Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn
Chương 285: Bên cạnh có nội gián
Quay lại phía Ôn Lương, ngày mai cô sẽ đến c ty của Sở Tư Di báo d, cũng đang nghĩ đến chuyện giao Phàm Phàm cho Phó Tr chăm sóc.
Chuyến thực địa đã kết thúc, chắc c Phó Th Nguyệt sẽ muốn đưa Phàm Phàm trở lại Los Angeles. Vậy còn Phó Tr, sẽ kiên quyết giữ Phàm Phàm lại hay sẽ thoả hiệp?
Ôn Lương liếc gương chiếu hậu, xe của Phó Tr vẫn bám sát phía sau, kh xa cũng chẳng gần.
Cô l ện thoại n một tin cho Phó Tr, nói với Chu Phàm:
“Chu Chu, lát nữa dừng xe phía trước, với Phàm Phàm sẽ xuống.”
“ cần đợi kh?”
“Kh cần đâu, muốn nói vài chuyện với Phó Tr.”
“Ừm.” Chu Phàm tìm chỗ ven đường dừng lại.
Ôn Lương cùng Phàm Phàm xuống xe, xe của Chu Phàm vừa mới rời thì xe của Phó Tr đã dừng ngay trước mặt họ.
Ôn Lương kéo cửa xe phía sau, cùng Phàm Phàm ngồi vào trong.
Phó Tr tay nắm vô lăng, cổ tay lộ ra chiếc đồng hồ kim loại đắt tiền. Tay kia tháo tai nghe bluetooth xuống, liếc gương chiếu hậu hỏi:
“Tối nay ăn gì?”
“Tuỳ .” Ôn Lương đáp.
“Phàm Phàm, con thì ?”
Phàm Phàm nghiêng đầu suy nghĩ, “Con muốn ăn vịt quay.”
“Được, chúng ta ăn vịt quay.”
Phàm Phàm là một nhóc mê ăn, đến mức ăn mà miệng đầy dầu mỡ.
Ôn Lương tr thủ hỏi, “Phàm Phàm, hôm nay về con với chú Tr được kh?”
Phàm Phàm ngẩn , Phó Tr lại Ôn Lương, đôi mắt to tròn chớp chớp:
“Tại ạ?”
“Vì dạo này thím việc, kh thời gian chăm con.”
Phàm Phàm còn chưa kịp hỏi tiếp thì Phó Tr đã xen vào:
“Chuyện gì vậy?”
Ôn Lương lờ , tiếp tục dỗ Phàm Phàm:
“Là chuyện quan trọng, đợi thím làm xong sẽ lại chơi với con, được kh?”
Phàm Phàm ngoan ngoãn gật đầu:
“Vậy thím làm xong nh nha, con sẽ nhớ thím.”
“Ừ, cô nhất định sẽ nh thôi.”
Sau khi dỗ dành xong nhóc con, Ôn Lương liếc vẻ mặt hiếu kỳ của Phó Tr, chỉ thản nhiên cúi đầu ăn, chẳng ý định trả lời.
Phó Tr mím môi, bên ngoài thì bình tĩnh nhưng trong lòng đã rối như tơ vò.
Tiếng chu ện thoại vang lên, đứng dậy ra ngoài hành lang nghe máy.
Là cuộc gọi từ Lục Diệu.
Lần trước sau khi Ôn Lương bị đe doạ, cô đã gọi cho ban quản lý chung cư kiểm tra camera. Kết quả là gõ cửa là một kẻ mặc đồ đen, che kín mít, cả lúc vào lẫn lúc rời đều tránh được góc quay.
Lục Diệu tốn kha khá c sức mới lần ra là một tay du côn trong quán bar. Sau khi bị bắt, khai rằng thuê làm việc đó. Còn thuê là ai thì cũng kh rõ, vì đó cũng che kín toàn thân. Tuy nhiên, sau một hồi bị tra hỏi, nhớ ra một chi tiết kỳ lạ đó sáu ngón tay ở bàn tay trái. Dù luôn giấu tay trong tay áo, vẫn bị vô tình th.
Ánh mắt Phó Tr thoáng hiện vẻ nghi ngờ.
Ôn Lương đang âm thầm ều tra vụ bắt c năm đó và bị đe doạ.
Chưa bàn đến lý do vì cô ều tra, chỉ riêng vụ án đó thôi, hung thủ đến giờ vẫn chưa bị bắt đã là nỗi c cánh trong lòng Phó Tr.
Dù lúc đó cảnh sát đã bố trí kỹ, nhưng cuối cùng vẫn để tên tội phạm trốn thoát sạch sẽ.
Từ khi , Phó Tr đã nảy sinh nghi ngờ trong nội bộ nội gián.
sáu ngón tay bên trái mà biết, chỉ một tài xế của Phó Việt. Vậy là ?
Vậy vai trò của Phó Việt trong chuyện này là gì?
Lục Diệu tiếp tục nói:
“Cô gần đây từng gặp cục trưởng phụ trách vụ án năm đó. nghe trong ngành nói, vẻ vụ bắt c này liên quan đến cái c.h.ế.t của cha cô . Hình như năm đó cha cô chụp được bức ảnh gì đó, mới bị sát hại...”
Nghe xong, Phó Tr toàn thân chấn động.
Kh ngờ cái c.h.ế.t của Ôn Vĩnh Khang kh là tai nạn!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-285-ben-c-co-noi-gian.html.]
tức giận chuyện nguy hiểm như vậy, tại cô kh nói với ? Tại lại tự mạo hiểm?
Chẳng lẽ cô kh tin , muốn hoàn toàn cắt đứt quan hệ với ?
Trong cơn giận còn kèm theo đau lòng.
Với tình cảm sâu đậm của cô dành cho Ôn Vĩnh Khang, khi biết thân nhất của c.h.ế.t vì bị sát hại, tâm trạng của cô sẽ như thế nào?
Ôn Lương là nghiêm túc.
Đúng, là nghiêm túc.
Cô kh bao giờ làm việc nửa vời học tập nghiêm túc, làm việc nghiêm túc, sống nghiêm túc, yêu cũng nghiêm túc, và nghiêm túc ghi nhớ đã khuất.
Cô đang dùng cách của riêng để báo thù cho cha, dù đã mất mười năm, dù cô thể bị trả thù, thể vào vết xe đổ của cha, vẫn kh từ bỏ.
Cúp máy, Phó Tr ra ngoài hút một ếu t.h.u.ố.c mới quay lại phòng ăn.
Ôn Lương đang cùng Phàm Phàm thảo luận vì cua lại ngang.
Phó Tr gương mặt nghiêng trắng trẻo, dịu dàng của cô, ánh mắt đầy phức tạp.
Chưa ăn xong, Phàm Phàm đã ngáp ngắn ngáp dài, buồn ngủ rũ rượi.
Phó Tr bế nhóc vào ghế sau xe lái .
Đã hơn chín giờ tối, bên ngoài đèn đường và đèn neon nhập nhòe hoà vào nhau, tiếng còi xe thỉnh thoảng vang lên.
Trong xe yên tĩnh, chỉ còn tiếng thở đều đều.
Phó Tr khẽ hỏi:
“Dạo này em bận chuyện gì?”
Ôn Lương kh trả lời, mà hỏi ngược lại:
“ nhớ cô nói sau khi kết thúc chuyến sẽ đưa Phàm Phàm về. định làm ? Đồng ý hay kh?”
“Kh đồng ý, sẽ kh để Phàm Phàm về đó.”
“Chỉ sợ cô sẽ kh bỏ qua dễ dàng.”
“ sẽ xử lý.” Phó Tr cô qua gương chiếu hậu, “Em vẫn chưa trả lời câu hỏi của .”
“Chuyện riêng của , kh cần báo cáo với .” Ôn Lương hờ hững nói.
“Vậy đổi câu hỏi. Hôm đó ở nhà hàng, là Sở Tư Di đẩy em xuống cầu thang, cũng là cô ta tát em. em kh nói với ?”
Phó Tr vừa từ Ninh Th trở về thì nhận được ện thoại của trợ lý Dương kể lại mọi chuyện.
Ôn Lương nhướng mày:
“ nói làm gì? Kh thích cô ta ? Ngay cả chuyện cô ta gián tiếp hại c.h.ế.t nội còn bỏ qua được, bị thương nhẹ chút đã là gì?”
Phó Tr mím môi, bất lực thở dài:
“Cho dù em hiểu nhầm thích cô ta, nhưng cô ta làm vậy với em, em vẫn nhịn ?”
Ôn Lương kh đáp, ánh đèn lùi lại ngoài cửa sổ.
Cô đương nhiên kh muốn nhịn, nhưng lại chẳng còn cách nào khác.
Phó Tr đoán, sự nhẫn nhịn của Ôn Lương với Sở Tư Di e rằng cũng vì vụ án.
Cô hận Sở Tư Di vì cái c.h.ế.t của nội, giờ lại vì ều tra báo thù cho cha, đến mức bị đẩy xuống cầu thang, bị tát, vẫn nhẫn nhịn. Phó Tr vừa đau lòng vừa tức đau vì cô tự chịu đựng, tức vì cô đẩy ra xa, thà bị tổn thương chứ kh chịu để giúp.
“A Lương, gần đây em đang giấu chuyện gì kh? Em đang ều tra vụ bắt c năm đó à? Vì ?” Phó Tr cố tình hỏi.
Ôn Lương còn chưa kịp nghĩ nên trả lời ra thì Phàm Phàm nằm cạnh cựa quậy, dấu hiệu sắp tỉnh.
Cô lập tức nhẹ nhàng vỗ lưng dỗ bé ngủ tiếp.
Phàm Phàm lại ngủ, nhưng tay Ôn Lương vẫn kh ngừng vỗ nhẹ, cho đến khi xe về đến biệt thự Tinh Hà Loan.
Phó Tr kh hỏi thêm, chăm chú lái xe.
Xe dừng trước cửa biệt thự, Ôn Lương nhận ra ý định của , bèn nói:
“ đưa chìa khoá xe cho , tự về nhà.”
Phó Tr kh nói gì, bế Phàm Phàm lên lầu, mang theo luôn chìa khoá xe.
Vài phút sau, quay lại xe, khởi động đưa Ôn Lương về.
“Giờ em thể trả lời chưa? Tại em ều tra vụ bắt c đó?” Phó Tr lại hỏi.
Ôn Lương khó chịu xoa trán:
“Chẳng liên quan gì đến .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.