi, con nhớ dì quá, bây giờ dì mới gọi ện cho con."
"Dì m ngày nay bận quá," Ôn Lương cười bất lực, "Đây kh , bây giờ dì rảnh rỗi, liền gọi cho con. Con đoán xem dì đang ở đâu?"
Cô bé th minh vô cùng.
Nếu là nơi khác, dì sẽ kh bao giờ để cô bé đoán.
Trong mắt cô bé hiện lên vẻ ngạc nhiên và kh thể tin được, "Dì ơi, dì kh đang ở Philadelphia chứ?"
"Th minh thật, đoán đúng !"
"Oa a a a!! Dì ơi, con vui quá! Con muốn đến tìm dì chơi!"
Trong khung hình video, khuôn mặt tươi cười của Phó Thi Phàm xuất hiện rung động, dường như đang chạy nh.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Phàm Phàm, hay là ngày mai nhé? Dì hôm nay mới đến, nghỉ ngơi thật tốt, ngày mai dì đến đón con được kh?"
Cô bé từ chối, "Con muốn gặp dì ngay hôm nay, yên tâm , con sẽ kh làm phiền dì nghỉ ngơi đâu."
Nói , cô bé đã vào trong nhà, gọi, "Ông ngoại, con muốn ra ngoài tìm dì chơi."
Ôn Lương: "..."
Trong khung hình kh th bóng dáng của Wilson già, nhưng lại truyền đến giọng nói của , "Carol, dì mà con nói là Fei ?"
"Chính là dì , dì đến Philadelphia ."
Nói , Phó Thi Phàm giơ cổ tay lên, cho Wilson già xem.
già trong khung hình, Ôn Lương khóe miệng giật giật, chào hỏi, "Chào ."
Thứ bảy trăm mười bảy chương: Tập đoàn y tế KL
Ông Wilson già: "..."
Ông Ôn Lương, cười mà như kh cười, "Chào cô, cô ở đâu?"
Ôn Lương báo địa chỉ căn hộ của .
"Được , đưa Carol qua đó, tối sẽ đến đón con bé."
Ôn Lương chưa kịp nói gì, Phó Thi Phàm đã nói, "Ông ngoại, con muốn ở lại nhà dì một đêm, tối mai mới về."
"Carol, Fei đến Philadelphia chắc c việc quan trọng, con sẽ làm phiền cô đ."
"Kh làm phiền đâu, ngày mai kh việc gì." Ôn Lương chen vào một câu.
Ông Wilson già: "..."
"Xem kìa, dì cũng nói thế ." Phó Thi Phàm ngẩng đầu, nũng nịu Wilson già, "Ông ngoại, đồng ý với con mà!"
"Carol, chúng ta kh đã nói , ngày mai sẽ thị trấn với ngoại?"
"Chúng ta thể hoãn lại mà!" Cô bé nói một cách hợp lý, "Bỏ lỡ ngày mai, dì thể kh thời gian, hoặc về ."
Ông Wilson già: "Vậy thì bỏ lỡ ngày mai, ngoại cũng kh rảnh nữa."
Phó Thi Phàm: "Vì ngoại sau này kh thời gian chơi với con nữa, bà ngoại chăm sóc mẹ, vậy thì con về sớm vậy."
Ông Wilson già: "..."
Ông thỏa hiệp, "Được , ngoại đồng ý với con, tối nay ở lại nhà Fei, tối mai mới về."
"Yeah yeah yeah! Ông ngoại thật tốt! Cảm ơn ngoại!"
Cô bé vui mừng khôn xiết, nói với đồng hồ, "Dì đợi con, con đến ngay đây!"
Ôn Lương Phó Thi Phàm đang hớn hở trong video, vừa bất lực vừa cưng chiều cười: "Được, dì đợi con. Trên đường chú ý an toàn nhé."
Khoảng nửa tiếng sau, chu cửa reo.
Ôn Lương xác nhận qua mắt mèo mở cửa, chỉ th Phó Thi Phàm mặc áo khoác hồng nhỏ, đeo ba lô nhỏ, như một chú chim nhỏ vui vẻ lao vào: "Dì ơi!"
Ôn Lương ngồi xổm xuống đón cô bé: "Chạy nh thế, cẩn thận ngã đ."
Ông Wilson già đứng ở cửa, bộ vest thẳng thớm, mái tóc bạc chải chuốt gọn gàng.
Ánh mắt sắc bén của quét qua căn phòng, cuối cùng dừng lại trên Ôn Lương, vẻ mặt khó chịu, "Carol làm phiền cô chăm sóc . Bảy giờ tối mai, sẽ cử đến đón con bé."
"Vâng." Ôn Lương lịch sự đáp lại.
Ông Wilson già rời .
Phó Thi Phàm đã kh thể chờ đợi được nữa, kéo tay Ôn Lương vào nhà: "Dì ơi này, con mang quà cho dì!"
Cô bé l ra một chiếc cốc gốm tự làm từ trong ba lô, "Bà ngoại đưa con đến câu lạc bộ, đây là do con tự tay làm đ!"
Trên chiếc cốc vẽ nguệch ngoạc ba nhỏ, mơ hồ thể nhận ra là Ôn Lương, Phó Tr và An An.
Ôn Lương cảm th ấm lòng: "Đẹp quá, dì thích."
Ôn Lương cũng l ra một chiếc hộp nhỏ và một lọ sốt thịt bò từ ngăn kéo, "Đây, bánh hoa quế con thích ăn, và sốt thịt bò dì Vương làm."
"Tuyệt quá! Bây giờ con thể mở ra kh?" Phó Thi Phàm nhận l bánh hoa quế, ngẩng mặt hỏi.
"Được."
Phó Thi Phàm liền mở gói bánh hoa quế, đưa cho Ôn Lương một miếng, "Dì ơi, dì đến đây c tác ? Bố con đến kh?"
"Bố con đợi m ngày nữa mới đến, dì đến đây để chữa bệnh."
Phàm Phàm lập tức Ôn Lương từ trên xuống dưới m lần, lo lắng hỏi, "Dì bị bệnh ?"
"Kh. Chỉ là dì trước đây từng gặp tai nạn xe cộ, quên mất một số chuyện, th qua ều trị thể giúp dì nhớ lại." Ôn Lương giải thích đơn giản, chuyển chủ đề, "Phàm Phàm chơi ở đây thế nào?"
"Cũng được ạ! Ông ngoại, bà ngoại và đều tốt với con, những nơi vui chơi xung qu đều đã đưa con !"
"Nếu dì kh đến, ngày mai con định đâu với ngoại?"
"Là một thị trấn nhỏ, ngoại nói ở đó đẹp, và nhiều trò vui."
"Bà ngoại con kh ?"
Phó Thi Phàm lắc đầu, "Bà ngoại sức khỏe kh tốt, m ngày trước chơi mệt , ngày mai sẽ kh nữa."
"Ồ..." Ôn Lương nghe vậy, kh hỏi thêm, chuyển chủ đề.
Buổi tối, Ôn Lương gọi video call cho Phó Tr, Phó Thi Phàm ngồi cạnh Ôn Lương, cả nhà nói chuyện cười đùa.
Ôn Lương đưa cô bé mua sắm, tiện thể bổ sung một số đồ dùng sinh hoạt và thực phẩm.
Mãi đến tối, Ôn Lương mới đưa Phó Thi Phàm về trang viên.
Ôn Lương vào trang viên Wilson, nhưng kh gặp phu nhân của Wilson già, Tạ Thư.
giúp việc chăm sóc Phàm Phàm tiếp đãi Ôn Lương, nói rằng Wilson và thiếu gia vẫn ở c ty, còn phu nhân thì bệnh viện thăm cô Elia.
Ôn Lương kh tiện ở lại lâu, liền tạm biệt cô bé, rời khỏi trang viên.
Trở về căn hộ, Ôn Lương liên lạc với Tân Phong.
đã bắt đầu thu thập th tin liên quan đến bệnh viện.
Năm năm trước, bệnh viện mà Ôn Lương được đưa vào ều trị sau tai nạn xe cộ, tên là Bệnh viện Keller, là một trong những bệnh viện tư nhân vì lợi nhuận thuộc tập đoàn KL niêm yết.
Giám đốc hiện tại của Bệnh viện Keller tên là John Black, được thăng chức từ phó giám đốc bốn năm trước.
Năm đó Ôn Lương cũng từng thắc mắc, tại lại đưa cô đến bệnh viện tư nhân vì lợi nhuận.
Và tài xế gây tai nạn nói với cô rằng, địa ểm xảy ra tai nạn gần bệnh viện này nhất, lúc đó cô bị thương ở đầu, ta lo lắng cho tình trạng của cô, nên đã đưa đến gần nhất, và ta còn an ủi cô đừng lo lắng về chi phí khám chữa bệnh, ta sẽ chi trả toàn bộ.
Ôn Lương còn cảm th may mắn, mừng vì đã gặp được một trách nhiệm.
Tập đoàn y tế KL sở hữu hơn một trăm bệnh viện tư nhân, trải rộng trên hơn hai mươi bang, do thu hàng chục tỷ đô la Mỹ mỗi năm.
Đây đều là những th tin bề nổi, chỉ cần tra cứu là biết, những th tin sâu hơn khó khai thác.Vì vậy, hôm nay Tân Phong đã vào bệnh viện dưới d nghĩa khám sức khỏe.
Khác với bệnh viện phi lợi nhuận, bệnh viện lợi nhuận l việc tối đa hóa lợi ích của cổ đ làm cốt lõi, định vị dịch vụ thường tập trung vào các lĩnh vực lợi nhuận cao, như các loại phẫu thuật, bắc cầu tim, ều trị khối u, kiểm tra hình ảnh cao cấp, v.v. Đối tượng tiếp nhận bệnh nhân chủ yếu là những thu nhập cao bảo hiểm thương mại, trải nghiệm dịch vụ tốt hơn.
Do đó, số lượng bệnh nhân trong bệnh viện kh nhiều so với bệnh viện phi lợi nhuận.
Bên trong sạch sẽ gọn gàng, các y tá cũng nhiệt tình.
Đây là hình ảnh một bệnh viện tư nhân bình thường và ển hình, hiện tại ngoài thời gian nhậm chức của viện trưởng, vẫn chưa phát hiện ra những ểm đáng ngờ khác.
Ôn Lương vẫn nhớ tên và thân phận của gây tai nạn xe hơi và hai cảnh sát phụ trách hòa giải, cô đã nói cho Tân Phong biết, để Tân Phong thể bắt đầu từ ba này và viện trưởng tiền nhiệm và đương nhiệm của bệnh viện, đồng thời ều vài vệ sĩ cùng ta làm trợ giúp.
Cúp ện thoại với Tân Phong, Ôn Lương đứng trước cửa sổ kính suốt từ trần đến sàn ngắm cảnh đêm Philadelphia.
Quy mô lớn của Tập đoàn Y tế KL khiến cô hơi bất an – một hệ thống y tế khổng lồ như vậy, việc che giấu một số chuyện gần như dễ như trở bàn tay.
Sáng sớm thứ Năm, ánh nắng Philadelphia xuyên qua màn sương mỏng trải dài trên đường phố.
Ôn Lương đúng giờ lúc 8 giờ 50 phút đã đến trước một tòa nhà màu xám khiêm tốn ở trung tâm thành phố – Phòng khám tâm lý Bob được đặt ở tầng trên cùng của tòa nhà này.
Đẩy cánh cửa kính mờ nặng nề, chào đón là một sảnh tiếp tân rộng rãi và sáng sủa.
Ở quầy lễ tân một phụ nữ trung niên búi tóc gọn gàng, th Ôn Lương lập tức đứng dậy: "Xin hỏi cô hẹn trước kh?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.