Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn
Chương 296: Chuyện Cũ
Kết thúc cuộc gọi, Sở Tư Di lại bấm gọi một số khác.
“Thế nào ? của đã đến biên giới chưa? Nếu Trương Quốc An rơi vào tay Ôn Lương thì chúng ta...”
Đầu dây bên kia là giọng một đàn : “Đã đến , hiện tại tung tích của Trương Quốc An kh rõ.”
Sở Tư Di thở phào nhẹ nhõm, đáy mắt lóe lên tia ác độc: “Sớm biết Ôn Lương thể lật lại vụ án mười năm trước, năm đó nên…”
…xử lý luôn cả cô ta.
đàn trong ện thoại im lặng.
Sở Tư Di cười khẩy: “Năm đó nhà họ Phó các nhận nuôi cô ta, chắc c kh ngờ sẽ ngày hôm nay đúng kh?”
Phó Việt đáp: “Là đề nghị với nội nhận nuôi cô .”
Ban đầu, cụ Phó chỉ định tài trợ cho Ôn Lương tiếp tục học hành.
Chính là đề xuất đưa Ôn Lương về nhà họ Phó, nhận làm con nuôi.
Cụ Phó tán thưởng Ôn Vĩnh Khang, khi biết tin qua đời, vô cùng đau lòng. Năm đó còn đặc biệt dẫn theo cháu đích tôn đã làm tới tham dự tang lễ.
Lúc , Phó Việt chỉ biết đó là một bạn của nội qua đời, nên cùng tới.
Đến hiện trường tang lễ, tấm di ảnh đen trắng lớn, đứng c.h.ế.t trân tại chỗ.
Tấm di ảnh chẳng gì đặc biệt, vậy mà Phó Việt lại cảm giác trong ảnh như đang chằm chằm , quỷ dị vô cùng.
gương mặt đau thương của cụ Phó và những đến viếng, lòng dằn vặt kh thôi.
th Ôn Lương, khi đó cô chỉ mới mười sáu mười bảy tuổi, còn non nớt và ngây thơ.
Biết được Ôn Vĩnh Khang là thân cuối cùng của cô, trong lòng nảy sinh lòng thương xót, liền đề nghị nhận nuôi cô với nội.
Cụ Phó đã chấp nhận đề nghị đó.
Sau khi Ôn Lương đến nhà họ Phó, trái ngược với sự lạnh nhạt của Phó Th Nguyệt, Phó Việt đối xử với cô ôn hòa, khiến cụ Phó hài lòng.
Còn Phó Tr, khi đó bạn gái của vừa gặp chuyện, lại gánh vác tổn thất do dự án nghiên cứu bị rò rỉ, chỉ lộ mặt trong đêm Ôn Lương đến nhà, vẻ mặt thờ ơ, sau đó lâu kh quay lại biệt thự.
Sắc mặt Sở Tư Di chợt sững lại, vẻ mặt kinh ngạc: “… chẳng lẽ động lòng thương cô ta ? Thảo nào lúc cô ta mới bắt đầu ều tra, bảo thủ tiêu cô ta, lại kh dám ra tay!”
Đúng là lo chuyện bao đồng!
Nếu hiện tại Ôn Lương chỉ là bình thường, làm gì đủ tiền bạc và nhân lực để ều tra chuyện năm xưa?!
“Đúng là kh tàn nhẫn như cô, hễ sợ việc bị bại lộ là lập tức g.i.ế.c diệt khẩu, g.i.ế.c với cô dễ như trở bàn tay vậy!”
Nghe ra ý mỉa mai trong lời Phó Việt, Sở Tư Di hừ lạnh: “ sợ em trai uy h.i.ế.p , lại để một phụ nữ đến bên nó làm nội gián! thì cao thượng hơn được bao nhiêu? rõ ràng biết nội c.h.ế.t như thế nào, vậy mà còn giả vờ kh biết, chẳng cũng vì sợ bị bại lộ, cái lớp mặt nạ trước mặt vợ bị x.é to.ạc ra?!”
Chuyện khiến cụ Phó tức c.h.ế.t, tất nhiên kh m chuyện của Phó Tr, mà là những việc năm đó Phó Việt đã làm.
Nhưng từ miệng Sở Tư Di, tất cả việc cô ta tự tiện quyết định đều đổ hết lên đầu Phó Việt.
Nghe vậy, Phó Việt lập tức cúp máy.
Sở Tư Di âm th tút tút trong ện thoại, đáy mắt lóe lên vẻ châm biếm.
Là cô ta đã kh rõ bản chất của Phó Việt từ sớm!
Tô Th Vân cũng vậy, chỉ ều Tô Th Vân may mắn hơn cô ta, vì Phó Việt thực sự tình cảm với cô .
…
Ôn Lương về đến nhà thì th Đường Thi Thi đang ở đó.
Cô ngồi xuống sofa, nhướng mày: “Hôm nay tan làm sớm vậy?”
“Ba tớ bắt tớ dự tiệc.” Đường Thi Thi bực bội đảo mắt, “A Lương, tối nay rảnh kh? Đi với tớ !”
“Kh được à?” Th cô kh vui, Ôn Lương tò mò hỏi.
“Ba tớ bắt tớ xem mắt, nói là bên kia cũng sẽ đến, kêu tớ qua trò chuyện thử. Tớ chẳng muốn xem mắt chút nào! Qua đó ứng phó cho xong về.”
“Vậy được, tớ với .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-296-chuyen-cu.html.]
Tối bảy giờ rưỡi, Ôn Lương cùng Đường Thi Thi đến nơi tổ chức buổi tiệc.
Gọi là tiệc, thực chất giống tiệc rượu hơn, nhiều thành đạt ăn mặc sang trọng tụm năm tụm ba nói chuyện.
Hai l ít bánh ngọt ra ngồi ở góc.
Ôn Lương hỏi: “Đối tượng xem mắt của đến chưa?”
Đường Thi Thi ện thoại, vừa ăn bánh vừa nói: “Chưa.”
vài c t.ử trẻ tuổi đến bắt chuyện, th hai cô lạnh nhạt thì lại bỏ .
Một lúc sau, Đường Thi Thi vừa n tin vừa nói: “ ta đến , tớ qua nói vài câu sẽ quay lại ngay.”
“Ừ.”
Đường Thi Thi rời , về phía ban c. Ôn Lương tiếp tục ngồi lại trên ghế sofa.
Đột nhiên, cô nhận được cuộc gọi từ cục trưởng.
Vụ án này khá đặc biệt, nghi phạm nhiều năm chưa bị bắt, hơn nữa còn liên quan đến vụ t.a.i n.ạ.n của cha cô.
Mạnh Kim Đường chỉ là mắt xích trung gian nối giữa vụ bắt c và t.a.i n.ạ.n của Ôn Vĩnh Khang. Ôn Lương thật sự muốn bắt là Vương Đại Hải.
Để tránh rút dây động rừng, cảnh sát kh triệu tập Mạnh Kim Đường đến đồn ngay, mà cử giám sát xung qu nhà Mạnh Kim Đường và Vương Đại Hải. Một nhóm khác thì ều tra quê gốc của cha ruột Mạnh Kim Đường, đồng thời ều tra mối quan hệ giữa Mạnh Kim Đường và Vương Đại Hải.
Chỉ chờ Sở Tư Di ra mặt làm chứng, xác định tội của Mạnh Kim Đường, là thể d chính ngôn thuận bắt Vương Đại Hải.
Nhưng cục trưởng báo cho cô: Mạnh Kim Đường đã bỏ trốn.
Chính xác hơn là – mất tích .
Cảnh sát theo dõi gần nhà Mạnh Kim Đường mỗi ngày. Sáng nay ta còn xuất hiện, đến chiều thì mất tăm. Cảnh sát cảm th bất thường, giả làm bán vật liệu xây dựng đến gõ cửa thì phát hiện nhà trống trơn, Mạnh Kim Đường kh còn ở đó.
Mạnh Sách làm, kh biết gì.
Mẹ Mạnh bị đưa về đồn thẩm vấn, mới biết chồng là kẻ bắt c, chuyện ra nước ngoài làm việc chỉ là để trốn tránh ều tra. Bà ta sợ đến toát mồ hôi, hỏi gì cũng kh biết.
Mạnh Sách cũng bị đưa hỏi cung một hồi. Khi biết Trương Quốc An là một trong những kẻ bị truy nã vì bắt c, ta chợt hiểu ra.
Chẳng trách khi ở nước ngoài Ôn Lương đối xử lạnh nhạt, về nước lại đột ngột trở nên dịu dàng.
Thì ra tất cả đều lý do.
Sau khi chia tay Ôn Lương, ta từng đau khổ một thời gian, cảm thán nhân sinh vô thường.
Nhưng giờ biết thể cô chưa từng thích , trong lòng Mạnh Sách lại cảm th dễ chịu hơn chút.
Chưa từng hy vọng, còn dễ chấp nhận hơn là từng hy vọng lại thất vọng.
Ôn Lương kh thể tin nổi, hoàn toàn kh thể chấp nhận. Nhưng sự thật là – Mạnh Kim Đường đã chạy trốn .
Hình ảnh Sở Tư Di vụt qua trong đầu cô.
lại trùng hợp đến vậy?!
Từ lúc cô bắt đầu ều tra đến giờ đã lâu như vậy, Mạnh Kim Đường vẫn chưa trốn. Vậy mà đúng lúc Sở Tư Di đồng ý ra làm chứng, Mạnh Kim Đường lại bỏ trốn.
Chắc c là Sở Tư Di!
Vì kh muốn cô đạt được mục đích, Sở Tư Di lại dám báo tin cho chính kẻ đã bắt c năm đó?!
Ôn Lương giận đến phát run, lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, cảm giác tội lỗi trào lên mãnh liệt, đè nặng khiến cô thở kh nổi.
Cô hận bản thân!
Biết rõ Sở Tư Di là loại gì, tại lại đồng ý để ngày mai cô ta làm chứng chứ?!
Lẽ ra cô trực tiếp đến buổi tiệc bắt Sở Tư Di về đồn cảnh sát!
Kh đúng, cái gọi là tiệc khả năng cao chỉ là bịa ra!
Cơn giận trong n.g.ự.c kh thể phát tiết, Ôn Lương siết chặt ện thoại, vừa định gọi cho Sở Tư Di thì bỗng nghe đại sảnh phía ngoài tiếng xôn xao, chủ tiệc dẫn đầu ra đón khách.
Giữa những bóng lố nhố, Ôn Lương tr th Phó Tr – mặc vest cắt may vừa vặn, sạch sẽ gọn gàng, vóc dáng thẳng tắp, bước vững vàng.
Cánh tay bị một phụ nữ khoác l – là… Sở Tư Di.
Chưa có bình luận nào cho chương này.