Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn
Chương 250: "Đã không ngoan, thì bẻ gãy cánh của em"
Mạnh Sách vẫn như thường lệ, chặn quyền xem bài đăng với cha mẹ và các bậc trưởng bối, sợ họ biết đang yêu lại dò hỏi lung tung.
Còn những khác thì kh hề chặn, bởi muốn chia sẻ niềm vui này với bạn bè.
Chẳng bao lâu sau khi bài đăng được đăng lên, quả nhiên bạn bè, bạn học, đồng nghiệp đều lần lượt để lại lời chúc phúc.
Giữa muôn vàn lời chúc , một bình luận của Phó Sinh: “Chúc hai mãi bên nhau.”
Mạnh Sách trả lời: “Cảm ơn giám đốc Phó.”
Ngay sau đó, Phó Sinh liền chụp màn hình bài đăng và gửi cho Phó Tr.
Phó Tr chằm chằm vào màn hình ện thoại, vào bức ảnh đôi bàn tay đan chặt l nhau kia, ánh mắt tối sầm, sâu như đáy vực kh th lối thoát.
Bàn tay trong ảnh trắng trẻo thon dài, chỉ cũng biết là tay con gái.
và Ôn Lương đã kết hôn ba năm, lại kh nhận ra tay cô?
Phó Th còn chu đáo chụp luôn cả phần bình luận bên dưới gửi kèm.
Dù bài đăng chỉ biểu tượng trái tim và ảnh, nhưng qua lời chúc mừng của bạn bè và phản hồi của Mạnh Sách, kh còn nghi ngờ gì nữa, đây là một bài đăng c khai chuyện tình cảm.
Bàn tay đang cầm ện thoại từ từ siết lại, gân x trên mu bàn tay nổi rõ.
Biểu cảm bề ngoài của Phó Tr tr vẫn bình thản, nhưng trong mắt lại tràn đầy hận ý đen kịt.
Trong lòng , con thú hoang đang bị phong ấn bỗng chốc thức tỉnh, gào thét ên cuồng, như muốn xé xác Mạnh Sách thành từng mảnh.
Ôn Lương!
Em giỏi lắm!
Hôm qua em còn hứa với sẽ kh cố tình xa lánh nữa, cho và Mạnh Sách cơ hội cạnh tr c bằng.
Hôm nay, em biết rõ thái độ của với Sở Tư Di, biết thật lòng với em.
Vậy mà tối nay em đã ở bên Mạnh Sách ?
Em thích nó đến thế à?!
Vậy còn là gì trong mắt em?!
Phó Tr nghiến chặt răng, cố nén sự chua xót nơi cổ họng, tắt màn hình ện thoại.
mệt mỏi ngả tựa vào ghế sofa, dùng một tay che mắt, trong lòng như một ngọn núi lửa phun trào dữ dội, thiêu đốt bầu trời, khói mù che kín cả ánh sáng.
Trong góc sâu tăm tối nơi tâm trí, một ý nghĩ độc ác dần len lỏi, xuyên thủng lớp đất lạnh lẽo, âm thầm mọc rễ, nảy mầm.
Nếu cô kh ngoan, thì bẻ gãy đôi cánh của cô .
Cô kh bay được nữa, sẽ ngoan ngoãn ở lại bên .
“Chú ơi, chú vậy?” – Giọng trẻ con non nớt vang lên, đầy lo lắng.
Âm th như ánh mặt trời len qua tầng mây u ám, khiến sự ên cuồng trong lòng Phó Tr dịu vài phần.
bỏ tay ra, mở mắt Phó Thi Phàm:
“Phàm Phàm, chú kh , chỉ là hơi mệt chút thôi.”
“Vậy chú mau nghỉ .”
Phó Tr lắc đầu:
“Chú chờ thím về ngủ.”
Phó Thi Phàm liếc đồng hồ, ngáp dài:
“Gần chín giờ , chắc thím sắp về nhỉ?”
“Chắc sắp…” – khẽ thì thầm, ánh mắt thoáng một tia u tối.
Phó Thi Phàm buồn ngủ kh chịu được nữa, đầu gật gù ngủ luôn trên ghế sofa.
Phó Tr bế cô bé lên giường bệnh, đắp chăn cẩn thận.
một ngồi lại trên sofa, chằm chằm vào cánh cửa phòng, đợi Ôn Lương trở về.
Ôn Lương tiễn Mạnh Sách về nhà, một lái xe quay lại bệnh viện.
Tới cửa phòng bệnh, cô gõ cửa, đẩy vào, liền bắt gặp ánh mắt đen láy của Phó Tr.
Ôn Lương sững một chút, sau đó qu phòng, th chăn trên giường phồng lên:
“Phàm Phàm ngủ à?”
“Ừ.” – Phó Tr vẫn chăm chú cô, ánh mắt sâu hun hút như muốn thấu tâm can.
“ gì mà ghê thế?” – Ôn Lương th rợn khi bị chằm chằm.
Phó Tr thu lại ánh mắt:
“Kh gì. Em muốn đưa Phàm Phàm về hay để nó ở lại đây một đêm?”
Ôn Lương cười nhẹ:
“Về thì hơn, ở đây kh tiện.”
Cô bước đến cạnh giường.
Phó Thi Phàm nằm gọn trong chăn, chỉ lộ ra cái đầu nhỏ, ngủ ngon lành, miệng đôi lúc còn mấp máy, tr cực kỳ đáng yêu.
Ôn Lương mà kh nỡ đ.á.n.h thức cô bé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-250-da-khong-ngoan-thi-be-gay-c-cua-em.html.]
Cô đưa tay chọc nhẹ má Phó Thi Phàm, mềm mại, mịn màng như da em bé.
Khi rút tay lại, vô tình chạm vào đứng sau Phó Tr chẳng biết đã tới gần từ lúc nào, mắt kh rời khỏi cô, ánh tối đen như mực.
Ánh mắt chạm nhau, kh hiểu Ôn Lương th lạnh sống lưng, như bị ma quỷ chạm vào, nuốt nước bọt, cố giữ bình tĩnh:
“Phó Tr? mà kh phát ra tiếng gì hết vậy?”
“Là do em quá tập trung, kh nghe th.” – đáp.
“Vậy ?”
“Ừ.”
Ôn Lương cảm th Phó Tr đêm nay thật là kỳ lạ, như luồng khí lạnh lẽo bao qu.
Cô kh nghĩ nhiều, chỉ muốn nh chóng đ.á.n.h thức Phó Thi Phàm và rời khỏi nơi này.
“Phàm”
Chưa kịp gọi hết câu, sau gáy bỗng đau nhói, đầu óc trống rỗng, mắt tối sầm ngất lịm.
Phó Tr đỡ l thân thể mềm nhũn của cô, gương mặt th tú dịu dàng, ánh mắt tràn đầy say mê.
cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô, thì thầm:
“Lương à, đừng trách …”
Biệt thự Tinh Hà Loan.
Nghe th tiếng xe vào cổng, dì Vương vội chạy ra:
“Tiên sinh, chẳng đang ở bệnh viện ? giờ lại về?”
Bà mới về sau m ngày tr cháu, nghe nói Phó Tr bị xuất huyết dạ dày, định sáng mai tới viện thăm.
Phó Tr đóng cửa xe, vòng sang ghế phụ, bế Ôn Lương đang bất tỉnh ra:
“Phàm Phàm ngủ trong xe, dì bế con bé lên phòng, nếu nó hỏi về phu nhân thì bảo là cô đã ngủ.”
“Vâng.” – Dì Vương kh nghi ngờ gì, bế Phó Thi Phàm vào nhà.
Phó Tr bế Ôn Lương lên phòng ngủ chính.
đặt cô xuống giường lớn, cúi đầu gương mặt th tú, kh kiềm chế được mà cúi xuống hôn lên đôi môi mềm mại.
Nhân lúc cô chưa tỉnh, Phó Tr hôn đến khi môi cô sưng đỏ.
gương mặt ngủ yên của cô, thầm nghĩ: Lúc này là ngoan nhất.
cởi giày, khăn quàng cổ, áo khoác, váy cô ra, chỉ để lại lớp đồ giữ nhiệt bên trong.
Trong đầu chợt hiện lên đêm ở Na Uy, cũng là cảnh tượng như thế này đồ giữ nhiệt bó sát làm nổi bật đường cong cơ thể cô…
Ánh mắt Phó Tr lướt qua từng tấc da thịt, hơi thở dần dần nặng nề.
vội dời mắt, đắp chăn cho cô, cẩn thận tẩy trang.
"Đinh"
Tiếng tin n vang lên.
Phó Tr lục trong túi áo khoác của cô, l ện thoại, mở khoá.
Là Mạnh Sách n:
“Chị ơi, về đến nhà chưa?”
Ánh mắt Phó Tr ánh lên tia sắc lạnh, kiềm chế con thú trong lòng, trả lời:
“Về .”
Mạnh Sách: “Vậy là tốt .”
Phó Tr tiếp tục:
“Cũng muộn , chị rửa mặt đây, chúc ngủ ngon.”
Mạnh Sách: “Chị ơi, ngủ ngon nha.”
Phó Tr kéo xuống xem lịch sử trò chuyện.
Kh lời lẽ mờ ám, chỉ là bạn bè ăn uống bình thường.
lẽ những ều mờ ám chỉ diễn ra trong thực tế.
Phó Tr mặt lạnh như băng, tắt màn hình, đặt ện thoại sang bên.
tắm, thay đồ ngủ, quay lại nằm cạnh Ôn Lương, đưa tay kéo cô vào lòng.
Lâu mới lại được ôm cô.
nhắm mắt, đắm chìm trong hương thơm quen thuộc từ tóc và cơ thể cô, dần dần chìm vào giấc ngủ.
Nửa đêm, Phó Tr bị tiếng rên nhẹ đ.á.n.h thức.
“…Ba… ba ơi…”
Cô như đang gặp ác mộng, liên tục nói mớ, giấc ngủ kh yên.
Phó Tr đưa tay sờ trán cô nóng rực.
Cô sốt .
Chưa có bình luận nào cho chương này.