Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn

Chương 278: Ai đã làm cô bị thương

Chương trước Chương sau

Phó Tr bế Ôn Lương lên xe, đặt cô ở hàng ghế sau chăm chú quan sát cô.

Trán cô hơi đỏ, dán tạm hai miếng urgo. Má trái sưng đỏ, còn in rõ năm dấu ngón tay. Mắt cá chân cũng...

nâng chân cô lên, định tháo giày, Ôn Lương muốn rụt lại nhưng bị giữ l bắp chân.

Giày được tháo xuống, dù còn mang tất, vẫn rõ mắt cá sưng to như cái bánh bao.

Toàn thân cô tr thật t.h.ả.m hại.

Ánh mắt Phó Tr tối lại, giọng trầm xuống:

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Những vết thương này từ đâu mà ? Ai đ.á.n.h em?”

Ôn Lương im lặng vài giây:

đừng lo chuyện này.”

“Ôn Lương!”

Chạm ánh mắt chất vấn của Phó Tr, Ôn Lương quay đầu sang chỗ khác, nhắm mắt lại.

Phó Tr: “…”

vừa bất lực lại vừa tức giận.

Cô kh nói, chẳng lẽ kh tìm ra được?

Ai lại khiến cô chịu oan ức như thế mà còn che giấu?

Hôm nay xã giao, Phó Tr kh uống giọt rượu nào, thư ký uống thay đã được đưa về nghỉ. tự lái xe đưa Ôn Lương đến bệnh viện, bế cô vào khoa chấn thương chỉnh hình, đặt cô ngồi xuống ghế trình bày tình hình.

Bác sĩ nâng chân Ôn Lương lên, nhẹ nhàng ấn vào chỗ sưng:

“Ấn chỗ này đau kh?”

Ôn Lương đáp: “ chút.”

“Chỗ này thì ?”

“Cũng vậy. Bác sĩ, nếu bác ấn mạnh thì chắc đau lắm đ.”

“Vậy à? Thế ấn mạnh hơn chút xem .” Bác sĩ cười đáp.

Ôn Lương tưởng bác sĩ đùa nên kh để ý, ai ngờ giây sau, giữ chặt cổ chân cô, ấn mạnh xuống

“Á...!”

Bất ngờ kh kịp phản ứng, Ôn Lương đau đến mức nước mắt trào ra.

Phó Tr vội đỡ l cô, nắm tay cô:

“Đau lắm à?”

Ôn Lương mắt ngân ngấn: “Ừm…”

Đau c.h.ế.t được.

đôi mắt đỏ hoe, vẻ mặt ấm ức của cô, Phó Tr kh nhịn được bật cười.

Ôn Lương rút tay khỏi tay .

còn cười được?!

Bác sĩ đặt chân cô xuống:

“Xuống đất thử lại xem, còn đau kh?”

Ôn Lương cẩn thận đặt chân xuống, vịn vào bàn đứng dậy, khập khiễng vài bước. Ban đầu dồn lực vào chân trái, từ từ chuyển sang chân , đến cửa lại quay về.

Cô cười rạng rỡ:

“Kh đau nữa , cảm ơn bác sĩ!”

Bác sĩ gật đầu:

“Kh gì, kh đau là tốt .”

Vết thương trên trán cũng được bác sĩ xử lý, dán miếng gạc vu và kê t.h.u.ố.c cho cô.

Trở lại xe, Phó Tr vừa cài dây an toàn vừa hỏi:

đưa em về nhà nhé?”

“Hay là đưa em quay lại nhà hàng? Xe em còn ở đó...”

“Đưa chìa khóa đây, mai cho mang xe về cho.”

“Vậy cũng được. Đưa em về nhà cũ, đón Phàm Phàm trước đã.”

Phó Tr lập tức rẽ hướng về nhà cũ.

Ôn Lương mở ện thoại, xem tin n trong nhóm lớp học nhiếp ảnh.

Tối nay một buổi học.

Cô đã xin phép trợ giảng vắng mặt.

Lúc này lớp học vẫn đang diễn ra, nhóm ít trò chuyện, hẳn là mọi đang tập trung học.

Phó Tr đỗ xe trước cổng nhà cũ, hai vào nhà chào hỏi bà cụ, đón Phó Thi Phàm ra ngoài.

Sắp đến khu nhà Ôn Lương, cô nói:

dừng ở cổng phía Đ là được .”

Nơi đó chỉ được dừng xe chốc lát, kh thể đỗ lâu.

Phó Tr nào kh nhận ra dụng ý của cô rõ ràng là coi như tài xế, đưa đến nơi là đuổi về.

nói:

“Kh được. Từ đó đến toà nhà của em xa lắm, bên ngoài lại lạnh, thẳng vào hầm để xe thì hơn.”

“Thật ra cũng kh xa…”

Phó Tr kh thèm nghe, trực tiếp lái xe vào tầng hầm.

Ôn Lương bĩu môi, kh nói gì thêm.

Nể tình giúp đỡ tối nay, cho lên nhà một lát cũng được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-278-ai-da-lam-co-bi-thuong.html.]

Đỗ xe xong, Phó Tr mở cửa xe xuống, theo sau Ôn Lương và Phó Thi Phàm vào thang máy.

Lên đến căn hộ cao tầng, Ôn Lương tháo giày, l ện thoại, treo áo khoác lên móc thẳng vào bếp.

Trong tủ lạnh bánh bao đ lạnh, cô định nấu cho vài cái.

Phó Tr đứng ở cửa th liền nói:

“Tối nay bận tiếp khách, chưa ăn được m. Nấu thêm cho vài cái nhé.”

Ôn Lương quay đầu trừng mắt .

Phó Tr mỉm cười, quay lại phòng khách.

Bỗng, ện thoại Ôn Lương đặt trên bàn rung lên.

Phó Tr bước tới liếc , là tin n WeChat.

Màn hình khoá chỉ hiện tên gửi là “Đ Triết”, kh th nội dung.

Phó Thi Phàm từng nói Đ Triết là nhiếp ảnh gia dạy lớp của Ôn Lương, cô còn định cùng chụp ảnh dã ngoại.

Nhưng Phó Thi Phàm và Chu Phàm cũng sẽ cùng, nên Phó Tr kh nghĩ gì, chỉ th Ôn Lương thật sự muốn học nhiếp ảnh.

“Ra đây bưng bát!”

Tiếng Ôn Lương vọng từ bếp ra.

Phó Tr bước vào, mỗi tay bưng một bát mang ra bàn.

Ôn Lương theo sau, tay cầm đũa và một bát nhỏ đựng dấm tỏi.

Hai ngồi ăn bánh bao trên sofa. Phó Thi Phàm th thèm quá, cuối cùng Phó Tr l một cái bát sạch, gắp vài cái cho cô bé.

Ăn xong, Phó Tr kh còn lý do để ở lại, đành lưu luyến ra về.

Trước khi , kh quên dặn:

“Vết thương trên trán nhớ bôi t.h.u.ố.c đúng giờ.”

Ôn Lương kh đáp, trực tiếp đóng cửa.

“Cạch” một tiếng, trước mặt Phó Tr chỉ còn cánh cửa lạnh lẽo. sờ mũi, bấm thang máy xuống hầm, ngồi vào xe mà chưa nổ máy vội, mở ện thoại gửi tin n cho trợ lý Dương:

“Điều tra chuyện xảy ra với Ôn Lương tối nay ở nhà hàng.”

Ôn Lương dọn dẹp bát đũa xong, thoải mái nằm xuống sofa, mở ện thoại ra liền th tin n của Đ Triết:

“Tối nay kh đến lớp vậy?”

Ôn Lương đáp:

“Xin lỗi, tối nay chút việc, em sẽ xem lại bản ghi hình.”

“Ừ, trong nhóm tài liệu. gì kh hiểu cứ hỏi .”

“Cảm ơn .”

Ôn Lương nghĩ một lát, lại n:

Đ Triết, buổi chụp ảnh lần trước nói, xác định được thời gian chưa?”

Đ Triết:

“Kh bảo em gọi là Đ Thành à?”

Ôn Lương:

Đ Thành.”

Đ Triết:

“Chưa xác định được thời gian. vậy? Em bận à?”

“Vâng, tháng sau em việc. Chỉ còn ba ngày tới là rảnh.”

Ôn Lương sang Phó Thi Phàm bên cạnh, thầm cầu nguyện Đ Triết thời gian trong ba ngày tới, nếu kh thì đợi một tháng nữa, cô bé chắc kh chịu nổi.

Cô bé giận dỗi với Phó Th Nguyệt, ở lại đây lâu như vậy chỉ vì chụp ảnh, cô kh muốn khiến cô bé thất vọng.

“Được, sáng mai xử lý nốt việc, trưa xuất phát, đến Ninh Th ở hai ngày, được kh?”

“Được ạ, cảm ơn Đ Thành!”

Ôn Lương sang Phó Thi Phàm:

“Phàm Phàm, mai chụp ảnh !”

Phó Thi Phàm ngẩng đầu khỏi hoạt hình, vui vẻ giơ tay:

“Yeah yeah!”

Ôn Lương cũng báo cho Đường Thi Thi và Chu Phàm.

Sáng mùng tám, Ôn Lương chuẩn bị sơ sơ hành lý.

Chu Phàm xách theo hành lý đến, ba lớn cùng Phó Thi Phàm ngồi một xe, chạy đến cửa trạm thu phí cao tốc.

Ở đó, một chiếc xe màu đen đã đợi sẵn, bên cạnh là một đàn trẻ mặc áo khoác caro tối màu, quàng khăn.

từ xa, Đường Thi Thi kinh ngạc thốt lên:

“Ôi mẹ ơi, kh Đ Triết đ chứ, đẹp trai quá!”

Ôn Lương liếc , xác nhận biển số:

“Thi Thi, chính là xe đó. Tấp vào .”

Đường Thi Thi đỗ xe sau xe màu đen.

Ôn Lương mở cửa xuống xe, đóng cửa lại, gọi:

Triết… À, Đ Thành?”

Trước đây xem ảnh trong nhóm, cô đã th Hạ Đ Thành chút giống Phó Tr kh, lớn hơn, nói là Phó Tr giống mới đúng.

Giờ gặp trực tiếp càng th giống, nhất là đôi mắt, như cùng một khuôn đúc ra.

Hạ Đ Thành bước tới, gương mặt quen thuộc của cô, mỉm cười nhẹ:

“A Lương.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...