Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn

Chương 261: Em sẽ chia tay với anh sao

Chương trước Chương sau

“Rầm” một tiếng, dường như ện thoại rơi xuống đất, âm th hỗn loạn lập tức mơ hồ, xa xăm hẳn .

Ôn Lương nhíu mày, trầm giọng hỏi:

“Mạnh Sách, em đang ở đâu?”

Đầu bên kia vang lên tiếng xột xoạt nhỏ, hồi lâu kh ai trả lời.

“Mạnh Sách?”

Giọng của Mạnh Sách lúc này gần như sụp đổ, hoảng loạn và mất kiểm soát, câu chữ lộn xộn:

“... Chị... chị ơi... em... em cũng kh biết... em...”

Giọng tái nhợt và run rẩy, mang theo nghẹn ngào, hoàn toàn kh sức lực.

Nền âm th phía sau văng vẳng tiếng một cô gái đang khóc.

Ôn Lương nghe đến đây, trong lòng đã suy đoán mơ hồ.

Cô giữ bình tĩnh, nói rõ ràng:

“Em là đàn , gặp chuyện thì đừng hoảng, trước hết giữ bình tĩnh.”

“Giờ em mặc quần áo vào, sang cạnh ện thoại nội tuyến ở đầu giường, trên đó ghi số phòng, nói cho chị biết.”

Vài giây sau, Mạnh Sách đáp khẽ:

“0305.”

“Được , chị sẽ qua ngay. Em ngồi yên đó, cố nhớ lại mọi chuyện đã xảy ra.”

Phòng khách sạn mà c ty đặt cho nhân viên trong đợt team-building nằm ở tầng 4, mà 0305 lại kh thuộc khu vực c ty thuê. Đáng nói là, c ty sắp xếp cho Mạnh Sách ở phòng 0405 – như vậy thể uống say vào nhầm phòng.

Ôn Lương nh chóng đến trước cửa phòng 0305, gõ cửa.

Khoảng hai phút sau, cửa mới được mở ra từ bên trong.

Mạnh Sách ăn mặc xộc xệch, sắc mặt tiều tụy. Khi th Ôn Lương, ánh mắt sáng lên như th cứu tinh, nhưng lại vụt tắt, như nhớ đến ều gì đó.

“... Chị.” nhỏ giọng, khẩn thiết gọi.

Ôn Lương vỗ nhẹ lên vai :

“Kh đâu, vào trong nói.”

Cô biết lúc này Mạnh Sách đang lo sợ cô sẽ chia tay với .

Nhưng cô vẫn chưa moi được câu trả lời từ phía nhà họ Mạnh, thể dễ dàng bu tay?

Cô bước vào phòng, tiện tay đóng cửa lại.

Phòng vẫn khá gọn gàng, chỉ khu vực cạnh giường là bừa bộn, quần áo vứt ngổn ngang dưới đất.

Một cô gái đang co trong góc giường, đầu chôn giữa hai đầu gối, run rẩy nức nở. Tấm chăn kéo lên đến ngực, lộ ra bờ vai và cánh tay trắng mịn, trên da còn vương lại dấu vết sau cuộc mây mưa.

Ôn Lương trầm giọng, bình tĩnh hỏi:

“Cô gái, trước hết hãy bình tĩnh. Chuyện đã xảy ra , giờ nghĩ cách giải quyết. Cô cần báo cảnh sát kh?”

Mạnh Sách sắc mặt thay đổi, nắm tay siết chặt đầy căng thẳng.

Tối qua, thực sự uống say đến mức kh nhớ gì cả...

Cô gái kia bỗng ngẩng đầu lên, đôi mắt đẫm lệ:

“Kh cần báo cảnh sát.”

Ôn Lương thoáng sững khi nhận ra gương mặt :

“Cô... Tạ tiểu thư?”

Tạ Mộc vừa lau nước mắt vừa nghẹn ngào nói:

“Hai . Mạnh Sách từng giúp một lần, xem như tối qua trả ơn. sẽ kh báo cảnh sát. Coi như... chưa từng chuyện gì xảy ra cả. Hai cứ .”

Ôn Lương mấp máy môi, định nói gì đó, nhưng cuối cùng lại thôi.

“Được, cô cứ nghỉ ngơi . Nếu cần gì, cứ liên hệ với .”

Cô để lại số ện thoại quay sang Mạnh Sách:

“L đồ của em, về phòng trước, tính tiếp.”

“... Vâng.”

Mạnh Sách như thể mất hồn, chỉ biết ngoan ngoãn theo bước chân của Ôn Lương.

Vừa ra khỏi phòng, đã vội vàng giải thích:

“Chị, chị tin em... em thực sự kh biết chuyện gì đã xảy ra. Em kh nhớ về thế nào nữa...”

“Về phòng nói tiếp.”

“... Vâng...”

Mạnh Sách ấp úng, ánh mắt kh dám thẳng cô, khẽ hỏi:

“... Chị, chị sẽ chia tay với em ?”

Ôn Lương đáp một cách thận trọng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-261-em-se-chia-tay-voi--.html.]

“Mạnh Sách, kh ai hoàn hảo cả. Chị sẽ kh vì một chuyện mà phủ định em hoàn toàn, nhưng trong lòng chị... sẽ sự đề phòng.”

“Em hiểu ...”

Về đến phòng của Mạnh Sách, l thẻ mở cửa. Phòng kh ai. Giường của bạn cùng phòng vẫn nguyên vẹn, chăn gối xếp gọn gàng, chứng tỏ đêm qua kh hề quay lại.

Vậy là... Mạnh Sách mất tích cả đêm, kh ai phát hiện?

Ôn Lương ngồi xuống ghế, ánh mắt nghiêm nghị .

luống cuống, hai tay xoắn l vạt áo, vô cùng bất an:

“Chị... chị thực sự tin em...”

“Đừng vội. Em ngồi xuống, từ từ kể lại xem tối qua đã xảy ra chuyện gì.”

Mạnh Sách ngồi đối diện, cau mày cố gắng nhớ lại:

“Tối qua em uống nhiều... đến mức kh nhớ gì luôn... Mọi cứ cụng ly liên tục, em cũng chỉ uống m ly thôi, kh ngờ tửu lượng lại kém vậy...”

“Ký ức cuối cùng em nhớ là gì?”

Mạnh Sách nhắm mắt lại, càng nghĩ đầu càng đau:

“Hình như là lúc đồng nghiệp mời rượu... sau đó kh nhớ gì nữa.”

“Em biết trước phòng 0305 là của Tạ Mộc kh?”

lập tức lắc đầu như trống bỏi:

“Kh biết! Thật đ chị, em hoàn toàn kh biết. Hôm đó cô bị đám lưu m trêu chọc, em ra tay giúp đỡ. Cô ngất xỉu, em đưa đến khách sạn, thôi. Từ đó kh liên lạc gì nữa...”

Ôn Lương im lặng, ánh mắt trầm tư.

Nếu đúng như vậy, thì sự trùng hợp này... quá đáng ngờ.

Mạnh Sách uống say, vô tình vào đúng phòng Tạ Mộc – chưa kể đến việc Tạ Mộc cũng say, kh khóa cửa. Tất cả ều kiện đều quá trùng khớp.

“Chị sẽ kiểm tra camera. Dù Tạ Mộc nói coi như kh chuyện gì, nhưng em cũng chuẩn bị tâm lý, phòng khi cô đổi ý.”

“Em hiểu...” Mạnh Sách chống khuỷu tay lên đầu gối, tay luồn vào tóc, cả như chú ch.ó nhỏ bị bỏ rơi, ánh mắt tràn đầy hy vọng:

“Chị... chị sẽ kh rời xa em, đúng kh?”

biết rõ, trước đây Ôn Lương từng ly hôn vì bị phản bội. Trong lòng cô nhất định vết thương.

Ôn Lương trầm mặc vài giây, nhẹ giọng nói:

“Mạnh Sách, giờ chị chưa thể đưa ra câu trả lời. Đợi ều tra rõ ràng từ camera và hỏi đồng nghiệp em tính tiếp.”

Theo cô hiểu, Mạnh Sách là tỉnh táo, kh dễ làm ra chuyện đó. Nếu thật sự là say rượu, đúng phòng, đúng ... thì quá kỳ lạ. Rõ ràng ều mờ ám.

“Vâng...”

biết cô chưa chia tay ngay lúc đó, đã là bao dung lắm .

“Em chỉnh lại tâm trạng . Chị kiểm tra camera.”

“... Em cùng chị nhé?”

“Kh cần.”

Ôn Lương rời khỏi phòng, đến phòng giám sát, đề nghị trích xuất đoạn camera của tầng 2 và tầng 3 khu chính.

Nhân viên bảo vệ áy náy nói:

“Xin lỗi, khu vực chính gặp sự cố hệ thống từ hôm qua, hiện đang sửa chữa.”

“Thật ?” Ôn Lương nhíu mày.

“Thật đ.” Nhân viên còn mở màn hình cho cô xem.

“... Được , cảm ơn.”

Rời khỏi phòng giám sát, Ôn Lương bóp trán, càng lúc càng cảm th ều khuất tất.

Ngay lúc , cô gọi cho Phó Sinh.

Tiếng chu vang lên m lượt mà kh ai bắt máy, mãi đến khi tự động ngắt. Cô gọi lại lần nữa, lần này mới nghe.

Giọng vừa tỉnh dậy, khàn khàn, phần khó chịu:

“Chuyện gì?”

ba, bán đứng em với Phó Tr đúng kh?”

Phó Sinh khựng lại một giây, ho khẽ, giọng dịu :

“... A Lương, hết cách . Em biết tính Phó Tr mà...”

“Tối qua uống kh ít nhỉ?”

“Bọn họ hứng lên, cứ mời rượu, kh từ chối được.”

Phó Sinh kéo áo lên, vô tình đụng vào vết xước sau cổ do con mèo nhỏ cào.

“Thế Mạnh Sách uống bao nhiêu? Nó bảo uống kh nhiều, em kh tin.”

“Nó kh nói dối đâu. Uống kh nhiều thật. định chuốc rượu, cản .”

“Là ai?”

“Lúc đó đ , kh rõ. Hình như m bên bộ phận kinh do. kẻ nói kiểu ‘em trai tửu lượng tốt như vậy kh chuốc thì phí’, nghe th câu đó th bất ổn nên mới chặn lại.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...