Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn

Chương 208: Anh có ở biệt thự cũ không

Chương trước Chương sau

Ôn Lương trở về nhà, đảo mắt một vòng khắp phòng khách, vẫn kh th bóng dáng Đoàn Đoàn đâu.

Cô cúi xuống gầm bàn, quả nhiên đối diện với một đôi mắt tròn xoe, long l.

Ôn Lương bật cười thành tiếng.

Th là cô, Đoàn Đoàn mới dám chui ra khỏi gầm bàn, “Meo~”.

Cô cúi bế nó lên, ôm trong lòng vuốt ve một lúc ngồi xuống ghế sofa, vừa âu yếm nó vừa l ện thoại gọi về biệt thự cũ.

Chỉ vài giây sau, đầu dây bên kia vang lên giọng của dì giúp việc: “A lô, cô Ôn đ à?”

“Dì ơi, bà nội ở nhà kh ạ?”

, để dì đưa ện thoại cho bà.”

Dì giúp việc liếc Phó Tr đang ngồi trên chiếc ghế đơn bên cạnh, sau đó đưa ện thoại cho bà cụ.

“Tiểu Lương à? Con về nước à? Ở bên đó chơi vui kh? Gọi cho bà chuyện gì thế?” Bà cụ vừa nhận ện thoại vừa ra hiệu im lặng với Phó Tr.

“Bà ơi, kh chuyện gì đâu ạ. Con muốn qua thăm bà, nhưng sợ bà kh ở nhà nên gọi hỏi trước.”

“Bà ở nhà nè, con qua nh , bà cũng nhớ con lắm .”

Nghe vậy, khoé môi Phó Tr khẽ cong, nhưng lại là một nụ cười đượm buồn.

Dù kh nghe được tiếng cô qua ện thoại, vẫn đoán được cô đã nói gì.

Điều cô muốn hỏi, kh là “bà ở nhà kh”, mà là “ đang ở biệt thự cũ kh?”

“À đúng , bà ơi, trong nhà còn ai khác kh ạ?” Ôn Lương hỏi, giọng mang đầy ẩn ý.

Ý cô muốn hỏi ai, bà cụ hiểu ngay.

Bà trừng mắt lườm Phó Tr một cái, dứt khoát đáp: “Kh ! Trong nhà chỉ bà với dì giúp việc thôi!”

“Vậy con qua ngay bây giờ.”

Cúp máy xong, Ôn Lương cho Đoàn Đoàn ăn một bữa lái xe ra ngoài.

Trong biệt thự, bà cụ đặt ện thoại xuống, nghiêm mặt Phó Tr: “ còn ngồi đây làm gì?”

Phó Tr bất lực: “Bà nội…”

“Gọi bà cũng vô ích. Bà kh thể vì cháu mà bắt nạt Tiểu Lương được. Giờ cháu hối hận thì ích gì? Hồi đó cháu làm gì, cháu quên à?” Bà thở dài, “Hôn sự giữa hai đứa là do bà và nội cháu sắp đặt, chỉ mong nó chốn an yên, vậy mà giờ thành ra thế này… bà còn mặt mũi nào gặp lại nó…”

Phó Tr im lặng một lúc mới thấp giọng: “Là cháu khiến bà thất vọng… Cháu xin lỗi…”

“Giờ nó kh muốn gặp cháu nữa, sau này lúc cháu ở đây, bà sẽ kh gọi nó đến. Còn khi nó đến, cháu cũng đừng bén mảng lại.”

Khuôn mặt Phó Tr hơi trầm xuống, một lúc sau mới khàn giọng: “Cháu hiểu … Cháu trước đây. Mai sáng sớm Phàm Phàm đến, cháu sẽ đón nó qua đây.”

“Được , cháu nói thì nh .” Bà khoát tay đuổi khéo.

Phó Tr đứng dậy, sải bước ra khỏi biệt thự.

lên xe, ngồi vào ghế lái, cho xe chạy qua một khúc cua tắt máy.

Ngả lưng vào ghế, nhắm mắt lại nghỉ ngơi.

Từ vị trí này, thể th rõ cổng biệt thự cũ.

Khoảng nửa tiếng sau, một chiếc xe quen thuộc dừng lại trước cổng.

Ôn Lương bước xuống xe, mở cốp l món quà đã mua tiện đường, thẳng vào trong.

Chiều hôm đó, cô rời biệt thự trở về căn hộ cao cấp. Khi qua cổng bảo vệ, bác bảo vệ gọi cô lại: “Cô Ôn, cô bưu phẩm này.”

Cô nhận l hộp bưu kiện, trên đó dán nhãn “hàng dễ vỡ” chắc hẳn là chiếc máy ảnh cô đặt mua.

L được máy ảnh mới, việc đầu tiên cô làm là chụp ngay vài bức ảnh Đoàn Đoàn để thử máy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-208--co-o-biet-thu-cu-khong.html.]

Quả nhiên chất lượng vượt xa máy cũ, độ nét và chi tiết đều tuyệt vời. Trong ảnh, Đoàn Đoàn đội vòng cổ Elizabeth, đôi mắt to tròn ngơ ngác, chân ngắn tũn, l xù mềm mại, đáng yêu đến mức khiến tim cô như tan chảy.

Nghĩ một lát, cô mở Weibo, đăng nhập vào tài khoản chính, đăng hai tấm ảnh Đoàn Đoàn.

Sau vụ lùm xùm bị tung tin thất thiệt, tài khoản của cô tăng kh ít theo dõi.

Bên dưới bài đăng lần trước nơi cô c khai ảnh gi chứng nhận ly hôn nhiều để lại bình luận xin lỗi, bày tỏ thương cảm và ủng hộ cô.

Vốn dĩ, cô kh định dùng lại tài khoản này nữa.

Nhưng thời đại này là thời đại của mạng xã hội, bất kỳ động tĩnh nhỏ nào cũng dễ dàng bị đưa lên mạng, thậm chí còn những vụ “phá án qua Weibo” thật sự.

Ôn Lương kh biết ai đứng sau cái c.h.ế.t của cha , nhưng cô lo rằng nếu những gì cô ều tra riêng bị phát hiện, thì kết cục sẽ giống như cha.

Vì vậy, cô cần giữ mức độ xuất hiện trước c chúng ổn định, chuẩn bị một đường lui.

Nếu chuyện gì xảy ra với cô sự thật sẽ được c khai.

Cũng khả năng, Vân Kiều phát hiện m mối, nhưng vì thủ tục pháp lý hoặc bị kẻ nội gián ngăn cản nên kh thể tái thẩm.

Khi đó, cô sẽ tận dụng độ nổi tiếng và sự chú ý trên mạng để gây áp lực lên cơ quan chức năng, buộc họ xét xử lại.

Cho nên, mạng xã hội là con d.a.o hai lưỡi.

Dù kh thích, nhưng cô vẫn buộc nghiêm túc duy trì tài khoản Weibo của .

Hai tấm ảnh của Đoàn Đoàn vừa đăng đã nhận được vô số bình luận phần lớn đều khen nó dễ thương, một số còn nhắc lại chuyện cũ để an ủi cô.

Giữa hàng loạt bình luận, cô th hỏi cô về kinh nghiệm du lịch Úc lẽ là từ Đường Thi Thi mà biết cô đã chuyến này.

Cô suy nghĩ một chút, nghiêm túc viết lại hành trình cùng Đường Thi Thi tại Úc, chọn lọc ảnh đẹp theo từng địa ểm và ghép lại, sau đó đăng lên.

Bài viết nhận được nhiều lời khen và chia sẻ.

Sáng sớm hôm sau, 6 giờ 20, một chiếc Cayenne màu đen tiến vào bãi đậu sân bay.

Phó Tr bước xuống xe, vào nhà ga đến khu vực đón khách.

mặc áo khoác dài màu xám tro, dáng cao ráo, lập tức thu hút kh ít ánh mắt.

Phó Th Nguyệt đích thân đưa Phó Thi Phàm ra sân bay, sau khi máy bay cất cánh an toàn, liền n tin cho : chuyến bay xuất phát đúng giờ, chắc c cũng sẽ hạ cánh đúng giờ.

Phó Tr đồng hồ, ngẩng đầu về phía hành lang.

Năm sáu phút sau, hành khách bắt đầu ra khỏi cửa.

Trong dòng lác đác, một cô bé chừng bốn, năm tuổi, mặc áo khoác dài dày cộp, đôi bốt da nhỏ, tr như chú chim cánh cụt con. Cô bé đeo balo, tay đặt gọn trên quai, ngoan ngoãn bước theo nhân viên sân bay.

“Phàm Phàm.”

Vừa th cô bé, Phó Tr liền gọi một tiếng, khi cô bé qua, vẫy tay.

Phó Thi Phàm lập tức nhoẻn miệng cười, như một quả pháo nhỏ “vèo” một tiếng lao tới, nhào vào lòng , chụt một cái hôn lên má: “Chú ơi!”

Vì đã đăng ký dịch vụ hỗ trợ sân bay, sau khi xác nhận thân phận Phó Tr thân, nhân viên mới rời .

bế cô bé lên: “Đi máy bay một sợ kh?”

Phó Thi Phàm lắc đầu, tay ôm cổ , cười toe toét: “Kh sợ, bà bảo chú sẽ tới đón cháu!”

bật cười, ôm cô bé ra ngoài: “Ngoan lắm, về nhà với chú nào.”

Phó Thi Phàm rướn cổ trái , thắc mắc chu môi hỏi: “Chú ơi, thím kh đón cháu vậy? Cô làm à?”

Phó Tr khựng lại, nụ cười trên mặt thoáng cứng đờ, nhẹ nhàng véo má cô bé: “Về nhà chú kể cho nghe.”

Cô bé kh phát hiện ều gì khác thường, vẫn hớn hở vui vẻ: “Cháu còn mang quà cho chú với thím nữa đó!”

“Lát nữa con tự tay tặng cho cô nhé.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...