Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn - Phó Tranh & Ôn Lương
Chương 734: Lần đầu gặp Bella
Bóng tối dưới khăn lạnh giúp Ôn Lương thở phào nhẹ nhõm trong chốc lát.
Nghe th tiếng bước chân của Lục Diệu lại lại trong phòng, tiếng giày da giẫm trên thảm phát ra tiếng sột soạt trầm đục.
"Còn lại bao nhiêu?" Cô hỏi khẽ.
"M trăm bản."
Ôn Lương vén khăn lên, cảm giác mát lạnh sau khi chườm đá tan dần trên mí mắt.
Cô ngồi thẳng dậy, tiếp tục lật xem tài liệu bác sĩ còn lại, nh đã đến trang cuối cùng.
Khuôn mặt xa lạ trên bức ảnh nở một nụ cười tiêu chuẩn, như thể đang chế giễu cuộc tìm kiếm vô ích này.
"Kh ..."
Ôn Lương đơn giản tổng hợp tài liệu, tiếng gi va vào nhau phát ra âm th trầm đục: "Hàng nghìn tài liệu, kh ai là ta."
Lục Diệu đã chuẩn bị tâm lý từ trước: "Mặc dù chúng ta đã làm việc vô ích, nhưng ít nhất chúng ta đã biết, Lucas kh làm việc ở trụ sở tập đoàn KL."
Ôn Lương: "..."
Vô nghĩa.
Lục Diệu xoa cằm, tò mò hỏi: "Cô nói xem, Robert đã thăng chức , Lucas đã giúp họ làm nhiều chuyện như vậy, tại họ lại để Lucas rời ?"
Ôn Lương trầm tư, nói: "Các bệnh viện thuộc tập đoàn KL chế độ đãi ngộ tốt, Lucas đã làm chuyện này, chỉ thể gắn bó với tập đoàn KL, đãi ngộ chưa chắc đã kém hơn Robert, tại ta lại rời tập đoàn KL?"
Lục Diệu cũng bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc.
Ôn Lương nghĩ ra ều gì đó: " thể ta kh rời tập đoàn y tế KL, chỉ là kh ở nơi c khai!"
"Ý gì?"
"Theo được biết, các bệnh viện tư lợi như KL đều sẽ hợp tác với các trường đại học, giáo sư lớn, thành lập phòng nghiên cứu, tiến hành nghiên cứu khoa học về y học và dược học, Lucas đã là một thiên tài, thể trọng tâm đặt ở phòng nghiên cứu."
"Phỏng đoán của cô lý, nhưng cũng muộn , về ngủ trước đây, mai nói tiếp."
Lục Diệu xoa trán.
Sắp xếp tài liệu cũng tốn sức.
Lục Diệu rời , Ôn Lương tắm rửa xong, dựa vào đầu giường nghỉ ngơi một lát, lại l máy tính bảng ra, nhập địa chỉ trang web mà giáo sư Bao đã cho.
Theo lời giáo sư Bao, thể th qua thôi miên để khôi phục trí nhớ mà kh tác dụng phụ nào khác, trên thế giới kh quá hai mươi thể làm được ều đó, tất cả đều là những nổi tiếng trong giới tâm lý học.
Ôn Lương tra cứu các tài liệu khác nhau, cuối cùng đã tập hợp đủ mười tám cái tên.
Trong số mười tám này năm là Mỹ, mười ba còn lại, đến từ châu Âu, đến từ châu Á, đến từ Úc.
Ôn Lương tập trung chủ yếu vào năm Mỹ này, trừ giáo sư Bao, bắt đầu sắp xếp th tin cơ bản và hướng nghiên cứu của bốn còn lại.
Sau khi sắp xếp xong, Ôn Lương gửi d sách cho Tân, nhờ ta ều tra sâu hơn, xem trong số bốn bác sĩ này ai đã từng tiếp xúc hoặc hợp tác với tập đoàn KL, vào cuối tháng Sáu sáu năm trước, khi cô mất trí nhớ, họ đang ở đâu?
Sáng Chủ Nhật, lại đến thời gian trị liệu đã hẹn giữa Ôn Lương và giáo sư Bao.
Đêm hôm trước, Philadelphia một trận mưa nhỏ, kh khí mang theo hơi ẩm lạnh lẽo.
Ôn Lương lại bước vào tòa nhà màu xám khiêm tốn của phòng khám tâm lý Bao.
"Cô Ôn, chào buổi sáng." Lina nở nụ cười chuyên nghiệp, "Giáo sư Bao đã đợi cô ."
"Vâng, Lina." Ôn Lương gật đầu đáp lại, mắt lướt qua sảnh tiếp tân, mọi thứ như thường lệ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Đi qua hành lang quen thuộc, những tấm bằng trên tường lấp lánh dưới ánh đèn trần dịu nhẹ.
Bố cục phòng khám hơi khác so với lần trước, trên bàn trà cạnh ghế sofa một bó hoa loa kèn trắng tươi mới, tỏa ra hương thơm th nhã.
Giáo sư Bao hôm nay mặc bộ vest màu xám nhạt, tr vẻ thoải mái hơn lần trước, nhưng đôi mắt x xám đó vẫn ẩn chứa sức mạnh thấu hiểu lòng quen thuộc.
"Cô Ôn, vẻ như tối qua cô kh nghỉ ngơi tốt." Giáo sư Bao tinh ý nhận th quầng thâm dưới mắt Ôn Lương, "Trước khi trị liệu chúng ta cần đảm bảo cô ở trạng thái tốt nhất."
Ôn Lương gượng cười: "Tối qua hơi bận, ngủ khá muộn."
Giáo sư Bao đưa cho cô một tách trà thảo mộc: "Uống chút này trước , thể giúp thư giãn. Kết quả đánh giá lần trước lý tưởng, hôm nay chúng ta bắt đầu giai đoạn đầu của quá trình luyện tập khôi phục trí nhớ, sẽ nhẹ nhàng hơn cô tưởng tượng."
Ôn Lương nhấp từng ngụm nhỏ trà ấm, hương thơm của thảo mộc quả thật khiến thần kinh căng thẳng của cô hơi thư giãn.
Lisa và Anderson cũng lần lượt vào phòng khám, bắt đầu chuẩn bị thiết bị trị liệu.
"Giáo sư, thể bắt đầu ." Chuẩn bị xong, Anderson nói.
"Cô Ôn, đã sẵn sàng chưa?"
"Sẵn sàng ."
"Vậy thì bắt đầu thôi."
Ôn Lương đặt cốc xuống bàn, nằm lên chiếc ghế trị liệu thoải mái đó, Anderson giúp Ôn Lương kết nối thiết bị theo dõi.
Máy phát ra tiếng vo ve nhẹ, màn hình máy theo dõi ện não sáng lên dịu nhẹ.
Giáo sư Bao thao tác vài lần trên thiết bị, đèn trong phòng trở nên ấm áp và dịu nhẹ, các bức tường xung qu thay đổi, tiếng ồn trắng tự nhiên từ từ tràn ra, như thể đang ở giữa một cánh đồng rộng lớn và sáng sủa.
Gió nhẹ mô phỏng thổi qua mặt, Ôn Lương ngạc nhiên há miệng: "C nghệ cao thật."
" vào nó, cô Ôn..."
Giáo sư Bao cầm chiếc đồng hồ bỏ túi tinh xảo, giọng nói như thủy triều trầm thấp, từ từ tràn qua ý thức của Ôn Lương: "Hãy để chúng ta rời xa những phiền muộn... trở về một thời ểm đơn giản hơn, tươi sáng hơn... hãy tưởng tượng cô đang trên một con đường rợp bóng cây quen thuộc, ánh nắng xuyên qua tán lá, rải rác những bóng râm lốm đốm... kh khí mùi cỏ x và đất ẩm..."
Nhạc nền dịu nhẹ chảy trôi, là tiếng nước chảy róc rách mô phỏng môi trường tự nhiên và tiếng chim hót thỉnh thoảng.
Tầm của Ôn Lương dần mờ , dần thư giãn, chìm xuống, buồn ngủ mơ màng, kh biết từ lúc nào đã nhắm mắt lại.
"Bây giờ... thời gian đang trôi... cô th ... là dáng vẻ trẻ hơn... cô đang ở đâu? là khuôn viên trường đại học kh?"
Ý thức của Ôn Lương như bị kéo nhẹ nhàng, bóng tối trước mắt dần được thay thế bằng hình ảnh.
Là Philadelphia! Những kiến trúc Gothic quen thuộc, tường gạch đỏ, những con đường nhỏ rợp bóng cây x...
"Là Philadelphia... khuôn viên trường Penn..." Giọng Ôn Lương hơi mơ hồ, mang theo chút hoài niệm.
" tốt... hãy tận hưởng hết kh khí tuổi trẻ đó... cô đang làm gì? ai bên cạnh kh?"
Hình ảnh trước mắt Ôn Lương trở nên rõ ràng.
Một buổi chiều nắng đẹp, quán cà phê ngoài trời cạnh thư viện đại học.
Ôn Lương th một cô gái giống hệt , trẻ hơn nhiều, khuôn mặt còn non nớt, ôm một chồng sách dày cộp, đang vẻ khó khăn khi cố gắng đẩy cánh cửa kính nặng nề.
Đúng lúc này, một bàn tay từ bên cạnh đưa ra, nhẹ nhàng giúp cô giữ cửa.
"Cảm ơn." Ôn Lương trẻ tuổi ngẩng đầu lên, th một cô gái tóc dài với nụ cười rạng rỡ, mặc áo ba lỗ thể thao và quần short, đeo tai nghe qu cổ, toàn thân toát ra vẻ năng động.
"Kh gì! Oa, bạn là sinh viên trao đổi mới của chuyên ngành chúng à? Sách môn này nặng như gạch !" Giọng cô gái trong trẻo, sảng khoái, mang theo chút trêu chọc thân thiện.
"Bella..." Nằm trên ghế trị liệu, khóe môi Ôn Lương vô thức nở một nụ cười ấm áp, rõ ràng đọc lên cái tên này.
Chưa có bình luận nào cho chương này.