Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn - Phó Tranh & Ôn Lương
Chương 736: Kevin
"Uống chút nước ." Giáo sư Bao mỉm cười, đưa một cốc nước ch nhiệt độ vừa , trong nước hai lát dưa chuột mỏng, "Cân bằng ện giải quan trọng."
Ôn Lương nhấp từng ngụm nhỏ, nước lạnh chảy qua cổ họng khô khốc, mang lại một sự tỉnh táo.
"Bây giờ, nếu cô đã sẵn sàng," giọng Giáo sư Bao trầm thấp và ổn định, "cô thể thử mô tả hai cảnh khác nhau mà cô vừa trải qua, trước tiên là ký ức khiến cô cảm th thoải mái."
Ôn Lương nhắm mắt lại, cố gắng nắm bắt những hình ảnh đang nh chóng phai nhạt, hồi tưởng lại cuộc gặp gỡ đầu tiên tốt đẹp với Bella và cuộc sống trong khuôn viên trường.
Lisa ở bên cạnh nh chóng ghi lại những chi tiết này, đầu bút phát ra tiếng sột soạt nhẹ trên gi.
"Sau đó thì ?" Giáo sư Bao hướng dẫn, "Chuyện gì đã thay đổi?"
Ngón tay Ôn Lương đột nhiên nắm chặt chiếc khăn. " một giọng nói... một giọng nam gọi tên chúng ..."
L mày cô nhíu lại, "Ngay khi Bella và chuẩn bị quay lại, mọi thứ đều vỡ vụn, đột nhiên chìm vào bóng tối..."
Hơi thở của Ôn Lương lại trở nên gấp gáp,
"Bình tĩnh, cô Ôn." Giọng Giáo sư Bao vững như một cái neo, "Cô biết giọng nam đó là ai kh?"
Ôn Lương lắc đầu, " kh biết là ai, nhưng một cảm giác quen thuộc."
"Tiếp tục."
Ôn Lương hít một hơi thật sâu, buộc trở lại hiện tại, "Sau đó là... bóng tối, bóng tối lạnh lẽo. dường như bị cố định, cổ tay và mắt cá chân... vật kim loại... trên đầu là đèn pin chói mắt... bên cạnh còn mặc đồ bảo hộ, kh biết đang làm gì..."
"Cô Ôn," Giáo sư Bao ều chỉnh tư thế ngồi, đôi mắt xám x chăm chú , "Trong những hình ảnh đó, ều gì cô cảm th quen thuộc kh? Bất kỳ đặc ểm nào thể nhận dạng được?"
Ôn Lương cố gắng hồi tưởng, "Kh, chúng lộn xộn, thoáng qua."
Giáo sư Bao gật đầu, đưa ra quyết định: "Được , hôm nay chúng ta dừng ở đây. Cô Ôn, cô đã làm tốt, nhưng tiếp tục sâu hơn thể vượt quá khả năng chịu đựng của cô hôm nay."
Ôn Lương gật đầu, chỉ cảm th đầu nặng trĩu.
Thái dương đập thình thịch, như đang gõ trống trong hộp sọ.
"Theo th lệ," Giáo sư Bao đưa một cuốn sổ da tinh xảo, " hy vọng cô thể ghi lại tất cả những mảnh ký ức xuất hiện hôm nay, dù chúng rời rạc đến đâu, bao gồm mùi, âm th,... bất kỳ chi tiết nào cũng thể quan trọng, và sau này cũng vậy."
"Ừm, sẽ làm." Ôn Lương gật đầu, tò mò hỏi: "Giáo sư Bao, theo những hình ảnh th, ều đó nghĩa là giọng nam đó thể liên quan đến việc mất trí nhớ kh?"
Giáo sư Bao đẩy kính, nghiêm túc nói, " khả năng đó, thể khi cô bị thôi miên, chủ nhân của giọng nói này mặt, cô phản ứng căng thẳng với giọng nói này. Cũng thể... chỉ là một sự trùng hợp."
"Được , hiểu ."
"Lần này chúng ta nghỉ một tuần, cuối tuần sau vào cùng thời ểm, vẫn gặp nhau ở đây, nếu trường hợp đặc biệt, sẽ th báo cho cô."
"Được."
Về đến căn hộ, Ôn Lương cảm th đầu óc mệt mỏi rã rời, nằm trên giường ngủ .
Kh biết đã bao lâu, tiếng chu báo thức đánh thức Ôn Lương.
Ngoài cửa sổ, hoàng hôn Philadelphia đang nhuộm bầu trời thành màu cam đỏ, phủ lên những bức tường trắng của căn hộ một vầng sáng ấm áp.
Ôn Lương chằm chằm vào trần nhà vài giây, mới nhận ra đã ngủ liền sáu tiếng đồng hồ.
Đã bốn giờ chiều .
Hôm qua đã hẹn với Bella, tối nay sẽ ăn tối cùng nhau.
Ôn Lương vật lộn ngồi dậy khỏi giường, những sợi tóc mái bết vào da đầu vì mồ hôi lạnh.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Chậm rãi tắm rửa, gột rửa sự mệt mỏi, s khô tóc, trang ểm đơn giản.
Th thời gian đã gần đến, Ôn Lương ra ngoài.
Hai mươi phút sau, Ôn Lương đẩy cửa kính nhà hàng.
Quán ăn nhỏ này nằm gần khuôn viên trường, trang trí bằng gỗ, luôn thoang thoảng mùi bánh mì nướng, nghe Bella nói, đây là nơi cô và Bella thường xuyên lui tới nhất khi còn học đại học.
"Phi! Ở đây!" Một giọng nói quen thuộc từ góc truyền đến, Bella vẫy nĩa ra hiệu cho cô.
Ôn Lương tới, kéo ghế ngồi đối diện Bella, "Chào buổi tối, Bella, đợi lâu chưa?"
"Kh, cũng vừa mới đến!" Bella cười đẩy thực đơn về phía Ôn Lương, "Muốn ăn gì thì cứ gọi, nói cho cô biết, mì Ý của quán này là món đặc trưng, hãy thử xem..."
Sau khi gọi món, nhân viên nh chóng mang ra hai đĩa salad.
Ôn Lương nói, "May mà hẹn cô vào buổi tối, nếu kh thể kh đến được."
"Tại ?" Bella biết cô khám bác sĩ sáng nay, hỏi, "Buổi chiều cô làm gì?"
"Ngủ ở nhà, trị liệu hơi tốn não."
"Cô trị liệu thế nào ? nhớ ra gì kh?"
Ôn Lương: "Nhớ ra một chút, ví dụ như lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, là ở thư viện, cô đã giúp đẩy cửa."
Bella ngạc nhiên nói, "Đúng vậy! Cô thật sự nhớ ra ?! Xem ra bác sĩ này chút thực lực. Ngoài cái này ra còn gì nữa kh?"
"Chúng ta trước đây thường dạo dọc con đường rợp bóng cây cạnh tòa nhà giảng đường, cô còn chơi bóng rổ khi còn học đại học, ngoài ra thì kh còn gì nữa."
"Mới bắt đầu trị liệu thôi mà, cô nhất định sẽ nhớ lại tất cả!"
Ôn Lương nhân tiện hỏi, " còn nhớ ra, một lần chúng ta dạo trên con đường nhỏ, một bạn nam gọi chúng ta, giọng nói hay, cảm giác trong trẻo, tiếc là kh th mặt , cô biết là ai kh?"
Bella cầm nĩa, suy nghĩ một lát, "Chúng ta dạo nhiều quá, kh nhớ ra được. Nhưng giọng nói trong trẻo, chắc là Kevin."
"Kevin?" Ôn Lương nghe th quen thuộc, hình như Bella đã từng nhắc đến trước mặt cô.
"Đúng vậy, kh đã nói với cô ? thích văn hóa nước Z, trước đây từng theo đuổi cô, nhưng cô kh đồng ý. nhớ cô từng nói với rằng Kevin giọng nói hay, nhưng cô thích giọng trầm hơn."
Ôn Lương nhớ ra .
Bella từng nói, năm học ở Philadelphia, Kevin và Hoắc Đ Thành là hai bạn nam duy nhất mối quan hệ tốt với cô.
Ôn Lương hỏi, " là thế nào?"
phục vụ bưng món chính xuất hiện, trên mặt lại nở nụ cười tươi tắn: "Mì Ý đặc trưng của quý khách, xin mời dùng bữa."
"Vâng, cảm ơn."
Đợi phục vụ xa, Bella vừa trộn mì vừa nói, "Tốt bụng, còn cởi mở, thích giúp đỡ khác, sau khi cô từ chối , cô nói với rằng còn quá trẻ, tr kh được chín c cho lắm."
Nghe Bella nói vậy, Ôn Lương cũng kh dám chắc liệu bóng tối và giọng nói đó trong lúc thôi miên liên quan gì đến nhau kh.
"Ồ... bây giờ cô còn liên lạc với kh?"
Bella nhướng mày, Ôn Lương đầy ẩn ý, "? Lại thích kiểu như à?"
"Kh ," Ôn Lương phủ nhận, " chỉ muốn xem thể giúp nhớ lại ều gì kh."
Bella nhún vai, " kh còn liên lạc nhiều với nữa, nhưng chắc c bạn học cũ thể liên lạc được với , thể giúp cô hỏi."
"Vậy thì làm phiền cô .""""
Chưa có bình luận nào cho chương này.