Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn
Chương 188: Sao lại thấy Phó Tranh dễ thương được chứ?
“Ừm? lại kh ấn tượng sâu?” Đáy mắt Phó Tr thoáng qua một tia nghi ngờ.
Theo lý mà nói, đã từng trao đổi học tập một năm, dù là ấn tượng tốt hay xấu thì cũng nên khắc sâu mới .
Ôn Lương day day thái dương, nhẹ giọng nói: “Trước khi kết thúc chương trình trao đổi và quay về nước, em bị t.a.i n.ạ.n xe, nhiều chuyện kh còn nhớ rõ nữa.”
Hóa ra là do t.a.i n.ạ.n mà mất trí nhớ, cũng gần giống với suy đoán của .
Nhưng trong lòng Phó Tr vẫn còn nghi hoặc còn đứa trẻ kia thì ?
Là đã gặp nạn cùng với Ôn Lương trong t.a.i n.ạ.n đó? Hay đã chuyện gì xảy ra từ trước?
“ lại xảy ra tai nạn? Lúc đó em bị thương nặng kh?”
“Em kh nhớ nữa, chỉ biết là bị chấn thương ở đầu, lúc tỉnh lại thì mọi chuyện đều mơ hồ lộn xộn.” Ánh mắt Ôn Lương mờ mịt, vừa nói vừa cố gắng hồi tưởng lại.
Cô từng nỗ lực hết sức để nhớ lại những chuyện đã quên, nhưng càng cố thì lại càng kh thể nhớ ra, cuối cùng chỉ đành bu xuôi.
Phó Tr nghe vậy khẽ cau mày.
Trong lời kể của Ôn Lương, hoàn toàn kh nhắc đến đứa trẻ kia, dường như cô kh hề hay biết về sự tồn tại của nó.
Và t.a.i n.ạ.n đó lại đến quá đột ngột, như thể ai đó muốn dùng cách tàn nhẫn nhất để cắt đứt tất cả, để kh ai còn lần theo được m mối.
Là nhân lúc cô gặp nạn mà ôm đứa bé mất? Hay là trước khi xảy ra tai nạn, đứa bé đã kh còn ở bên cô?
Phó Tr cố gắng lục lại ký ức, rốt cuộc cũng nhớ ra ều gì đó: “Lúc em sợ bà lo lắng nên mới nói với họ là ở lại tham gia trại hè, về muộn hơn?”
Hè năm đó gần trôi qua hết, Ôn Lương mới trở về nước, cô từng gọi ện về nói với bà rằng tham gia trại hè ở trường bên kia.
Phó Tr chỉ tình cờ nghe nhắc qua một lần, lúc đó Ôn Lương với còn chẳng tính là bạn bè, chỉ thân hơn xa lạ một chút, nên cũng kh để tâm nhiều.
lẽ vì nhắc đến nội, đáy mắt Ôn Lương thoáng ảm đạm, cô khẽ gật đầu: “Vâng, em sợ họ lo lắng.”
Lồng n.g.ự.c Phó Tr như bị ai bóp chặt, đầy chua xót và đau lòng.
muốn vươn tay vuốt ve má cô, nhưng tay vừa đưa ra giữa kh trung lại đổi hướng, chỉ nhẹ nhàng đặt lên vai cô, vỗ về.
Một nơi xứ , cô lặng lẽ nằm viện, trí nhớ rối loạn, bao nỗi tủi thân và đau đớn , Ôn Lương đều c.ắ.n răng chôn sâu trong lòng, âm thầm gánh chịu.
lại nhớ đến chuyện tối qua, cô nói khi ăn món Tây, đầu ngón tay bị d.a.o nĩa mài đến đỏ rát, vậy mà vẫn kh hé răng than thở.
lẽ những chuyện nghe thì thật nhỏ nhặt, nhưng phía sau chúng, còn biết bao chi tiết vụn vặt mà chẳng hề hay biết tất cả cô đều lặng lẽ chịu đựng một .
Chỉ trách nhận ra quá muộn.
Cô đến nhà họ Phó năm mười sáu tuổi, đến nay đã gần mười năm.
Từ cô thiếu nữ non nớt ngày nào, cô đã trưởng thành thành một phụ nữ dịu dàng, ềm đạm.
Rõ ràng thể đồng hành cùng cô, chứng kiến cô từng bước trưởng thành, thế nhưng lại bỏ lỡ mất.
Góc sân kia một cây hoa nhài kh m bắt mắt, e ấp đ.â.m chồi, lặng lẽ nở hoa vậy mà chưa từng để mắt tới.
Trong tầm mắt , chưa từng hình bóng cô.
Ngay cả khi nhài đã nở rộ rực rỡ, vẫn chưa từng trân trọng.
Đến khi giật nhận ra thì cô đã kh muốn nở rộ vì nữa .
Ôn Lương khẽ thở dài: “Sắp đến giờ lên máy bay , mau vào phòng chờ .”
Phó Tr ngẩng đầu đồng hồ, lưu luyến cô: “Vậy… thật đây?”
“Ừm.” Ôn Lương gật đầu.
Phó Tr đứng tại chỗ, kh nhúc nhích, lại hỏi: “ thật sự đây nhé?”
“Ừm.” Ôn Lương lại gật đầu.
“ thật đ?”
Ôn Lương bắt đầu th phiền, trực tiếp đẩy một cái: “ mau vào ! Đừng lỡ chuyến bay!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-188--lai-thay-pho-tr-de-thuong-duoc-chu.html.]
Phó Tr liếc cô, chậm rãi đến cửa vào phòng chờ, lại dừng chân.
Ôn Lương liên tục vẫy tay: “Vào , thượng lộ bình an!”
Trên mặt vẫn giữ một nụ cười nhàn nhạt, nhưng trong lòng thì chỉ mong nh rời khỏi.
Phó Tr bất lực, cuối cùng vẫn quay lại vẫy tay chào, xoay bước vào phòng chờ.
bóng dần dần khuất sau cửa kiểm tra an ninh, Ôn Lương mới xoay rời khỏi sân bay.
Nhớ lại dáng vẻ vừa vừa ngoái đầu ba lần lúc nãy, khóe môi Ôn Lương bất giác cong lên.
Tr lúc chẳng khác nào một đứa trẻ đứng ngoài cổng trường, bịn rịn tạm biệt phụ , vừa lưu luyến vừa bất đắc dĩ.
Cô chưa từng th Phó Tr như vậy, chút ngốc nghếch, thậm chí… còn th vẻ dễ thương.
Nhưng nụ cười nơi khóe môi chưa kịp nở rộ thì đã đ cứng lại, Ôn Lương vội vàng thu về biểu cảm.
Trong đầu cô rốt cuộc đang nghĩ cái gì thế?
lại thể th Phó Tr dễ thương?
Chắc c chỉ là đang giả vờ.
Ba năm sau kết hôn, cô đã bị thứ dịu dàng giả tạo lừa dối quá nhiều lần, lần này suýt nữa lại bị mê hoặc.
Ôn Lương, mày lại chẳng tí cảnh giác nào thế!
…
Trở về khách sạn bằng xe buýt, Ôn Lương lập tức kể lại cho Đường Thi Thi và Chu Phàm.
Vừa gặp mặt, Đường Thi Thi đã vội vàng tra khảo: “Khai mau, tối qua rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Kh gặp Lục Diệu à? Phó hôn quân từ đâu chui ra vậy?”
Ôn Lương chỉ nói ngắn gọn: “ bạn của Lục Diệu chính là Phó Tr.”
Một câu khiến Đường Thi Thi và Chu Phàm đều bừng tỉnh đại ngộ.
Đường Thi Thi siết chặt nắm tay, giận dữ mắng: “Mẹ kiếp, Phó hôn quân đúng là thâm hiểm! Dùng chiêu này lừa bọn , bảo đâu cũng gặp Lục Diệu, hóa ra bọn họ bám theo từ lâu !”
Chửi xong, cô lại quan tâm hỏi: “Tối qua gặp mặt, Phó hôn quân kh làm gì chứ?”
Làm gì?
Trong đầu Ôn Lương bỗng dưng hiện lên câu nói của Phó Tr: “Trên em, chạm đâu mà chưa từng?”
Cô vội vàng lắc đầu, gạt bỏ suy nghĩ : “Kh , tớ đã nói rõ với ta , sáng nay ta đã lên máy bay về nước, sẽ kh bám theo chúng ta nữa đâu.”
“Hy vọng giữ lời!” Đường Thi Thi lẩm bẩm, “Ai da, tiếc cho Lục Diệu, tớ còn tưởng ý với ta cơ…”
…
Theo kế hoạch, cả nhóm trả xe thuê, lên du thuyền đến Svolvær, từ đó bắt xe tới quần đảo Lofoten để tự lái.
Ngày thứ sáu họ đến Saint Petersburg.
Chuyến du lịch cũng sắp khép lại.
Trước khi rời , ba cùng nhau ăn một bữa cơm, chụp ảnh nâng ly và ảnh kỷ niệm.
Hôm sau, ba cùng ra sân bay.
Chu Phàm bay về nước, còn Ôn Lương và Đường Thi Thi thì chuyển máy bay tại Moscow và Thượng Hải để đến Sydney, tổng hành trình hơn ba mươi tiếng.
Chuyến bay của Chu Phàm sớm hơn, Ôn Lương và Đường Thi Thi tiễn cô lên máy bay, hẹn sau khi về nước sẽ gặp lại.
Hai tiếng sau, Ôn Lương và Đường Thi Thi làm thủ tục lên máy bay, xe trung chuyển đến sát máy bay, theo cầu thang lên khoang.
Họ mua vé hạng phổ th, chỗ ngồi liền nhau, Ôn Lương đặc biệt chọn vị trí gần cửa sổ.
Ôn Lương bước vào khoang, dọc theo lối hẹp tìm ghế, mắt liên tục dán vào các con số trên tường.
Vị trí cô ngồi đã ngồi trước, là một cô gái trẻ ăn mặc thời thượng, khoác áo l chồn sang trọng, đội mũ lễ kiểu quý tộc, đeo hoa tai phiên bản mới nhất của một thương hiệu xa xỉ, đồng hồ đeo tay là bản giới hạn cùng hãng, ngay cả kính râm cũng là mẫu mới nhất toàn thân toát lên vẻ đắt đỏ.
Ôn Lương lại vé máy bay trong tay, xác nhận rõ số ghế, dùng tiếng lịch sự nói với cô gái: “Xin lỗi, thưa cô, đây là chỗ của .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.