Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn
Chương 241: Em muốn tôi chết sao?
Th tin n đó, Lục Diệu lập tức lạnh sống lưng, tay run lên suýt đ.á.n.h rơi ện thoại.
Gân x trên trán giật giật hai cái, trả lời:
“Cô Ôn, cô đừng như vậy, đừng hại !”
Với cái tính ghen tu như thùng giấm của Phó Tr, mà để th được, kh biết sẽ lại bị kéo đấu quyền lần nữa!
Lần trước ở nhà hàng bên Na Uy, Ôn Lương mới chỉ nói vài câu kiểu thích tính cách của , bị Phó Tr ở phòng bên nghe được. Sau khi về nước, m lần hẹn "tập quyền", d nghĩa là luyện tập, thực chất là cho ăn đòn.
Lục Diệu kh từ chối được, "tập" với Phó Tr hai lần. Tên kia ra tay chẳng hề nhẹ, mỗi cú đ.ấ.m đều như búa bổ, đến giờ vẫn còn vết tím x đây này!
Nếu ăn đòn lần nữa… thật sự chịu kh nổi!
Ôn Lương:
“Chính là muốn hại đ! Nếu kh thì m các chỉ coi là con ngốc thôi à!”
Lục Diệu hiểu ngay mọi chuyện đã bị cô biết .
còn giả bộ:
“ nghe kh hiểu cô đang nói gì.”
Ôn Lương liền gửi đoạn ghi âm qua:
“Giả cái gì mà giả? Muốn kh biết, trừ khi đừng làm.”
Lục Diệu th tin n, lập tức im lặng giả c.h.ế.t, mãi kh trả lời.
Ôn Lương lạnh lùng cười khẩy trong lòng:
“Trả lời , đừng giả c.h.ế.t nữa!”
Ôn Lương:
“Bảo bên nhà cung ứng và nhà họ Mạnh ều đình bình thường lại! Nếu dám tiếp tục giở trò, vậy sẽ bỏ tiền ra bù khoản đó cho nhà họ Mạnh, chuyển quyền đòi nợ lại cho !”
Lục Diệu:
“Cô làm vậy để làm gì?”
Ôn Lương:
“Vậy thì Phó Tr làm thế là vì cái gì? Còn kh dai như ma vậy ?!”
Lục Diệu im lặng…
Cô tắt màn hình ện thoại, nhắm mắt lại hít sâu một hơi, trong lòng khó chịu kh tả được.
Cảm giác như những ngày mưa dai dẳng, góc tường ẩm mốc, nấm mốc mọc đầy bức tường trắng ngột ngạt, bức bối.
Cô thật sự hối hận hối hận vì từng yêu Phó Tr, dẫn đến lạc lối, khiến cuộc sống của rối loạn.
M hôm trước cô còn nghi ngờ Mạnh Kim Đường cố tình dùng vật liệu kém, cuối cùng phát hiện ra ta bị oan. Là chồng cũ cô chỉ thị nhúng tay vào, khiến nhà họ Mạnh bị hại vô cớ!
Cô ban đầu chỉ muốn giúp Mạnh Sách, để ta tin tưởng hơn. Kết quả Phó Tr tự tiện hành động, khiến Mạnh Sách vì sợ thế lực của mà xa lánh cô, bao c sức đổ s đổ biển.
Mà ều đáng giận hơn cô hoàn toàn kh biết gì, lại bị kéo vào làm "hồng nhan họa thủy", gánh vác một nửa trách nhiệm.
Cô kh tình cảm gì với Mạnh Sách, tiếp cận ta mục đích khác, nhưng nếu sau này cô thật sự yêu một khác thì ?
Chẳng lẽ Phó Tr lại kh cam lòng mà phá hoại, khiến cuộc sống của cô mãi mãi chẳng yên ổn? Chỉ nghĩ thôi cô đã th nghẹt thở.
Cô kh tự do.
Ôn Lương mở khung trò chuyện với Mạnh Sách, từ tốn gõ chữ:
“Mạnh Sách, xin lỗi. vừa phát hiện, trong đoạn ghi âm là bạn của Phó Tr...”
“ thật sự kh ngờ sự việc lại là như vậy… đã nói rõ với ta, để các bên đàm phán bình thường. Nếu vẫn kh thành, số tiền đó sẽ ứng trước cho nhà , chuyển quyền đòi nợ cho .”
Mạnh Sách nh chóng trả lời:
“ biết , chị, kh liên quan gì đến chị cả. Chị kh cần xin lỗi đâu. đã nói mà, như chị tốt như vậy, Phó Tr bỏ chị là mất mát của ta.”
Lời cảm th của Mạnh Sách khiến lòng cô càng thêm khó chịu.
Kết thúc trò chuyện, Ôn Lương nói nhỏ với Phó Thi Phàm:
“Phàm Phàm, thím ra ngoài nghe ện thoại, gì thì gọi thím.”
Phó Thi Phàm ngoan ngoãn gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-241-em-muon-toi-chet-.html.]
Ôn Lương ra lối thoát hiểm, kh chút biểu cảm bấm gọi số của Phó Tr.
“...Tút... Tút...”
Tiếng chu kéo dài đến lúc gần tự ngắt, ện thoại mới được bắt máy.
“A Lương?” Giọng Phó Tr khàn khàn, nghe như vừa tỉnh ngủ.
Ôn Lương kh để ý, lạnh giọng chất vấn:
“Phó Tr, kêu Lục Diệu giăng bẫy nhà họ Mạnh kh? thể bỉ ổi như vậy?! đã nói sẽ kh dây dưa với nữa mà! khi nào nói mà làm thật kh?!”
Đầu dây bên kia im lặng lâu, giọng trầm thấp yếu ớt vang lên:
“Trong mắt em, là loại như vậy ?”
Th cuộc gọi là của cô, còn mừng rỡ, kh ngờ vừa bắt máy đã là một trận chất vấn như d.a.o cứa, lòng lạnh hẳn .
“Chẳng lẽ kh đúng ?” Ôn Lương lạnh lùng, từng chữ như băng.
“Ha...” Phó Tr cười lạnh, giọng đầy chua chát:
“Ba của Mạnh Sách biết vật liệu kém vẫn cố mua, bị tố cáo chẳng hợp lý ? lại đổ hết lên đầu ?”
Trong mắt Ôn Lương, lời nói chẳng đáng một xu.
“ biết còn giả vờ? Vậy nên liên kết với nhà cung ứng, ngấm ngầm tố cáo đúng kh?”
“Khụ khụ... khụ khụ khụ...” Phó Tr ho dữ dội, lâu mới ngừng lại, cười tự giễu:
“Em thích Mạnh Sách đến mức chẳng phân biệt đúng sai, nhưng đừng đổ bẩn lên . Làm nhiều chuyện sai thì bị bắt là chuyện sớm muộn, Mạnh Kim Đường bị tố là đáng đời, chẳng liên quan gì tới !”
“Giả tạo! Lục Diệu kh do sai khiến thì tự dưng lại nhằm vào nhà họ Mạnh?”
“Lục Diệu là Lục Diệu, là . làm gì liên quan gì đến ? Chẳng lẽ vệ sinh cũng báo cáo cho ?”
“Phó Tr, bây giờ kh chỉ nuốt lời mà còn lươn lẹo dối trá. lại cái bản mặt đáng khinh của , thật sự mừng vì đã ly hôn với !”
Lời nói như d.a.o cứa sâu vào tim Phó Tr, m.á.u như trào ra từ lồng ngực, vừa chua xót vừa tức giận.
ngửa đầu trần nhà, mắt đỏ hoe, cổ họng khô rát như cát mài, nắm c.h.ặ.t t.a.y đến mức khớp xương răng rắc.
cố giữ giọng kh run, từng chữ:
“Vậy trong mắt em, dù chuyện thế nào, mãi mãi đều là sai? kh?”
“ làm gì, tự biết rõ!”
“... đã nói kh , em còn muốn thế nào mới tin? Muốn c.h.ế.t ?!”
“…”
Th Phó Tr vẫn còn ngoan cố kh chịu nhận, Ôn Lương chẳng buồn cãi nữa, trực tiếp cúp máy.
Cô cất ện thoại vào túi, hít sâu, đến bên cửa sổ, thất thần ra xa.
Năm xưa, trong mắt cô, Phó Tr thật chói sáng: đẹp trai, dáng chuẩn, học thức tốt, tính tình hiền lành, gia thế hiển hách đủ thứ ưu ểm khiến cô sa vào.
Nhưng nay, khi lại… chẳng qua cũng chỉ là bình thường.
Gạt lớp hào quang thời tuổi trẻ, thì Phó Tr cũng chẳng khác gì những đàn khác đặc biệt là cái tính sở hữu và sĩ diện.
Vết chu sa trong tim, nay đã hóa thành vết muỗi đập bẩn thỉu.
May mà, cô kịp thời rút lui.
Đợi khi cô báo được thù cho cha, cô sẽ ra nước ngoài sống, rời khỏi càng xa càng tốt.
Sáng hôm sau, Ôn Lương ở nhà cùng Phó Thi Phàm làm thủ c.
“Bộp bộp bộp”
Bên ngoài bỗng vang lên tiếng gõ cửa.
Ôn Lương bước đến, qua màn hình khóa ện t.ử là Lục Diệu.
Cô mở cửa, nhướng mày :
“ đến làm gì?”
Lục Diệu mặt trầm hẳn, môi mím chặt:
“Cô đã nói gì với Phó Tr?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.