Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn

Chương 229: Cô ấy đã thích người khác rồi

Chương trước Chương sau

Phía sau vang lên tiếng bước chân, ngày càng xa dần, biến mất.

Ôn Lương nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cổ họng nghẹn lại, im lặng bước vào thang máy.

Phó Tr đã từng nói yêu cô kh biết bao nhiêu lần. Cô cũng chẳng phân biệt nổi rốt cuộc đang lừa cô hay nói thật.

Nhưng giờ, ều đó kh còn quan trọng nữa.

Trong gương thang máy, phản chiếu hình bóng của cô – đôi mắt cô đỏ hoe từ lúc nào chẳng hay.

Phó Tr cái đồ khốn nạn, rõ ràng là cố ý.

Trước khi rời còn nói m lời khiến ta mềm lòng.

Hừ, cô nhất định kh để yếu đuối như thế.

Ôn Lương đứng yên trong thang máy, mãi một lúc sau mới sực tỉnh, phát hiện ra hôm nay thang máy lại lâu vậy.

Ngẩng đầu , thang máy vẫn dừng ở tầng một cô quên ấn nút tầng.

Đúng là xui thật.

Cô vội ấn tầng, về đến nhà, cởi áo khoác b treo lên giá, thay dép.

Phàm Phàm vẫn chưa ngủ, đang ngồi xem hoạt hình trên sofa. Th Ôn Lương về, con bé ngẩn ngơ cô:

“Thím ơi, hôm nay thím đẹp quá chừng luôn á!”

Ôn Lương cười, cúi xuống véo má bé:

“Con rửa mặt chưa?”

“Dạ !” Phàm Phàm gật đầu như giã tỏi.

“Vậy thì ngủ thôi, lên giường chờ thím một chút, thím tẩy trang xong sẽ vào liền.”

“Dạ!”

Phàm Phàm ngoan ngoãn đặt máy tính bảng xuống, chui vào chăn, mặc nguyên đồ ngủ mà nằm chờ.

Ôn Lương tẩy trang, tắm rửa xong xuôi, s tóc nằm xuống giường, tiện tay cầm ện thoại. Cô th Mạnh Sách đã n tin từ lúc nào:

“Chị ơi, em về tới nhà nè 😁”

Cô trả lời bằng một sticker, đặt ện thoại xuống.

Phàm Phàm dí sát cô:

“Thím ơi, hôm nay thím thật sự đẹp quá trời, thím với chú đúng là một cặp trời sinh á!”

Ôn Lương nghiêm túc hỏi:

“Phàm Phàm, con thích thím là vì thím, hay vì thích chú con nên yêu quý lây?”

“Dĩ nhiên là thích thím !” Đôi mắt to tròn của Phàm Phàm lấp lánh, cười hồn nhiên, “Nhưng mà... con cũng muốn thím làm thím của con!”

“Vậy thì sau này đừng nhắc tới chú con nữa. Giữa thím và chú con kh thể khả năng. Nếu con còn nhắc tới nữa, thím sẽ ghét luôn cả con với chú con, hiểu chưa?”

Nụ cười trên mặt Phàm Phàm cứng lại, biến thành nghi ngờ, lo lắng sợ sệt. Con bé rụt rè hỏi:

“Thím... thím ghét chú con đến vậy ?”

“Ừ, ghét.”

Phàm Phàm ôm l tay cô, thì thầm:

“Vậy... con hổng nhắc tới chú nữa…”

Trong lòng con bé thở dài thườn thượt.

Chú thật vô dụng.

Chẳng lẽ định để thím bị khác cướp ?

Lại còn là tên ốm yếu như con gà tre đó?!

như vậy xứng với thím chứ?!

“Ngoan nào.” Ôn Lương xoa đầu Phàm Phàm, dịu dàng nói.

Sáng thứ Hai, Ôn Lương đưa Phàm Phàm trở lại biệt thự Tinh Hà Loan.

Cô kh vào nhà, chỉ để Phàm Phàm xách túi đồ vào một .

Vừa bước vào phòng khách, Phàm Phàm vứt túi lên bàn, xị mặt ngồi xuống sofa:

“Bà Vương, chú con ở nhà kh ạ?”

“Ông chủ tối qua kh về.”

Phàm Phàm bực bội đá cái bàn:

Chú đâu mất ?

hôm qua chú lại làm sai chuyện gì kh?

Đúng là vô dụng hết chỗ nói.

Con bé ra nhà bếp l chai sữa, ngồi xuống ghế, mở đồng hồ gọi cho Phó Tr.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-229-co-ay-da-thich-nguoi-khac-roi.html.]

Chu reo lâu.

Ngay khi sắp tự ngắt, đầu dây bên kia mới bắt máy.

“Ừ?… Phàm Phàm hả?” Giọng nam khàn khàn, lười biếng, nói năng kh rõ ràng, như thể vừa ngủ dậy.

“Chú ơi, dậy ! Chú đang ở đâu đó?” Phàm Phàm cố tình nói lớn.

Phó Tr vẻ tỉnh táo hơn đôi chút, kh nói đang ở đâu, chỉ đáp:

“Chú về ngay.”

Khoảng hai mươi phút sau, xe hơi lái vào biệt thự.

Phó Tr ngồi tựa vào ghế, xoa thái dương bước xuống xe, vào nhà.

vẫn mặc nguyên bộ đồ hôm qua, áo nhăn nhúm, tóc rối, nồng nặc mùi rượu.

Phàm Phàm né tránh, đưa tay che mũi, lườm :

“Chú té vào chum rượu hả?!”

Phó Tr: “…”

“Chú lên tắm , thay đồ nói chuyện.”

Phó Tr kh nói gì, lặng lẽ lên lầu.

Phàm Phàm theo bóng lưng , nhún vai đầy bất lực.

Khỏi cần đoán, tối qua chắc c là cãi nhau với thím, nên mới uống say thế.

Lát sau, Phó Tr xuống lầu, mặc quần áo sạch sẽ, vừa lau tóc vừa ngồi xuống cạnh Phàm Phàm:

“Thím con đưa con về à?”

Phàm Phàm gật đầu, nghiêm mặt hỏi:

“Chú ơi, hôm qua chú cãi nhau với thím kh?”

Tay Phó Tr khựng lại, mắt rũ xuống, ngừng vài giây hỏi:

“Cô nói gì với con kh?”

“Thím nói, nếu con còn nhắc tới chú, thím sẽ ghét cả con lẫn chú.”

“Vậy thì đừng nhắc nữa. Dù lớn thế nào, cũng kh liên quan đến con. Con cứ tiếp tục thích thím, hiểu kh?”

Phàm Phàm nhíu mày, nghiêm túc dạy dỗ:

“Chú à, chú biết kh, bỏ cuộc giữa chừng là cực kỳ… mất chí khí đó! Còn uống rượu một nữa! Chú nhát quá đó! Mới chút khó khăn mà đã bu tay thím luôn hả?!”

Phó Tr cười gượng, ánh mắt trống rỗng, trong đầu hiện lên lời nói lạnh lùng của Ôn Lương đêm qua:

“Phàm Phàm, con kh hiểu đâu…”

“Hừ, đúng là con kh hiểu! Nhưng rõ ràng chú là đầu tiên bỏ cuộc! Chính chú nhờ con giúp mà, con chưa bỏ cuộc, vậy mà chú đã đầu hàng !”

“…Thím con, cô … đã thích khác .”

“Là cái gà tre đó chứ gì! Hổng xứng với thím xíu nào! Chú chẳng lẽ cảm th thua cái tên đó?”

Phó Tr kiên nhẫn giải thích:

“Kh chuyện hơn hay thua. Là do trong mắt yêu, ai cũng trở thành đặc biệt. đôi khi, khác làm gì nữa, cũng chẳng bằng một ánh mắt của kia.”

“Vậy hồi trước thím chưa từng thích ai à?” Phàm Phàm tò mò.

Phó Tr khựng lại, cay đắng trả lời:

thích.”

Trong cuộc hôn nhân đó, Ôn Lương từng thích một khác.

đó ẩn giấu kỹ, đến giờ vẫn chưa tìm ra.

Phàm Phàm nhún vai, ra dáng lớn:

“Vậy thì chú th chưa? Thím từng thích khác mà vẫn cưới chú đó thôi. Chứng tỏ thích hay kh kh quan trọng. M lớn các chú thường nói, yêu là một chuyện, kết hôn là chuyện khác. yêu nhau chưa chắc đã đến được với nhau. Gặp đúng vào đúng thời ểm mới là quan trọng. Đã là vợ chồng còn ly dị được, bạn trai bạn gái chia tay càng dễ, huống chi thím với tên gà tre kia là gì đâu? Chú mới vậy đã lùi bước ?”

Phó Tr im lặng.

Một tràng đạo lý của Phàm Phàm như thức tỉnh .

Cô nói đúng. Vợ chồng còn ly dị được, huống hồ gì là mối quan hệ chưa đâu vào đâu.

kh nên chỉ vì vài lời của Ôn Lương mà dễ dàng bu bỏ như vậy.

Phó Tr Phàm Phàm, đưa tay xoa đầu bé:

“Phàm Phàm nói đúng, chú kh nên bỏ cuộc sớm như thế.”

Phàm Phàm như cô giáo dạy học sinh hư quay đầu hoàn lương:

“Vậy mới là chú của con chứ!”

Phó Tr gương mặt nghiêm túc của con bé, bật cười, véo nhẹ mũi bé:

“Phàm Phàm đúng là th minh ghê.”

Phàm Phàm ngượng ngùng cười, rúc đầu vào lòng chú.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...