Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn
Chương 253: Hôn anh một cái
“Vừa em nói gì?” – Phó Tr quay đầu cô chằm chằm.
Ôn Lương lập tức lắc đầu – “Kh nói gì hết, nghe nhầm , đưa ện thoại cho em!”
Cô đầy kiên quyết.
Điện thoại quá nhiều bí mật, cô kh thể hoàn toàn giao cho Phó Tr.
Lỡ như cầm ện thoại của cô mà n linh tinh cho Mạnh Sách thì mọi c sức thời gian qua của cô sẽ đổ s đổ bể.
Hơn nữa, Ôn Lương cũng sợ th đoạn trò chuyện giữa cô và Vân Kiều, đoán ra mục đích tiếp cận Mạnh Sách của cô.
Biết được cô kh thật lòng thích Mạnh Sách, thì ta sẽ càng được đà mà dây dưa kh dứt.
“Điện thoại quan trọng đến vậy ?”
Trong lòng Ôn Lương lại nổi lửa, cô trừng mắt Phó Tr, hít sâu một hơi miễn cưỡng cúi đầu, “Giờ em cũng kh ra ngoài được, đưa ện thoại cho em cũng chẳng .”
Phó Tr như nghĩ đến ều gì, trong mắt thoáng hiện ánh sáng, chăm chú Ôn Lương.
Ánh mắt giao nhau, trong lòng Ôn Lương lập tức nổi lên dự cảm kh lành.
“Hôn một cái, sẽ đưa.”
Giọng ệu Phó Tr đầy đắc ý.
Cằm Ôn Lương như rớt xuống đất.
Cô kinh ngạc , ánh mắt ngay lập tức trở nên khinh bỉ – “Phó Tr, thật vô liêm sỉ!”
“Em chỉ cần nói hôn hay kh là được.”
Ôn Lương tức đến nghiến răng, trừng mắt to như quả bóng, tr chẳng khác gì một con mèo nhỏ xù l, vừa tức vừa bất lực.
“Quyết định chưa? sắp bệnh viện đây.” – Phó Tr giả vờ bước .
bước dài, chỉ vài bước đã tới cửa phòng khách.
Th sắp ra đến cửa, Ôn Lương cuối cùng cũng hét lên: “Đợi đã!”
Phó Tr dừng lại, quay đầu gương mặt bực tức của Ôn Lương, nhướng mày – “Đồng ý ?”
Ôn Lương nghiến răng nghiến lợi, gật mạnh đầu.
Cô đứng dậy, bước nh đến cạnh , nhón chân lên, hai tay ôm mặt , hôn “chụt” một cái lên má – “Được chưa?”
Phó Tr nửa cười nửa kh cô, vừa định nói gì thì từ đầu cầu thang vang lên giọng non nớt:
“Thím chủ động hôn chú kìa! Con cũng muốn thím hôn!”
Ôn Lương toàn thân cứng đờ, cảm giác như đang ăn vụng bị trẻ con bắt gặp.
Phó Tr vẻ mặt cứng đơ của cô, trong mắt càng thêm ý cười – “Phàm Phàm à, thím kh thể hôn con đâu, thím bị cảm .”
Phó Thi Phàm dừng bước, tò mò hỏi – “Thế chú kh sợ bị lây à?”
“Chú là lớn , kh sợ.”
Phó Thi Phàm gật gù vẻ như hiểu mà chẳng hiểu.
Ôn Lương g giọng, Phó Tr: “Giờ thể đưa ện thoại cho em chứ?”
Phó Tr kh nói gì, rút ện thoại từ túi đưa cho cô.
Ôn Lương giật l ngay, giả vờ bình thản ngồi xuống sofa, hỏi: “Phàm Phàm, chú con bệnh viện, con muốn theo chú đến đó chơi hay ở nhà với bà Vương?”
“Ừm… Ở nhà .” – Phó Thi Phàm suy nghĩ một lúc nói.
“Vậy Phàm Phàm, chú nhé.”
“Vâng.” – Cô bé gật đầu.
Phó Tr quay rời khỏi cửa, cô bé bỗng gọi với theo – “Chú ơi!”
“ thế?”
“Trên mặt chú dấu môi của thím!”
Ôn Lương: “!!”
Cô đỏ bừng cả mặt, còn Phó Tr thì tâm trạng dường như tốt.
…
Rời khỏi biệt thự, Phó Tr quay đầu liếc cánh cổng, mở cửa sau ngồi vào xe.
Tài xế nổ máy – “Thưa ngài, đến bệnh viện chứ ạ?”
“Ừ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-253-hon--mot-cai.html.]
Phó Tr l ện thoại, bấm gọi.
Bên kia nh chóng bắt máy, là giọng phụ nữ, cung kính vang lên – “Phó tiên sinh?”
“Tiến triển thế nào ?”
“Tiếp cận được vài lần, nhưng… tạm thời vẫn chưa đột phá…”
Trong mắt Phó Tr lóe lên tia kh vui – “M ngày tới tăng tốc lên. Cần ều kiện gì cứ nói, sẽ cho phối hợp.”
Tạ Mộc nghe ra sự kh hài lòng, vội vàng đáp – “Vâng.”
…
Ôn Lương uống t.h.u.ố.c xong thì về phòng chính.
Cô mở ện thoại ra xem, quả nhiên tối qua Mạnh Sách và Đường Thi Thi đều n tin cho cô.
Phó Tr thay cô trả lời , còn viện cớ giúp cô giải thích với Đường Thi Thi lý do kh về nhà.
May mà ta kh nói bậy.
Kh biết xem được tin n giữa cô với Vân Kiều kh.
Hy vọng là kh.
Sáng nay, Mạnh Sách lại gửi hai tin n – lúc 7:32 sáng, một cái sticker mặt trời, tiếp theo là: “Chào buổi sáng, chị ơi.”
Giờ đã hơn tám giờ, Ôn Lương n lại – “Chào buổi sáng.”
Một lúc sau, Mạnh Sách cũng n lại, nói đang làm việc.
Ôn Lương kể bị cảm, hai trò chuyện một lát.
Chưa bao lâu, Đường Thi Thi đến biệt thự, tay xách túi gi, bên trong là quần áo của Ôn Lương.
Là Ôn Lương gọi cô tới.
Phó Tr đúng là ngốc thật, tưởng cô sẽ ngoan ngoãn ở yên trong biệt thự à?
Đường Thi Thi vào phòng ngủ chính, trước khi nói chuyện còn cẩn thận xác nhận Phó Thi Phàm đang ở dưới lầu, đóng cửa lại, vừa vào đã bắt đầu càu nhàu:
“Phó Hôn Quân đúng là hiểm! xem , dính dáng tới ta một chút là muốn dứt cũng kh xong. Lần này ta ngu thật, chứ nhỡ lần sau mà nhốt thật thì ?”
“Tớ biết là Phàm Phàm đáng yêu, tớ cũng thích Phàm Phàm, nhưng nghĩ cho bản thân nhiều hơn chứ. Con bé cũng đâu con ruột , vì con bé mà hy sinh cả đời, tớ th kh đáng.”
Ôn Lương im lặng một lúc – “ tính sau. Hôm nay làm à?”
Thật ra, cô cảm th mối quan hệ giữa cô và Phó Tr, kh liên quan đến Phó Thi Phàm. Kh Phàm Phàm thì Phó Tr sẽ thôi dây dưa với cô ?
Kh, ta sẽ nghĩ cách khác để tiếp cận cô.
Trừ khi cô rời khỏi nơi này hoàn toàn.
Cô cũng đã nghĩ đến chuyện xuất ngoại như Phó Th Nguyệt, nhưng đó là sau khi báo thù cho cha xong.
Đường Thi Thi liếc đồng hồ, thở gấp – “Xí… sắp trễ ! Nói nh thế thôi, tớ đây!”
Sau khi Đường Thi Thi rời , Ôn Lương cũng ra ngoài một chuyến.
Phó Thi Phàm kh được theo, chút thất vọng.
Ôn Lương hứa sẽ về ăn trưa với cô bé.
Cô ra gara, l một chiếc xe của Phó Tr, ểm đến là một kho hàng của c ty giao hàng ở vùng ngoại ô.
Vân Kiều kh chỉ ều tra nhà họ Mạnh mà còn tra ra cả Vương Đại Hải, gửi cho cô một tập hồ sơ về ta.
Theo tài liệu, Vương Đại Hải hiện là chủ nhỏ kinh do logistics, kho hàng riêng ở ngoại thành, hàng ngày lượng hàng xuất nhập kh ít.
Kho hàng này được ta xây dựng kh lâu sau khi ra tù, đúng vào thời ểm mua sắm online bùng nổ, nhờ đó mà kiếm được kha khá tiền, cơ nghiệp cũng ngày càng mở rộng.
Về phần vốn ban đầu để đầu tư logistics, ta nói là mượn bạn bè. Nhưng theo ều tra của Vân Kiều, số tiền mượn được ít, phần lớn vốn khởi đầu nhiều khả năng là “tiền bẩn” từ kẻ đứng sau.
Nghĩ đến chuyện c ty logistics này được xây bằng mạng sống của cha , Ôn Lương kh thể nào bình tĩnh nổi!
Cha cô đã yên nghỉ dưới lòng đất nhiều năm, vậy mà kẻ g.i.ế.c vẫn sống ung dung sung sướng!
Ôn Lương lái xe đến bên ngoài kho hàng, chạy một vòng quan sát.
Theo hồ sơ, Vương Đại Hải mỗi ngày đều đến kho hàng.
Cô muốn tự xác nhận, và quả nhiên th xe của Vương Đại Hải, mới rời .
Sau khi suy nghĩ lâu, cô quyết định bắt đầu từ Vương Đại Hải, hy vọng thể moi được th tin gì đó từ phía Mạnh Sách.
Cô nhớ kh lầm thì gần đây một khu nghỉ dưỡng suối nước nóng cách đó kh xa.
Thời ểm này, tắm suối nóng đúng là hợp lý.
Sau khi trở về, Ôn Lương n tin cho Phó Sinh: “Tam ca, trước khi nghỉ Tết tổ chức team building kh?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.