Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn
Chương 168: Em muốn yêu trai trẻ à?
Tòa kiến trúc trước mắt mang đậm phong cách Gothic, tháp nhọn vươn cao, đường nét rõ ràng, giản dị nhưng sáng sủa, vừa tráng lệ vừa uy nghi. Những cửa sổ vòm cùng hàng cột dài song song tạo nên cảm giác hùng vĩ. Hai bên cổng là hai bức tượng êu khắc nhân vật đứng đối diện nhau, vô cùng trang nghiêm.
Chu Phàm nhận l túi đồ trong tay cô, chỉ vào Ôn Lương cười nói:
“Để A Lương chụp cho !”
Chu Phàm là nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp, nhưng cô vẫn ra được hôm nay Ôn Lương kh m hứng thú. Cô muốn để Ôn Lương cảm th cũng đang tham gia, từ từ vui vẻ trở lại.
“Tiểu A Lương, chụp cho tớ !”
Kh đợi Ôn Lương từ chối, Đường Thi Thi đã nh tay nhét ện thoại vào tay cô.
lại bức ảnh trong ện thoại, Đường Thi Thi liền reo lên kinh ngạc:
“Woa! Tuyệt vời luôn! Tiểu A Lương à, chụp tớ đẹp thật đ!”
Chu Phàm cũng bước lại thoáng qua, bật cười nói:
“A Lương tay nghề đ chứ. Hay là tiếp theo làm luôn nhiếp ảnh gia riêng của tụi nhé!”
Đường Thi Thi cũng hùa theo:
“Đúng đó đúng đó! làm nhiếp ảnh gia riêng của tụi ! Kh được từ chối đâu nha~ du lịch mà chẳng chịu chụp ảnh gì, thế thì làm ‘phó nháy’ cho tụi tớ vậy!”
Bữa tối là do Đường Thi Thi tra các bài review chọn ra một nhà hàng Trung Quốc – quán lẩu.
Cô nàng nói lý lẽ hùng hồn:
“Trong thời tiết lạnh thế này mà được ăn một nồi lẩu nóng hổi, cay nồng, thì đúng là... sướng phát bay!”
Trong quán chủ yếu là khách châu Á, nhân viên phục vụ cũng biết nói vài câu tiếng Trung.
Ôn Lương vừa xoay thì một th niên trẻ ngang va nhẹ vào cô, làm b.ắ.n một ít nước chấm lên áo.
kia mặt hơi đỏ lên, vội vàng áy náy cúi đầu:
“Sorry. I’m so sorry. I didn’t mean it.”
Ôn Lương cúi xuống áo, đúng chỗ vừa bị đụng đã dính một đám nước chấm lớn.
Cô bình tĩnh đáp lại bằng tiếng :
“It’s OK, be a bit more careful.”
Cô cầm khay nước chấm trở lại bàn, rút vài tờ gi lau vết bẩn. Dù lau kỹ, nhưng vẫn còn một mảng nâu trên chiếc áo l trắng muốt – dễ nhận ra.
Chẳng bao lâu sau, trai ban nãy bước lại gần, ánh mắt tràn đầy mong đợi. Bất ngờ, mở miệng nói tiếng Trung:
“Chị ơi, chị là Trung Quốc à?”
“Hay là chị cho em xin WeChat nhé? Đến lúc chị giặt áo, báo cho em biết mất bao nhiêu tiền giặt khô. Nếu giặt kh sạch thì em đền chị một cái mới.”
Ôn Lương sống kh hoang phí, nhưng cũng chẳng keo kiệt. Chiếc áo l hơn ba ngàn tệ, so với mức lương của cô thì chẳng tính là gì.
Lúc này, Đường Thi Thi cũng vừa bưng khay nước chấm trở về, cười hì hì dùng khuỷu tay chọc nhẹ vào Ôn Lương:
“Tiểu A Lương, cho ta WeChat ~ ta thành tâm thế còn gì. Với lại, ở nơi đất khách mà gặp đồng hương đâu chuyện dễ. Biết đâu m ngày tới còn thể cùng nhau chơi!”
trai kia lập tức gật đầu đồng tình, chỉ tay về phía bàn của :
“Bọn em mới đến đây hôm qua, chưa thời gian chơi gì nhiều. Các chị thì ?”
Đường Thi Thi liếc theo hướng tay chỉ, th ở bàn bên kia còn hai trai khác, tr cũng ngang tuổi.
trai cười ngại ngùng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-168-em-muon-yeu-trai-tre-a.html.]
“Bọn em học đại học, vừa kết thúc khóa học nên rủ nhau du lịch. Nếu lịch trình các chị giống bọn em, thể cùng thuê xe, chia tiền vừa rẻ, lại tiện hỗ trợ nhau.”
Đường Thi Thi cười nói:
“Ừm, để xem đã nhé. Vậy cứ add WeChat của tớ trước ~”
Th Ôn Lương kh ý định cho WeChat, trai chỉ đành add của Đường Thi Thi:
“Vậy em về trước đây ạ.”
Trước khi , còn quay lại nói với Ôn Lương:
“Chị ơi, nếu giặt áo kh sạch, nhớ tìm em nhé!”
ta , Đường Thi Thi liền liếc sang Ôn Lương:
“Aiya~ Tiểu A Lương, đừng lạnh nhạt quá thế chứ!”
“Kh lạnh nhạt hả?” Đường Thi Thi trừng mắt, “ ta lòng vậy mà cứ mặt lạnh như băng. Thế chưa đủ ?”
Ôn Lương biết rõ tính . lẽ vì lâu nay luôn sống một nên ngoài những khách hàng cần chăm sóc thì trong các mối quan hệ bạn bè, cô thường thụ động.
Dùng một câu để miêu tả chính thì:
"Bạn đến, ta trải t.h.ả.m đón chào. Bạn , ta bình thản như kh."
Cô kh quá nhiều khao khát kết bạn, những kiểu xã giao kh cần thiết thế này, nếu tránh được thì vẫn nên tránh.
Cô kết bạn với Đường Thi Thi và Chu Phàm cũng chỉ vì hợp nhau trong c việc.
Còn Phó Tr... lẽ là duy nhất mà cô từng chủ động gìn giữ mối quan hệ.
Đường Thi Thi lắc đầu cảm khái:
“Gì mà cần thiết hay kh? Cứ xem như bạn đồng hành thôi. Đi chơi chung vài hôm, về nước ai về nhà n.”
Cô lại lướt qua ện thoại, mặt mang ý cười:
“WeChat add nhé. ta còn gọi tớ là chị nữa cơ~”
“ bình thường bị đụng trúng mà chẳng bắt đền thì đã sớm mừng húm bỏ chạy . ta lại cứ khăng khăng muốn đền, chẳng quá rõ ?”
Chu Phàm cũng nói:
“Tớ th ngay từ đầu đã khả nghi. Góc đó mà va trúng được? Rõ ràng là cố ý. ta chỉ muốn xin WeChat của A Lương thôi!”
Ôn Lương đang định phản bác thì Đường Thi Thi lại tiếp lời:
“A Lương à, chưa nghe câu này bao giờ à? Muốn thoát khỏi một đoạn tình cảm cũ nh nhất thì bắt đầu một đoạn tình cảm mới.”
“ giờ độc thân, ý với , chẳng tốt à? Hay là... vẫn chưa quên nổi cái tên Phó Hôn Quân kia?”
Chu Phàm mỉm cười:
“A Lương, đừng kháng cự quá, cứ thuận theo tự nhiên là được. Nếu cơ hội cùng nhau ngắm cực quang, dưới bầu trời đầy bắt đầu một mối tình đẹp… cũng lãng mạn mà~”
Quả đúng như Đường Thi Thi đoán, ngày mai Mạnh Sách và bạn bè sẽ đến Tromsø săn cực quang, còn nhóm Ôn Lương sẽ tiếp tục ở lại Oslo vài hôm nữa.
Mạnh Sách gửi sang một biểu cảm tiếc nuối:
“ duyên gặp lại ở Tromsø nhé~”
Ngay sau đó, n riêng cho Đường Thi Thi:
“Chị ơi, chị thể cho em xin WeChat của chị gái áo trắng hôm nay kh? bị em làm bẩn áo ạ.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.