Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn - Phó Tranh & Ôn Lương
Chương 95: Có lẽ anh thích em thật rồi.
Hoá ra là cô cưỡng cầu , với mối quan hệ giữa và Sở Tư Nghi, việc tổ chức một bữa tiệc sinh nhật cho cô ta cũng chẳng là gì cả.
Nếu là bình thường, Phó Tr tổ chức tiệc sinh nhật cho Sở Tư Nghi, lẽ cô sẽ kh phản ứng mạnh mẽ như vậy. Tình cảm giữa và Sở Tư Nghi kh thể dễ dàng cắt đứt như vậy.
Chỉ là ngày kỷ niệm kết hôn của họ trùng với ngày sinh nhật của cô ta, đâu ai chấp nhận được việc chồng cố chấp muốn tổ chức sinh nhật cho phụ nữ khác vào đúng ngày này chứ.
Ngay từ đầu, cô đã chẳng thể ví được với Sở Tư
Nghi, bây giờ và cả sau này cũng vậy.
"Hôm đó chỉ định tặng quà về..."
"
"Tặng quà về ?" Ôn Lương cười lạnh: " về được kh? tưởng là kh biết chuyện tối đó nửa đêm nửa hôm ra ngoài tới gần sáng mới về à? Lúc nghe ện thoại là đã tỉnh !"
Mặt Phó Tr tái nhợt.
Chuyện mà đã ra sức giấu giếm, hoá ra cô đã biết từ lâu nhưng lại vờ như kh biết.
Cũng đúng thôi, cô thính ngủ, nên cũng chẳng gì là lạ.
Ôn Lương rũ mặt: "Phó Tr, thừa nhận , yêu Sở Tư Nghi, cho dù lời hứa với nội, chúng ta cũng chỉ thể sống hoà thuận mà thôi, sẽ kh bao giờ yêu , sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ ly hôn!"
"Kh, em nói sai !"
Hai tay Phó Tr đặt lên vai Ôn Lương: "Nếu là vậy thật thì đã tốt. Nếu là vậy thật, thì chúng ta chỉ cần diễn trước mặt bà nội là được, nhưng đâu ai kiểm soát được trái tim con , cũng từng cho là yêu
Sở TưNghi, nhưng giờ nhắm mắt lại, thậm chí là trong mơ cũng chỉ mơ chỉ nghĩ về em mà thôi"
"Ôn Lương, lẽ thích em thật ."
Cả Ôn Lương giật , cô kh thể tin nổi mà vào mắt của Phó Tr.
nói, thích cô ?
thể chứ!
vẫn cô, nghiêm túc chân thành, tr vẻ kh đang nói dối.
Điều này là thật ư?
mà cô đã đợi chờ suốt bao năm đột nhiên tỏ tình với cô, nói là thích cô.
Cô nên vui kh?
Kh, cô kh vui chút nào.
Trong lòng cô chỉ sót lại sự thê lương.
Chớp mắt, Ôn Lương hồi thần, cô mỉm cười: " đừng đùa nữa."
Phó Tr thích cô cho được, biết bao năm cô ủ ấm được tim đâu.
Sở Tư Nghi về , trong lòng về , lại nói là thích cô vậy.
Tất cả ều này quá nực cười!
" kh đùa đâu, Ôn Lương, em biết mà, sẽ kh l chuyện này ra đùa."
Sau một lúc ngẩn ngơ, Ôn Lương lại cười.
"Em cười cái gì?"
" chỉ th nực cười, nếu sự thích của là vừa quấn l vừa dây dưa với Sở Tư Nghi thì thà chẳng cần thứ tình cảm còn hơn."
"
" đã bảo cô , đây là lần cuối cùng đón sinh nhật với cô ."
Ôn Lương chăm chú , muốn tìm dấu vết của việc nói dối trên gương mặt .
Nhưng cô lại thất vọng, vì cô kh hề ra kẽ hở nào, nếu đang diễn thật thì là hạng nam diễn viên xuất sắc.
Ôn Lương lạnh lùng bật cười: "Ý là kh định ly hôn với nữa ư?"
Sau này ngày tháng 9 hàng năm sẽ là ngày kỷ niệm kết hôn của họ chứ kh sinh nhật của Sở Tư Nghi.
"Ừ. Chúng ta kh ly hôn nữa."
Ôn Lương đứng sững tại chỗ, kh biết nên phản ứng ra .
Điều mà cô đã mong đợi b lâu nay cuối
. cùng cũng thành hiện thực.
Cô vui chứ?
Đương nhiên là vui, nhưng lại kh vui như cô đã tưởng.
chút kh thể tin nổi.
Gần đây cô chỉ toàn mơ th ly hôn với
Phó Tr, cô chưa từng mơ th việc kh ly hôn. Đến cả nằm mơ cô cũng kh dám mơ vậy mà giờ ều lại xảy ra trong đời thật ư?
"Vui quá hoá ngây à?" Phó Tr tr th
Ôn Lương ngây ra thì mỉm cười trêu ghẹo.
"Kh." Ôn Lương phủ nhận.
Phó Tr nhíu mày, nhỏ giọng nói: "Ôn
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lương, bệnh tình của Tư Nghi liên quan đến , đã hứa với cô , nếu cô ở lại trong nước phát triển sự nghiệp, sẽ đảm bảo cho cô một tương lai tốt đẹp, kh thể cắt đứt hoàn toàn với cô , nhưng sẽ giảm bớt số lần và thời gian gặp cô , nếu sau này kh việc gì, sẽ kh gặp cô nữa, sau này trong lòng chỉ em thôi, em thể chấp nhận ều này chứ?"
Ôn Lương im lặng.
Cô đã bắt đầu bài xích Phó Tr, cô kh còn tin tưởng nữa.
Th Ôn Lương im lặng, Phó Tr lại nói: "Sau này tuyệt đối sẽ kh gặp riêng Sở Tư Nghi nữa. Nếu thể, tới lúc gặp cô sẽ đưa em cùng. Kh em thì sẽ tìm thêm khác, hoặc em thể chọn một làm thư ký của để giám sát ."
"Giám sát thì khỏi, chỉ cần trả lời em, nếu lần sau Sở Tư Nghi lại gọi ện nói với là cô phát bệnh hoặc gặp chuyện gì đó sẽ xử lý thế nào?"
" sẽ kh tới đó nữa, nếu thật sự tới nước buộc qua đó thì sẽ đưa em theo cùng"
"Hy vọng thể nói được làm được." Ôn
Lương nhẹ nhàng nói.
Cô biết Sở Tư Nghi tuyệt đối kh cam tâm.
Đợi tới lần sau Sở Tư Nghi lại tới qu rối, việc
Phó Tr xử lý thế nào mới là then chốt.
Còn cô đã chẳng còn hy vọng gì ở Phó Tr nữa .
Cô chỉ mong nội những ngày cuối đời bình yên và vui vẻ.
Phó Tr kh biết tâm tư của Ôn Lương, tưởng rằng Ôn Lương đã tha thứ cho bèn nhẹ nhàng thở phào, nét mặt giãn ra, ôm l Ôn Lương: "Ôn Lương, cảm ơn em."
ôm l eo Ôn Lương, cằm tựa lên mái tóc mai của cô, kéo cô vào lòng .
Ôn Lương im lặng, nhẹ nhàng đẩy vai ra.
Phó Tr nhận ra sự phòng bị thầm lặng của cô, bèn bu cô ra: "Về nhà thôi."
"Ừ." Ôn Lương nhẹ nhàng gật đầu.
Phó Tr gọi ện cho quản lý khách sạn.
Quản lý khách sạn lập tức sắp xếp xe đưa họ về.
Chỉ một chốc, chiếc xe dừng lại trước cửa biệt thự Tinh Hà Lan, Phó Tr và Ôn Lương lần lượt xuống xe, cùng nhau bước vào sân.
Hai sánh vai nhau, kh ai nói gì.
Dì giúp việc th họ đã về, tuy kh hành động gì thân mật, nhưng kh khí giữa hai đã chút khang khác.
Hai họ làm lành ư?
Nhưng tr kh giống đã làm lành hẳn lắm
"Phu nhân về ạ." Dì giúp việc Ôn
Lương lại Phó Tr, mỉm cười nói: "Ban nãy thư ký của phu nhân tới đưa một cái vali đó ạ.'
"
Ôn Lương gật đầu: "Được, vậy để lên đó sắp xếp đồ đạc."
Ôn Lương bước lên cầu thang.
Phó Tr đứng sững tại chỗ mất m giây cũng lên theo.
Trong phòng ngủ chính, Ôn Lương đã mở vali ra, sắp xếp đồ dùng cá nhân và quần áo để thay bên trong
Phó Tr th cô bận quay cuồng thì bèn ngồi xuống sô pha, kéo tay cô lại: "Đợi lát nữa sắp."
Ôn Lương kh ngồi xuống mà vẫn tiếp tục sắp xếp hành lý, lại trò chuyện đôi câu với Phó Tr về việc lần này c tác.
"Ừ, chuyện này em cứ xử lý là được. Tối em muốn ăn gì?"
Động tác của Ôn Lương sững lại, cô ngước mắ Phó Tr: "Đích thân nấu à?"
"Ừ." Phó Tr vào mắt cô.
"Ừm..." Ôn Lương nghĩ một lúc nói: "Em muốn ăn mì Ý."
"
"Được, bảo dì mua đồ ăn nhé, còn gì kh?"
"Tạm thời món đó vậy."
Phó Tr đứng dậy xuống lầu.
Cửa phòng ngủ chính mở ra đóng lại, tiếng bước chân của Phó Tr xa dần.
Ôn Lương cánh cửa phòng đóng lại, cô khẽ thở dài lại tiếp tục sắp xếp đồ đạc.
Dù cho bây giờ Phó Tr nói thích cô, nhưng cô cũng kh thể tin tưởng và toàn tâm toàn ý như trước nữa.
Sự tồn tại của Sở Tư Nghi như một quả b.o.m hẹn giờ trong lòng cô, quả b.o.m thể nổ tung bất cứ lúc nào.
Sau khi thu dọn xong quần áo, Ôn Lương tiện tay mang quần áo bẩn xuống tầng dưới.
Vừa đến đầu cầu thang, cô đã tr th Phó
Tr đang đứng trong phòng khác nghe ện thoại trong phòng khách, nghe vẻ kh là chuyện c việc.
Tiếng bước chân xuống cầu thang của cô càng nhẹ hơn, sau đó cô nghe th Phó Tr nói:
" đưa cô tới bệnh viện quay về luôn, bảo cô là chiêu này kh còn tác dụng với nữa , sức khoẻ là của cô cuối cùng đau đớn nhất vẫn chỉ cô mà thôi."
"Được , cứ vậy nhé."
Phó Tr cúp máy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.