Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn
Chương 236: Phó Tranh bị ốm?
Ăn sáng xong, Ôn Lương gọi ện về biệt thự cũ, xác nhận Phó Tr kh mặt ở đó mới yên tâm đưa Phó Thi Phàm qua, sau đó một mang chút quà đến bệnh viện thăm cháu bà Vương.
Rời khỏi phòng bệnh, Ôn Lương về phía bãi đỗ xe.
Cô vừa bước vừa quan sát xung qu, vô tình bắt gặp bóng dáng quen thuộc – cao ráo, thẳng tắp như tùng, thoáng tr giống Phó Tr.
Cô vừa định kỹ lại, bóng đó đã rẽ qua góc hành lang, biến mất khỏi tầm mắt.
Phó Tr bị ốm ?
Ôn Lương thu lại ánh , tiếp tục về phía xe của , tiện tay mở khóa xe.
Cô mở cửa ngồi vào ghế lái, chưa vội khởi động xe mà rút ện thoại ra kiểm tra.
Tin n của Mạnh Sách đã được gửi đến:
"Chị à, xin lỗi, dạo này đúng là bận một chút... nhưng kh vì c việc đâu."
Ôn Lương n lại:
"Đã xảy ra chuyện gì à? Nếu gặp khó khăn, thể nói với ."
Mạnh Sách gửi lại một sticker biểu cảm, qua màn hình cũng cảm nhận được sự ấm áp và phấn khởi nơi .
"Cảm ơn chị đã quan tâm, em tự giải quyết được, yên tâm nhé."
"Cố lên. Nếu kh xoay xở được, đừng ngại nhờ đến ." – Ôn Lương gõ ra những dòng đầy dịu dàng, dù sắc mặt cô vẫn giữ vẻ lạnh nhạt.
"Vâng, Ôn Lương, chị thật tốt."
"Bạn bè mà, nên vậy thôi."
chăm chăm vào màn hình, Ôn Lương trầm ngâm một lúc, mở ứng dụng tra suất chiếu phim đang nổi, chụp lại màn hình, đăng một dòng trạng thái:
"Muốn xem phim này quá, cuối tuần ai cùng kh?"
(Kèm ảnh poster phim)
Bài đăng đó chỉ để Mạnh Sách th.
Cô nghi ngờ rằng Mạnh Sách đang gặp chuyện gì đó, nếu thể giúp, thì cũng thể kéo gần khoảng cách giữa cả hai. Sự rút lui đột ngột của Vân Kiều khiến cô chút lo lắng.
Thế nhưng nếu đối phương kh chủ động chia sẻ, cô cũng kh tiện hỏi han quá nhiều – e là quá mức nhiệt tình lại khiến ta đề phòng.
Muốn tiếp cận, nhất định để Mạnh Sách chủ động.
Nếu th bài đăng, lòng, nhất định sẽ liên hệ.
...
Mạnh Sách ngồi lặng lẽ vào màn hình ện thoại, tưởng tượng gương mặt th tú đoan trang của Ôn Lương, khoé môi kh kìm được cong lên thành nụ cười dịu dàng.
chị bên cạnh cổ vũ, dù khó khăn cỡ nào, cũng kh sợ.
thở dài một hơi, quay đầu liếc tòa nhà đồn cảnh sát phía sau, lặng lẽ rời .
Vài ngày trước, đội thi c do cha – Mạnh Kim Đường đứng đầu – bất ngờ bị tố sử dụng vật liệu kém chất lượng trong một c trình. Chủ nhà đã gửi đơn kiện đến Hội bảo vệ quyền lợi tiêu dùng và các cơ quan chức năng.
Sau khi kiểm tra, đúng là vài loại vật liệu kh đạt chuẩn.
Trong lúc hoà giải, thái độ của chủ nhà vô cùng kiêu ngạo và cay nghiệt, liên tục khiêu khích khiến cha kh nhịn được ra tay đ.á.n.h , kết quả bị tạm giữ.
Mạnh Sách đã nộp đơn xin tại ngoại.
Ngày hôm qua, đến bệnh viện xin lỗi chủ nhà, hy vọng hòa giải, nhưng đối phương dứt khoát từ chối, còn dọa sẽ kiện ra tòa.
Mạnh Sách cảm th ều bất thường – nghi ngờ đứng sau thao túng.
Cha làm nghề xây dựng đã mười m năm, luôn cẩn trọng và chuyên nghiệp, kh thể nào dùng vật liệu dỏm.
Trước giờ chưa từng chuyện như vậy, cả trong và ngoài nước.
Cha cũng nghi ngờ là do đối thủ cạnh tr giở trò, cố ý làm nhục d tiếng c ty.
Nhưng lúc này, họ chỉ thể chịu thiệt.
Điều khiến Mạnh Sách nhẹ nhõm đôi chút là đơn xin tại ngoại đã được chấp thuận, cha thể tạm thời rời đồn cảnh sát.
Ông Mạnh nói:
"Đối phương đã chủ đích, hòa giải là kh thể. Kiện thì kiện, cùng lắm là bồi thường."
Nhưng Mạnh Sách kh nghĩ vậy – tuổi trẻ m.á.u nóng, chịu nổi oan ức? Bị vu oan, quyết kh nhịn. định đề nghị kiểm định lại vật liệu.
Cha khuyên:
"Vô ích thôi con à. Ba sống từng năm, hiểu rõ đạo lý: Kh tiền, kh thế, thì chịu thiệt! Đồ tốt mà họ cũng biến thành đồ dỏm được. Con chỉ phí thời gian mà thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-236-pho-tr-bi-om.html.]
Mạnh Sách đáp:
"Ba, ngay từ đầu ba kh nên hoà giải. cứng rắn phủ nhận kết luận giám định. Giờ muốn phản bác thì muộn ."
Thứ Bảy, Mạnh Sách vẫn đến cơ quan chức năng để yêu cầu giám định lại, nhưng bị từ chối thẳng thừng:
"Bản báo cáo giám định kh sai sót, kh hỗ trợ xét nghiệm lại."
Dù nói hết lời, cũng kh thể thay đổi kết quả.
Cả buổi sáng lãng phí, Mạnh Sách mệt mỏi bước ra khỏi tòa nhà, con đường phía trước mà kh biết đâu.
Kh muốn về nhà, cứ lo qu như chiếc diều đứt dây.
Đến lúc này, mới nhớ đến dòng trạng thái mà Ôn Lương đăng tối qua.
mở lại, bài đăng vẫn còn – chăng nghĩa là cô chưa xem phim cùng?
Mạnh Sách mở khung chat với cô:
"Chị à, chị cũng muốn xem Tứ Thế Đồng Đường à? Em cũng tr chờ bộ đó lắm. Chị đã tìm được cùng chưa? Nếu chưa, chiều nay xem nhé?"
Th tin n, khoé môi Ôn Lương cong lên:
"Được."
cô hỏi thêm:
"Em ăn trưa chưa?"
"Chưa. Vậy... cùng ăn trưa luôn, xem phim nhé?"
"Cũng được. đang ở trung tâm thương mại Kim Đỉnh, em qua ."
"Vâng!"
Mạnh Sách trả lời xong liền bắt taxi đến Kim Đỉnh.
Ôn Lương gửi cho tên nhà hàng và thực đơn.
Khi đến nơi, Ôn Lương đã ngồi vào chỗ, đợi món lên.
Mạnh Sách bước vào, đảo mắt tìm kiếm nh chóng bước lại gần:
"Chị!"
Ôn Lương khẽ cười:
"Ngồi ."
Th nụ cười , lòng Mạnh Sách bỗng như gió xuân thổi qua, mọi ấm ức phiền muộn tan biến.
ngồi xuống đối diện:
"Hôm nay kh th bé Phàm Phàm cùng?"
(Điện thoại cũng kh còn làm bóng đèn nữa…)
"Con bé ở chỗ cụ bà. vừa đến bệnh viện thăm bệnh, sợ lây bệnh nên kh cho nó theo."
"Dạo này thời tiết xuống thấp, chị cũng giữ gìn sức khỏe nhé."
Nhân viên phục vụ bắt đầu mang món lên.
Hai vừa ăn vừa trò chuyện.
Tâm trạng của Mạnh Sách cũng dần khá hơn.
Ôn Lương làm như vô tình hỏi:
"Hôm qua em nói đang gặp chút chuyện, giờ ổn chưa?"
Nhắc đến chuyện đó, Mạnh Sách cau mày, trong lòng vẫn ngổn ngang bực dọc, nhưng kh muốn biểu lộ trước mặt cô:
"Kh , chị yên tâm."
"Xạo nha, mày nhíu kìa, đủ kẹp c.h.ế.t một con ruồi đó." – Ôn Lương trêu nhẹ, nghiêm túc nói:
"Đừng ngại, gì cứ nói với ."
Mạnh Sách hơi đỏ mặt, cúi đầu, ngượng ngùng.
biết, nhà mới về nước, các mối quan hệ cũ hầu như cắt đứt, gặp chuyện dễ bị chèn ép.
Nhưng Ôn Lương thì khác – cô là địa phương, lại là “nửa nhà họ Phó”, mối quan hệ chắc c kh tầm thường. Giống như khúm núm gọi quản lý là , còn cô thì ung dung gọi thẳng tên Phó Sinh.
Biết đâu nhờ cô giúp đỡ, lại thể giải quyết êm đẹp.
Cân nhắc một hồi, Mạnh Sách quyết định kể lại đầu đuôi sự việc cho Ôn Lương nghe.
Chưa có bình luận nào cho chương này.