Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn
Chương 120: Phản hồi là ngụy biện, lảng tránh là chột dạ
Chẳng gì bất ngờ, cảnh tượng Ôn Lương và Phó Tr bị phóng viên chặn đường nhưng vẫn kh chịu lộ diện nh chóng lan truyền trên mạng.
Đường Thi Thi kh nhịn được mà chia sẻ lại đoạn video đó, kèm một dòng bình luận đầy ẩn ý:
“Lương tâm trong sáng, yêu ma quỷ quái đừng hòng bén mảng lại gần.”
Từ sau chuyện hóa trang hôm nọ, cô đã lên tiếng bênh vực Ôn Lương, dân mạng đều biết cô là bạn thân của Ôn Lương nên kh ngại trút cơn giận sang cả cô.
Chiều hôm một cuộc họp đột xuất. Ra khỏi phòng họp, Ôn Lương cầm theo tập tài liệu, bước thẳng về phía văn phòng tổng giám đốc.
“Giám đốc Ôn.” Trợ lý Dương ở khu làm việc th cô liền đón l, “Cô đến tìm Tổng giám đốc Phó ?”
“ hiện kh mặt ở c ty. Nếu kh gấp, cô cứ đưa tài liệu cho , đợi về sẽ chuyển lại.”
“Được.” Ôn Lương đưa tài liệu cho ta, dặn dò, “Bên hợp tác đang giục gấp, tốt nhất là trả lời trước khi tan làm hôm nay.”
Cô liếc qua ện thoại, vẫn kh tin n nào, liền chủ động mở khung trò chuyện với trợ lý Dương, n hỏi:
“Tổng giám đốc Phó vẫn chưa về ?”
Chỉ qua màn hình cũng cảm nhận được luồng khí lạnh, trợ lý Dương lập tức cẩn thận đáp lại:
“Chưa… chắc là bận việc gì quan trọng nên mới bị trì hoãn...”
Ôn Lương cầm ện thoại, đến bên cửa sổ, gọi cho .
Điện thoại đổ chu lâu, cuối cùng vang lên một tiếng “tút” – kh ai bắt máy.
Mở mắt ra, ánh sáng từ màn hình ện thoại trong bóng tối khiến mắt cô hơi nhức, cái tên “Phó Tr” hiện rõ rành rành trên màn hình.
22 giờ 40 phút, một căn biệt thự hai tầng trong khu dân cư nào đó vẫn còn sáng đèn.
Trong sân nhỏ thuộc biệt thự, vài chiếc xe ện đậu lộn xộn, ngoài cổng hai chiếc ô tô.
Hàng xóm qu đó đều biết, biệt thự này kh chỗ ở của bình thường, mà bị ai đó thuê lại để làm studio.
Giờ giấc làm việc của bọn họ vô cùng linh hoạt, khi sáng sớm đã bắt đầu, lúc lại làm xuyên đêm.
Một lần nọ, một bác hàng xóm tình cờ gặp chủ nhà, hỏi thăm thì được biết thuê nói đang làm tự truyền th, còn cụ thể làm gì thì chủ nhà cũng chẳng rõ.
Những chiếc xe ện kia đã đậu trong sân từ hôm qua đến giờ chưa hề nhúc nhích. Rác vứt ra ngoài toàn là hộp mì gói ăn liền.
Trong biệt thự, m nhân viên làm việc tất bật đến mức tối mịt mới thời gian ăn. Giờ đã hơn mười giờ mà họ mới pha được bát mì nóng.
Một gã cao kều vừa chế nước sôi vào mì vừa cười khoái chí:
“Ráng thêm hai ngày nữa, lần này chắc c hốt đậm!”
“Đúng lúc đang thiếu đề tài hot thì dâng đến tận cửa!” – bên cạnh hưởng ứng.
Một kẻ được gọi là “Lão Lưu” khẽ chau mày:
“Chỉ sợ Phó Tr lần này đích thân đến tính sổ...”
“Làm gì chuyện! Lần trước còn chẳng ! Với lại, bây giờ là xã hội pháp trị, ta làm gì được ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-120-phan-hoi-la-nguy-bien-lang-tr-la-chot-da.html.]
Lão Lưu thở dài, lắc đầu:
“Dạo gần đây, mật tin của Phó thị bị rò rỉ. Phó Tr kh mặt, m cấp cao trong c ty ai cũng toan tính riêng. Cảnh sát vì thế bắt cô Ôn vào đồn, nhưng chưa đầy một ngày đã bị ta cho đón ra. Hôm sau, hai cảnh sát đó liền bị đình chỉ.”
Thế giới của giàu đôi khi kh chịu sự chi phối của pháp luật. Các mối quan hệ của Phó Tr trải rộng khắp nơi, chỉ cần khẽ ra hiệu, đã khác đứng ra “ra tay”. Lý do đình chỉ còn hợp lý, chẳng dây dưa chút nào đến .
Gã cao kều cười xòa, định trấn an mọi :
“Lão Lưu, đừng nghĩ nhiều, việc đó thì liên quan gì đến chúng ta? Kiếm tiền là được !”
Lão Lưu bu đũa đứng dậy. Mới vừa mở cửa ra, còn chưa kịp rõ thì đã bị đá một cú mạnh vào bụng.
Một đàn trẻ tuổi bước vào, lạnh lùng tóm l cổ áo Lão Lưu, kéo lên:
“Đứng dậy!”
Lão Lưu kinh hãi lẫn đau đớn:
“… làm gì vậy? Các làm thế là phạm pháp đ!”
kia kh thèm để tâm, nắm l đầu lão Lưu, hung hăng đập vào tường.
“Bịch!” – một tiếng nặng nề vang lên, trán Lão Lưu sưng vù, choáng váng mặt mày, rên rỉ đau đớn.
Bên trong, m nhân viên còn lại nghe th động liền lao ra. Vừa tr th cảnh tượng liền sợ tái mặt.
Họ vừa định nhào tới, thì vài đàn vạm vỡ khác cũng từ ngoài x vào.
Tháng Mười, trời đã trở lạnh, ai n đều mặc áo khoác. Chỉ riêng m kẻ vừa tới vẫn mặc áo thun ngắn tay, để lộ bắp tay rắn chắc đầy hình xăm, đã biết kh hạng dễ dây vào.
Bốn nhân viên hoảng hồn, nhau kh ai dám tiến lên.
Gã cao kều cố l lại bình tĩnh, hét lên:
“M là ai? Muốn làm gì?”
vừa la vừa bấm số 110, định gọi cảnh sát, vừa đe dọa:
“Còn kh thả ra? Các x vào tư gia lại còn hành hung, muốn vào tù cả lũ à?”
Còn chưa kịp bấm gọi, một tên hình xăm x tới đá văng chiếc ện thoại.
Điện thoại văng ra đập mạnh vào tường, rơi xuống đất tan tành, pin cũng b.ắ.n ra.
Một nhân viên khác còn chưa kịp hành động gì, đã bị th niên trẻ ban nãy tóm được. Gã nhận l gậy sắt từ một tên hình xăm, vung mạnh đ.á.n.h vào chân ta.
“Á!” – Nhân viên gục xuống đất, hét t.h.ả.m một tiếng, sắc mặt trắng bệch, trán nổi gân x vì đau.
“Các rốt cuộc muốn gì? Nếu gì mạo phạm, chúng xin lỗi!” – gã cao kều lập tức xuống giọng, giọng run rẩy.
Đúng lúc , một đàn mặc áo sơ mi đen, quần tây bước từ ngoài vào.
Ánh mắt ta lãnh đạm, lướt qua đám nằm dưới đất, cuối cùng dừng lại ở gã cao kều.
Giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo vang lên:
“Nhận ra kh?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.