Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn

Chương 192: Tay để đâu vậy?

Chương trước Chương sau

“Nếu kh tới, thì chiều nay hai định đâu?” Chu Vũ đón l đĩa đồ ăn phụ mà phục vụ mang đến, đặt ở mép bàn.

“Đi phà, nghe nói ngồi trên tàu ngắm Nhà hát Con Sò và Cầu Cảng sẽ đẹp hơn.” Ôn Lương gắp một miếng cá nướng, gỡ sạch xương đưa vào miệng, bên ngoài giòn rụm, bên trong mềm ngọt.

“Vậy thì phà , cùng hai .” Chu Vũ th trong ly Ôn Lương đã cạn, hỏi, “ còn muốn uống Sprite kh? l cho một ly.”

“Ừm.” Ôn Lương thả hai cọng nấm kim châm vào nồi lẩu đang sôi lục bục.

“Xong .” Chu Vũ đặt ly nước trở lại trước mặt cô, ngồi xuống.

“Cảm ơn.”

“M ngày nay hai chơi ở Sydney chắc cũng gần hết nhỉ? Dự định tiếp theo là gì?”

“Thật ra bọn định mai Melbourne luôn, nhưng hôm nay mới đến, Sydney lại chưa chơi được chút nào…”

“Kh , trước kia từng đến Sydney lúc c tác , cũng chơi qua . Mai Melbourne luôn cũng được.” Chu Vũ nói.

“Vậy thì được.”

Từ quán cà phê đối diện, Phó Tr th Chu Vũ ngồi cạnh Ôn Lương, khi thì giúp cô rót nước, khi thì dùng đũa c cộng gắp thức ăn cho cô, lửa giận trong lòng cứ bốc lên kh ngừng.

Vị trí đó vốn nên là của !

Nhà hàng Trung Hoa họ ăn kh cách bến tàu bao xa, cả nhóm quyết định bộ qua đó.

Chu Vũ chủ động cầm giúp túi xách của Ôn Lương và Đường Thi Thi.

Trên đường ngang một quán cà phê, trước cửa quán dựng vài chiếc ô che nắng, dưới ô đặt m bàn tròn.

Chu Vũ nói: “Hay là hai ngồi đây đợi ? mời cà phê.”

Ngồi thuyền ngắm cảnh, lại cà phê trong tay, đúng là một chuyện lãng mạn biết bao.

Đường Thi Thi gật đầu đồng ý, kéo Ôn Lương ngồi xuống ghế, “Vậy phiền nhé, muốn một ly Americano đá.”

uống latte nhé, thêm đá.”

“Được, hai đợi chút, xếp hàng.”

Chu Vũ vào trong quán.

bóng lưng giữa hàng dài các cô gái, vai lại đeo hai chiếc túi xách nữ, Đường Thi Thi bật cười trêu, “Hộ hoa sứ giả này cũng tận tụy quá đ.”

Ôn Lương khẽ cười, kh nói gì.

Cảnh tượng đó rơi vào mắt Phó Tr, sa sầm mặt, hừ lạnh một tiếng.

Chu Vũ, đúng là giỏi nịnh nọt!

Chẳng bao lâu, Chu Vũ đã quay lại với ba ly cà phê trong tay, lần lượt đưa cho Ôn Lương và Đường Thi Thi.

“Cảm ơn nhé.”

Ôn Lương đón l cà phê, lắc nhẹ, đôi mày th tú cong cong, ánh mắt ánh lên ý cười dịu dàng, khóe môi vẽ nên một đường cong xinh đẹp.

Chu Vũ khẽ ngẩn , “Kh gì.”

Cô cắm ống hút vào ly, vị latte mát lạnh vừa vào miệng liền xua tan cái nóng bức trên .

Chu Vũ nửa đùa nửa thật nói: “A Lương, nên cười nhiều hơn nữa, cười lên đẹp.”

Ba tiếp tục về phía bến tàu, mua vé lên phà.

Trên phà đã khá nhiều , tàu dần rời bến, hướng về phía c viên Luna.

Tàu càng lúc càng xa bờ, tầm cũng rộng mở hơn, từ xa lại, Nhà hát Con Sò như toạ lạc giữa biển khơi, nối liền với Cầu Cảng hùng vĩ, đẹp đến ngỡ ngàng.

“Cô Đường, phiền cô chụp giúp và A Lương vài tấm nhé.” Chu Vũ đưa ện thoại cho Đường Thi Thi.

“Được , để trổ tài chụp ảnh. Hai ra kia …” Cô chỉ một góc boong tàu, giơ máy lên, “Đúng , đứng sát lại một chút.”

Ôn Lương liếc Chu Vũ, hơi nghiêng sang phía một chút.

Chu Vũ nở nụ cười cuốn hút, bước sát lại một bước, vai khẽ chạm vào vai cô.

nghiêng đối diện với Ôn Lương, để lộ đôi chân thon dài.

“Được , giữ nguyên tư thế nhé, ba, hai, một!”

Được cái gì mà được?! Một chút cũng kh ổn!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-192-tay-de-dau-vay.html.]

Chụp ảnh gì mà đứng gần thế?!

Trong phòng nghỉ riêng trên du thuyền, Phó Tr th Chu Vũ cứ liên tục nghiêng về phía Ôn Lương, tức đến nghiến răng!

Tên Chu Vũ này, thật gian xảo!

“A Lương, cười lên , tạo dáng một chút.”

Ôn Lương kh giỏi tạo dáng, chỉ thể mỉm cười, giơ tay làm dấu chữ V bên má.

“OK! Chụp xong , hai xem thử nhé?”

Đường Thi Thi lắc lắc ện thoại, Ôn Lương và Chu Vũ cùng cúi lại xem.

Trong ảnh, cô gái hàng mày th tú, nụ cười nhã nhặn, ánh mắt bình thản như tiên giáng trần.

trai bên cạnh tuấn tú sáng sủa, cười rạng rỡ, hàm răng trắng đều tăm tắp.

Phía sau họ là mặt biển x biếc, xa xa bên trái là Nhà hát Con Sò hùng vĩ, bên là Cầu Cảng đồ sộ.

và cảnh hòa quyện, hoàn hảo đến mức kh biết nên ai trước.

Chu Vũ gật đầu hài lòng, “Cảm ơn, chụp đẹp. Hai muốn chụp kh? chụp giúp.”

“Muốn chứ!” Đường Thi Thi kéo Ôn Lương ra lan can, tạo dáng sẵn sàng.

So với ảnh chụp của Ôn Lương và Chu Vũ, ảnh chụp cùng Đường Thi Thi thì tạo hình phong phú hơn hẳn – chủ yếu là do Đường Thi Thi. Khi thì cô ôm eo Ôn Lương, khi thì dựa vào vai, khi thì chu môi hôn nhẹ lên má cô, Ôn Lương chỉ cần phối hợp với biểu cảm là được.

Th bên cạnh Ôn Lương đổi thành Đường Thi Thi, sắc mặt Phó Tr cuối cùng cũng dịu đôi chút, nhưng chưa kịp duy trì lâu thì lập tức lại âm u như mây đen kéo đến.

Chụp xong, Ôn Lương và Đường Thi Thi cùng nhau xem ảnh.

Chu Vũ và Ôn Lương đứng gần, đầu gần như chạm nhau!!!

Chắc c là Chu Vũ cố tình!

Từ lúc Chu Vũ tham gia vào chuyến du lịch, sắc mặt Phó Tr chưa từng tốt lên lần nào.

Vị trí đó, vốn dĩ là của .

Chỉ cần tưởng tượng, nếu cùng Ôn Lương du lịch là , nếu giờ này hai đang đứng trên boong tàu, gió biển lướt qua mái tóc, vừa ngắm cảnh, vừa ngắm cô, giúp cô chụp ảnh, đó sẽ là khoảnh khắc lãng mạn biết bao.

Chỉ tiếc rằng, từ sau khi kết hôn, họ chưa từng chuyến chơi nào cùng nhau. Khi nội khuyên họ hưởng tuần trăng mật, đã từ chối.

Ngay cả kỳ nghỉ Quốc Khánh vừa , cũng vì c việc mà chẳng thể ở bên cô được bao lâu, càng kh thời gian đưa cô đâu chơi.

Giờ phút này, lòng Phó Tr ngập tràn ghen tu, ghen đến phát ên!

Ôn Lương và nhóm bạn vừa chụp ảnh, vừa cười nói suốt dọc đường đến khi tàu cập bến.

Lên bờ, cả nhóm lại dạo qu bên kia bến cảng, vừa mua sắm vừa tản bộ, đến chiều muộn mới quay về bằng chuyến phà khác.

Sau bữa tối, trang cá nhân của Chu Vũ và Đường Thi Thi đều cập nhật trạng thái.

Vài phút sau, ảnh chụp đã được gửi tới ện thoại Phó Tr.

lặng lẽ những bức ảnh chụp chung của Chu Vũ và Ôn Lương, đôi mắt u ám, đầy sóng gió, nghiến răng nghiến lợi.

Trong ảnh, Chu Vũ đứng gần Ôn Lương, cười rạng rỡ vào ống kính, thậm chí còn hai tấm ta Ôn Lương bằng ánh mắt đầy sâu lắng.

Phó Tr chằm chằm vào gương mặt Chu Vũ trong ảnh, như thể muốn đốt thủng bức hình bằng ánh mắt của .

Chướng mắt thật!

lướt sang bên trái, ánh mắt Ôn Lương dịu dàng, nụ cười nhẹ nhàng, thẳng vào ống kính đầy kiên định.

Phó Tr đến ngây , kh kiềm được đưa tay vuốt nhẹ khuôn mặt cô trong ảnh.

Lúc vô tình liếc th Chu Vũ bên cạnh, sắc mặt lại trầm xuống, lập tức lướt sang ảnh khác.

Lướt đến loạt ảnh Ôn Lương chụp với Đường Thi Thi, Phó Tr càng xem, mặt càng đen.

Cái cô Đường Thi Thi này chụp ảnh thì cứ chụp ảnh, làm m tư thế kỳ quái làm gì?!

Trời thì nóng như vậy, ôm sát Ôn Lương thế kh nóng chắc?!

Tay để đâu vậy hả?!

Sắp hôn đến mặt Ôn Lương còn gì!!

Đến Đường Thi Thi, Phó Tr cũng bắt đầu th ngứa mắt theo.

Nhưng khi lại sang Ôn Lương bên cạnh, th cô phối hợp với những động tác của Đường Thi Thi, vẻ mặt sinh động, lại khẽ thở phào, chăm chú ảnh cô đến ngẩn .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...