Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn
Chương 287: Thế thân
Khi Sở Tư Di đang quay phim, Ôn Lương đến xin từ bộ phận trường quay một tờ lịch trình, hôm nay Sở Tư Di hai cảnh quay, cảnh đầu tiên chính là bây giờ, cảnh thứ hai vào buổi chiều.
Cảnh đầu tiên quay hơn một tiếng thì đạo diễn hô cắt.
Trước khi Sở Tư Di kịp mở miệng, Ôn Lương lập tức tiến lên khoác áo l cho cô ta.
Sở Tư Di nhướn mày liếc cô một cái, thẳng ra ngoài: “Cốc nước của để trong lều, màu hồng, l cho ly nước nóng, mang lên xe.”
“Vâng.” Ôn Lương vào lều l cốc, rót nước nóng vừa đến cách miệng cốc hai đốt ngón tay, để khi vặn nắp kh bị tràn ra ngoài.
Sở Tư Di hờ hững nhận l, mở nắp cốc, liếc Ôn Lương: “ lên xe nghỉ một lát, cô đứng ngoài tr, việc thì gọi .”
Nói xong liền đóng cửa xe lại.
Ôn Lương đồng hồ, còn một tiếng nữa mới đến giờ cơm trưa. Cô đứng tựa vào xe bảo mẫu chơi ện thoại một lúc, đứng mỏi chân thì ngồi xổm xuống.
Đến giờ ăn trưa, Ôn Lương nhận hai phần cơm hộp.
Sở Tư Di bệnh sạch sẽ, dùng đồ ăn riêng. Ăn xong, cô ta tiện tay ném bộ đồ ăn cho Ôn Lương rửa.
Để tránh bị Sở Tư Di bắt lỗi, Ôn Lương rửa kỹ, đến mức khiến Sở Tư Di cũng kh thể soi ra vấn đề.
Nghỉ ngơi một lát, Sở Tư Di từ trên xe bước xuống, quay lại phim trường. Thợ trang ểm giúp cô ta dặm lại lớp phấn, stylist chỉnh lại tóc và trang phục để chuẩn bị cho cảnh tiếp theo.
Còn tại trường quay, bộ phận đạo cụ và ánh sáng đang ều chỉnh thiết bị.
Ôn Lương đứng một bên chờ.
Lúc này, stylist l một bộ quần áo từ giá treo gần đó xuống, tr y hệt bộ mà Sở Tư Di đang mặc.
Cô ta thẳng về phía Ôn Lương, trước ánh mắt ngơ ngác của Ôn Lương, nhét bộ đồ vào tay cô: “Cô Ôn, thay đồ .”
Ôn Lương kinh ngạc stylist, lại cúi xuống bộ đồ: “? Thay đồ?”
“Đúng vậy, cô kh là thế thân của cô Sở à?” Stylist quay đầu xác nhận với Sở Tư Di bằng ánh mắt.
Sở Tư Di gật đầu, Ôn Lương qua gương: “Đi thay đồ!”
Ôn Lương kh ngờ ngày đầu tiên làm thế thân đã ra diễn thật.
Cô cầm bộ đồ, đứng nguyên tại chỗ: “Nhưng đâu biết diễn gì, diễn thế nào...”
Sở Tư Di mất kiên nhẫn: “Cô thay đồ xong cùng nghe đạo diễn giảng diễn, đến lúc đó đạo diễn bảo cô làm gì thì làm cái đó!”
Ôn Lương mím môi, cúi mắt xuống, cầm quần áo vào phòng thay đồ.
Bộ đồ mỏng, hở hơn tưởng tượng, đặc biệt là phần ngực.
lẽ vì n.g.ự.c Sở Tư Di nhỏ nên mặc vào vẫn ổn.
Đến lượt Ôn Lương, phần n.g.ự.c trắng nõn phơi ra rõ rệt, hai bên nửa bầu n.g.ự.c đều lộ một ít, khe n.g.ự.c sâu hoắm, cảm giác như chiếc váy sắp rách toang.
Kh được, tuyệt đối kh được.
Ôn Lương vén rèm lên, ló đầu ra hỏi stylist: “Xin lỗi, ở đây áo cỡ lớn hơn kh? Cái này kh vừa lắm.”
Stylist bước vào, ánh mắt trần trụi đ.á.n.h giá Ôn Lương, lướt qua vùng n.g.ự.c và đùi cô, ánh quá lộ liễu khiến Ôn Lương đỏ mặt tía tai.
“Cái này được , kh cần đổi.” Stylist hài lòng gật đầu.
“Nhưng…” Ôn Lương cúi đầu phần n.g.ự.c , “Cái này kh được đâu! Nhất định đổi!”
“Kh cần, đạo diễn muốn hiệu ứng này mà.”
Ôn Lương kinh ngạc ngẩng đầu.
“Cô kh biết à?” Stylist liếc ra ngoài, hạ giọng, “Cô nghĩ xem Sở Tư Di diễn vai gì? Hồ ly tinh! quyến rũ ta đ. Vì cô ta kh muốn diễn, thân hình cũng kh gợi cảm nên mới tìm thế thân!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-287-the-than.html.]
Ôn Lương cảm th linh cảm xấu: “Cảnh tiếp theo... kh là...”
Stylist gật đầu: “Đúng, chính là cảnh Tô Diệu dùng mỹ sắc quyến rũ , sau đó hút khô tinh khí g.i.ế.c c.h.ế.t.”
Ôn Lương: “...”
Khoảnh khắc đó, lòng cô rối bời khó tả.
Bây giờ từ chối còn kịp kh?
Stylist an ủi: “Yên tâm, cảnh cũng kh quá đà đâu. Giờ kiểm duyệt gắt lắm, quá lố là bị cắt hết. Đi, còn làm tóc cho cô nữa.”
Ôn Lương đứng nguyên một lúc, khoác áo l, theo stylist ra ngoài.
Ánh mắt của Sở Tư Di lập tức dừng lại trên Ôn Lương, lại liếc qua ánh mắt đầy ngưỡng mộ của thợ trang ểm, trong lòng cười lạnh: Ôn Lương sinh con , kh to mới lạ!
Stylist làm tóc cho Ôn Lương giống hệt Sở Tư Di.
Ra khỏi phòng trang ểm, một cơn gió lạnh thổi tới, phần thân trên còn đỡ nhờ áo l, nhưng bắp chân thì lạnh tê buốt.
Ôn Lương theo sau Sở Tư Di đến gặp đạo diễn.
Đạo diễn Tống liếc hai , hỏi Ôn Lương: “Đã đọc kịch bản chưa?”
Ôn Lương: “Chưa ạ.”
Đạo diễn đưa kịch bản của cho cô, vừa để cô đọc vừa giải thích: “Tình tiết đơn giản, phần thoại đều là do cô Sở diễn, cô chỉ quay m cảnh đặc tả thôi.”
Ôn Lương xem qua kịch bản.
Cảnh này đúng là đơn giản, Tô Diệu bị thương, quyến rũ một tiểu đạo sĩ trong đạo quán, hút sạch tinh khí của .
Phần quyến rũ bao gồm cả lời nói khiêu khích và sự phô bày cơ thể.
Hiển nhiên, Ôn Lương phụ trách phần thân thể.
Bạn diễn là một tiểu đạo sĩ pháo hôi, dùng để làm nổi bật sự độc ác của Tô Diệu.
Nam diễn viên vào vai đạo sĩ là một quần chúng, ngoại hình khá sáng sủa, trẻ trung, đã hóa trang xong và đến nghe đạo diễn hướng dẫn. Từ biểu cảm gương mặt, ngôn ngữ cơ thể, đến di chuyển theo máy quay, đều được giảng giải chi tiết.
Diễn thử hai lần với Sở Tư Di xong, đạo diễn bắt đầu quay chính thức.
Càng quay, l mày Ôn Lương càng nhíu chặt.
Phần quyến rũ ban đầu còn tạm, nhưng đến đoạn sau, tiểu đạo sĩ bị mê hoặc, ôm l Tô Diệu, hai tay sờ soạng, chuẩn bị tận hưởng mỹ sắc thì tình huống bất ngờ chuyển biến mặt đạo sĩ tái mét, lộ rõ vẻ đau đớn, tuyệt vọng c.h.ế.t.
Cảnh tiếp xúc cơ thể, tư thế thân mật, thậm chí còn quay đặc tả cảnh tay tiểu đạo sĩ vuốt ve đùi Tô Diệu.
Ôn Lương trong lòng giằng co một trận, tự nhủ vì báo thù cho cha, chuyện này chẳng là gì.
Được, cô nhịn, cứ xem như bị ch.ó cắn!
Gần một tiếng sau, cảnh quay kết thúc, đạo diễn Tống vẫy tay, ra hiệu cho Ôn Lương lại gần.
Khoảnh khắc , đạo diễn, trợ lý, ghi hình... tất cả nhân viên hiện trường đều đồng loạt về phía cô.
Nếu là một nghệ sĩ từng trải qua hàng nghìn lần quay phim và ánh đèn sân khấu, thì cảnh này chẳng đáng gì.
Nhưng cô chỉ là một bình thường, từng lên hot search nhưng kh muốn lộ mặt trước truyền th.
Những ánh đó, muôn hình muôn vẻ, khiến Ôn Lương bất giác kéo váy lại, ngồi cũng kh yên, đến mức quên cả lạnh.
Cô giống như một con rối dây, bị đạo diễn chỉ đạo, đứng vào đúng vị trí của Sở Tư Di, tạo dáng, ngón tay vô tình lướt qua trước ngực.
Trong khung hình, chỉ một cô.
Sau vài cảnh đặc tả, đạo diễn lại quay cảnh Ôn Lương bước từng bước tiến tới, bỏ qua đoạn thoại, bảo tiểu đạo sĩ tiến lên ôm l cô.
Tiểu đạo sĩ liếc Ôn Lương, ngại ngùng nói nhỏ “xin lỗi”, lập tức ôm cô, mượn góc máy áp mặt vào làn da trắng nơi n.g.ự.c cô, làm ra vẻ như đang hôn, bộ dạng như kh kìm nổi d.ụ.c vọng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.