Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn
Chương 194: Là anh không thể công khai
Phó Tr đưa Ôn Lương đến bệnh viện kiểm tra.
Trên đường , cô gửi tin n cho Đường Thi Thi:
“Đường Đường, kh chứ? Tớ bị giẫm đến bị thương, giờ đang tới bệnh viện, về khách sạn chờ tớ nhé.”
Đường Thi Thi gửi lại một biểu cảm kiểu "sống sót sau tai nạn".
Đường: “Tớ kh .”
Đường: “Trời ơi, đám fan cuồng này y như tà giáo vậy!”
Đường: “ bị nặng lắm kh?”
Ôn: “Kh nặng lắm, đừng lo.”
Đường: “ viện một à? đang ở đâu? Để tớ đến cùng.”
Ôn Lương liếc đàn đang lái xe bên cạnh, “Tớ đã rời khỏi sân bay , cứ về khách sạn đợi tớ.”
Vài giây sau, Đường Thi Thi đột nhiên n lại:
“A Lương, vừa nãy hình như tớ th bóng dáng Phó Hôn Quân!”
Tim Ôn Lương khẽ hụt một nhịp, cô liếc Phó Tr đầy chột dạ, cảm giác y như đang vụng trộm với bạn trai cũ mà bị bạn trai hiện tại bắt tại trận.
“ nhầm . ta thể ở đây được?” – cô n lại với vẻ giả vờ bình tĩnh.
Sau đó, cô chăm chú chằm chằm màn hình ện thoại, thấp thỏm lo lắng.
“ lẽ là nhầm thật, kh nói nữa, xe buýt đến , tớ về khách sạn chờ .”
“Ừ.” – Ôn Lương thở phào nhẹ nhõm.
Kết quả kiểm tra cho th cô chỉ bị chấn động nhẹ, nghỉ ngơi vài ngày là ổn.
Ngoài ra, cơ thể cô còn nhiều vết bầm tím, bác sĩ kê cho cô một tuýp t.h.u.ố.c mỡ hoạt huyết tiêu sưng.
Phó Tr cầm t.h.u.ố.c mỡ trên tay, quay đầu cô:
“Đi thôi, đưa em về khách sạn.”
Ánh mắt Ôn Lương chằm chằm vào tuýp t.h.u.ố.c m lần, nhưng Phó Tr cứ như kh hề để ý, còn tiện tay nhét vào túi .
Cô đành mở lời:
“ đưa t.h.u.ố.c cho , tự về.”
Phó Tr liếc cô, ánh mắt kh m thiện cảm, “Qua cầu rút ván à?”
Ôn Lương chột dạ quay mặt chỗ khác, cố tỏ ra cứng rắn, “ đã kiểm tra , kh vấn đề gì. thể tự về. Nếu đưa về, sẽ bị Đường Đường th.”
“Bị th thì ? Chúng ta là mối quan hệ kh thể c khai à?”
“Là kh thể c khai.”
Phó Tr khẽ cười:
“Vậy thì đổi cách nói khác về khách sạn, tiện thể đưa em cùng, thế được chưa?”
Ôn Lương: “……”
cô lại quên mất chứ? Phó Tr đã theo cô tới đây, chắc c sẽ ở cùng khách sạn!
Trong khách sạn.
Ôn Lương đứng trước cửa phòng, liếc Phó Tr, “ đến , thể .”
Phó Tr kh hề nhúc nhích, “Kh mời vào ngồi một chút ?”
Ôn Lương lắc đầu kiên quyết, “Kh!”
“Lưng em bị thương, tự em bôi t.h.u.ố.c thế nào?”
“ gọi Đường Đường tới giúp.”
Ánh mắt cô cảnh giác , như thể cảnh giới một con sói dữ.
“Được , vậy em vào . đợi em vào mới .” Phó Tr đành lùi một bước, đưa t.h.u.ố.c mỡ cho cô.
Ôn Lương đầy nghi ngờ, nhận l thuốc: “Thật kh?”
“Thật.”
Cô l thẻ phòng ra quét, tít một tiếng, cửa mở.
Vừa quay đầu định nói với Phó Tr ều gì, bất ngờ phía sau cô một lực mạnh ập đến.
Rầm một tiếng, cánh cửa vừa mở đã bị đẩy bật đóng lại.
Khi Ôn Lương hoàn hồn thì đã bị Phó Tr ép chặt vào cánh cửa trong phòng.
Cô nghiến răng: “Phó Tr! lại lừa !!”
Cô mà còn tin Phó Tr lần nữa, cô đúng là đồ ngốc!
Trong mắt Phó Tr lóe lên tia đắc ý, giơ ngón tay trỏ đặt lên môi: “Suỵt”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-194-la--khong-the-cong-khai.html.]
Ôn Lương còn định mắng tiếp, thì nghe th tiếng Đường Thi Thi ngoài cửa:
“A Lương, về à? Bác sĩ nói ?”
Cô vội mím chặt môi, trừng mắt Phó Tr.
Một lúc sau, tiếng Đường Đường lại vang lên:
“Ơ? Chẳng lẽ là nghe nhầm?”
Đợi tiếng bước chân xa dần, chắc c cô đã về phòng, Ôn Lương lập tức đẩy Phó Tr ra, “Ra ngoài!”
Phó Tr mặt kh đổi sắc cầm tuýp thuốc, đến ghế sofa ngồi xuống, mở nắp t.h.u.ố.c ra, “ bôi t.h.u.ố.c giúp em, bôi xong .”
Ôn Lương đưa tay day trán, “……”
“Muốn kéo dài thời gian bên thì cứ chậm rãi cũng được.” – Phó Tr thong thả nói.
Cô lườm , ánh mắt như muốn g.i.ế.c .
Kh còn cách nào, cô l một hộp tăm b đặt lên bàn, ngồi xuống cạnh , kéo váy lên đến đầu gối.
Làn da vốn trắng nõn của cô giờ đầy những vết bầm x tím, chỗ còn bị gót giày cao gót giẫm lên, tróc da, sưng đỏ.
Trong mắt Phó Tr hiện lên một tia đau lòng. Bàn tay lớn nhẹ nhàng đặt lên bắp chân cô, “Đau kh?”
Thật ra, nếu kh đụng vào thì kh đau.
Nhưng tay Phó Tr lại nhẹ như l vũ lướt qua da, ngứa ngáy khiến cô nổi da gà.
“Muốn bôi thì bôi nh lên!”
Sắc mặt Phó Tr trầm xuống, nặn t.h.u.ố.c lên tăm b, ấn mạnh vào vết bầm.
“Á” Ôn Lương hít một hơi lạnh, đau đến kh kịp phòng bị, “Phó Tr, kh thể nhẹ tay chút à?!”
“Xin lỗi, tại em bảo nh lên nên quên mất nhẹ tay.” Phó Tr nói mà mặt kh đổi sắc, còn nặn thêm thuốc.
Ôn Lương tức đến trợn mắt. Tên khốn này chắc c là cố ý!
Thuốc mỡ mát lạnh thấm vào da, làm dịu cơn đau.
Ôn Lương ngẩng đầu, bắt gặp gương mặt nghiêm túc của Phó Tr, ánh mắt chuyên chú, chăm chăm từng vết thương như đang xử lý chuyện hệ trọng.
Từ góc của cô, hàng l mi của dày, dài, từng sợi rõ ràng, sống mũi cao thẳng, gương mặt tuấn tú hoàn hảo.
Đúng lúc này, Phó Tr ngẩng đầu, bốn mắt chạm nhau.
Ôn Lương vội quay , giả vờ nơi khác.
“Chân xong , ngoài lưng ra còn chỗ nào bị thương kh?” Khóe môi khẽ cong lên.
“Kh.”
“Vậy nằm sấp lên ghế sofa .”
Ôn Lương vừa nằm xuống, nghĩ đến gì đó, liền quay lại, th định vén váy lên thì lập tức bật dậy, giữ chặt váy: “Lưng kh ! Kh cần bôi thuốc! !”
“Đừng cố gắng chống đỡ, đảm bảo kh lung tung, lung tung làm chó.”
Cô do dự.
Phó Tr dứt khoát đè cô xuống, “Đừng giằng co nữa, chẳng đã th ? Quan trọng là chữa thương.”
Quả nhiên, miệng ch.ó kh mọc được ngà voi!
Váy bị vén lên lưng, lưng và đùi cô như lạnh buốt vì lộ ra ngoài.
Thuốc mỡ mát lạnh thoa lên vết thương, Phó Tr ném tăm b vào thùng rác, đặt t.h.u.ố.c lên bàn, trầm mặc vài giây cất giọng:
“Gâu gâu”
Ôn Lương sững vài giây, phản ứng lại, mặt đỏ bừng, kh biết vì xấu hổ hay giận.
“Phó Tr!!! ra ngoài ngay cho !!”
Cô tiện tay chộp l cái gối ôm ném về phía .
th bộ dạng nổi ên của cô, đáy mắt ánh lên ý cười, bắt l cái gối đặt lại ghế.
Cô lại ném lần nữa.
bắt l, “Được , đừng giận nữa, thật đây.”
bu gối, xoay bước ra.
“Đứng lại!”
Bỗng nhiên, Ôn Lương gọi giật lại.
Phó Tr dừng chân, nghiêng đầu cô:
“Lẽ nào em đột nhiên kh nỡ để ?”
Khóe miệng Ôn Lương giật giật, “ mơ giữa ban ngày à!”
Cô đứng dậy, bước đến trước mặt , nghiêm túc nói:
“Phó Tr, lần này xem như nể tình cứu , kh truy cứu chuyện lừa . Nhưng từ giờ trở , lập tức về nước, đừng theo nữa!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.