Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn
Chương 226: Ghen đến cực điểm
Ôn Lương bước đến giá treo đồ.
Phó Tr nh tay hơn, l áo l vũ khoác lên cô.
Vừa ra khỏi studio, luồng gió lạnh buốt lập tức ập đến.
“Lên xe mau.”
Phó Tr định nắm tay cô, nhưng bị cô né tránh.
khựng lại, đành nh chóng bước đến mở cửa xe phía sau.
Ôn Lương nhấc váy ngồi vào trong.
Phó Tr lập tức đóng cửa lại, vòng sang bên kia lên xe.
Trong xe đã bật sẵn hệ thống sưởi ấm.
Khi đến nơi tổ chức dạ tiệc, Ôn Lương cởi áo khoác ra, theo sau Phó Tr.
Đến cửa, Phó Tr bỗng dừng lại, giơ tay, cô một cái.
Ôn Lương hơi nhướn mày, giơ tay khoác l cánh tay , cùng bước vào hội trường.
“Phó tiên sinh,” chủ trì tiệc rượu lập tức bước ra, mặt đầy nụ cười niềm nở, “Ngài thể đến, đúng là làm nhà họ Lý chúng vinh hạnh vô cùng!”
Phó Tr nắm trong tay kh ít tài sản ví dụ như do nghiệp c nghệ Tân Du nổi lên vài năm gần đây, c ty bất động sản chịu trách nhiệm các c trình biểu tượng ở khu c nghệ cao, hay toà nhà văn phòng cao nhất trung tâm thành phố, và cả Kim Đỉnh Đại Hạ giao dịch cao nhất Giang Nam trong năm.
Cho nên, cho dù kh còn là tổng giám đốc Tập đoàn Phó thị, vẫn khiến ta tr nhau nịnh bợ.
“Ngài Lý quá lời .”
“Vị này là cô Ôn?”
Ông ta kh dám chắc, dù mới gần đây hai họ còn ly hôn, giờ lại cùng xuất hiện, chắc là chia tay trong hoà bình?
“Xin chào.” Ôn Lương khẽ gật đầu mỉm cười.
“Mời Phó tiên sinh vào trong.”
“Được.”
Phó Tr và Ôn Lương chậm rãi vào.
“Phó tiên sinh, lâu kh gặp…”
“Ô kìa, Phó tổng đến cùng phu nhân à…”
“…”
Kh ít mặc vest lịch lãm cầm ly rượu tiến đến bắt chuyện với Phó Tr.
Trước đây, bạn đồng hành của Phó Tr trong các buổi tiệc thương mại là thư ký đã chuẩn bị kỹ càng, nắm rõ th tin đối phương, thể trò chuyện vô cùng hiệu quả.
Còn bây giờ, Ôn Lương chẳng biết ai, chỉ thể giữ nụ cười, làm bình hoa trang trí, đến mức hai má cứng đờ.
lẽ vì kh muốn cô buồn chán, mỗi lần đến, Phó Tr đều giới thiệu sơ qua cho cô.
Khiến Ôn Lương ngơ ngác giới thiệu với cô làm gì, cô làm ăn đâu.
Những xung qu cũng bối rối.
Rõ ràng mới nghe tin họ ly hôn, còn đưa con gái tới với hy vọng mai mối, giờ th Phó Tr và Ôn Lương thì thầm thân mật, cũng chẳng biết nên giới thiệu con gái ra kh.
Một lúc sau, Ôn Lương chọc chọc cánh tay Phó Tr.
Phó Tr nghiêng đầu, cúi ghé tai.
Ôn Lương khẽ nói: “ thể qua kia ngồi chút kh?”
Dạ tiệc thật sự kh hợp với cô.
Kh hiểu Phó Tr cứ kéo cô xã giao.
“Mệt à?”
“Chán thôi.”
“…Chịu khó chút nữa.”
“Kh chịu nổi nữa .”
Phó Tr: “…… đưa em qua đó.”
“Kh cần.” Ôn Lương định rút tay ra khỏi tay , nhưng bị giữ chặt lại.
Phó Tr kiên quyết nói lời xin lỗi với mọi xung qu: “Thứ lỗi, xin phép một lát.”
Đến khu ghế sofa, Ôn Lương ngồi xuống, phất tay: “Được , đến nơi , .”
Phó Tr th cô sốt ruột đuổi , chỉ biết cười bất lực: “Chỗ kia ểm tâm, đói thì ăn chút, lát nữa xong đưa em ăn tối.”
“Ừ, nh .”
“ đây.”
Phó Tr xoay rời .
“Khoan đã.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-226-ghen-den-cuc-diem.html.]
dừng bước, kinh ngạc quay lại: “ vậy?”
Ôn Lương tới, thò tay vào túi l lại ện thoại của : “Xong , giờ được .”
Phó Tr: “……”
Ôn Lương ngồi xuống ghế sofa, mở ện thoại lướt lung tung.
đến bắt chuyện, cô kh quen nên thái độ lạnh nhạt, đối phương thức thời rút lui.
Chẳng bao lâu sau, một giọng nói quen thuộc vang lên đầy vui mừng: “Chị ơi!?”
Ôn Lương ngẩng đầu, th Mạnh Sách cầm ly rượu, nh chóng bước đến.
“Chị thật sự là chị à? Em còn tưởng nhầm!”
Ôn Lương nở nụ cười dịu dàng, đôi mắt đào cong cong: “ em cũng ở đây?”
Nếu Mạnh Sách biết cô đến cùng Phó Tr, liệu …
Mạnh Sách ngây ra.
“Mạnh Sách?”
“À… bạn học em mời đến.” đỏ mặt, hàng mi dài khẽ chớp, nói, “Chị cũng đến đây?”
Ôn Lương thản nhiên đáp: “Nhận được thiệp mời, rảnh nên tới thôi.”
Nói xong, cô lén liếc qu hội trường.
đ đúc qua lại, che khuất tầm .
Mạnh Sách kh th bóng dáng Phó Tr, cũng kh nghi ngờ gì: “Em cũng vậy. Chị muốn ăn gì kh? Em l giúp.”
“Chị cùng em.” Ôn Lương đứng dậy, theo Mạnh Sách đến khu ăn nhẹ.
Cô sợ bất cẩn tr th Phó Tr, đành cùng, vừa nói chuyện để kh chú ý xung qu.
Ôn Lương l hai miếng bánh ngọt, hai chiếc bánh quy.
Cô ly rượu vang, lại liếc ện thoại trong tay.
Mạnh Sách nh chóng cầm l khay giúp: “Để em cầm cho.”
“Cảm ơn. Em kh ăn à?” Ôn Lương cầm ly rượu, nhấp một ngụm nhỏ.
Mạnh Sách ngập ngừng, gắp hai miếng bánh quy: “Chị ngại để chung kh?”
“Kh , để chung .”
Mạnh Sách gắp vài món thích bánh quy, bánh ngọt, chocolate.
Trở lại chỗ ngồi, Ôn Lương th ngồi đối diện hướng về phía Phó Tr, tim khẽ giật, nhẹ giọng: “Ngồi bên kia , chỗ đó sáng hơn.”
Thật à?
Mạnh Sách ngẩng đầu , hơi nghi ngờ, nhưng vẫn ngoan ngoãn đổi chỗ, quay lưng lại phía Phó Tr.
Ôn Lương âm thầm thở phào, ngồi xuống đối diện, ăn bánh ngọt, nhấp rượu vang, trò chuyện cùng Mạnh Sách.
Từ chuyện bạn học của , đến chuyện du học của , cô cũng kể chút chuyện thời đại học, cả việc từng trao đổi nước ngoài dù thật ra chẳng nhớ gì m.
Hai trò chuyện rôm rả, khoảng cách cũng gần lại.
Ôn Lương vô tình ngẩng đầu, kh ngờ lại chạm ánh mắt Phó Tr.
Sắc mặt u ám, sải bước thẳng về phía họ.
Kh thể để Mạnh Sách th Phó Tr được!
Ôn Lương thầm kêu khổ, lập tức đặt ly rượu xuống, nói: “Xin lỗi, chị vệ sinh một lát.”
Nói xong liền đứng dậy, xách váy về phía nhà vệ sinh.
Thoáng như chạy trốn.
Phó Tr th cô chạy , đôi mắt đen kịt, nghiến răng, chuyển hướng đuổi theo.
Ôn Lương ở trong nhà vệ sinh vài phút, thò đầu ra ngó.
Hành lang vắng t.
Phó Tr kh đuổi theo, cô càng th lo hơn.
Chẳng lẽ đến tìm Mạnh Sách ?!
Cô bước nh về phía hội trường.
Bất ngờ, cánh tay bị nắm chặt, cả bị kéo mạnh.
Chưa kịp phản ứng, cô đã bị đẩy vào cánh cửa phòng vệ sinh nam.
Gương mặt góc cạnh của Phó Tr hiện rõ trước mắt, khí thế dữ dội.
Ôn Lương sững vài giây, sau đó giơ tay đẩy: “Phó Tr, làm gì vậy?!”
kh đáp, sắc mặt tối sầm, tay lần đến chốt cửa.
Cạch.
Cửa khóa lại.
Chưa có bình luận nào cho chương này.