Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn
Chương 301: Cơn giận
Ôn Lương vẻ mặt của Phó Việt, nhất thời kh rõ ta nói thật hay giả.
Nếu là thật, vậy mối quan hệ của ta với phụ nữ kia là gì? Tại lại kh thể nói với Tô Th Vân – gối đầu giường?
Nếu là giả, thì câu nói này ý nghĩa gì?
Cô còn định hỏi thêm, thì chu ện thoại bất ngờ vang lên.
Ôn Lương l ện thoại ra , th là cuộc gọi của Kỷ Đan, tim cô đập mạnh m nhịp, ra hiệu với Phó Việt bước xa hơn vài bước để nghe máy.
“Bắt được Trương Quốc An chưa?” Cô lập tức hỏi ngay sau khi bắt máy.
Đầu dây bên kia, giọng Kỷ Đan chút áy náy: “Xin lỗi, chưa. Trương Quốc An rơi vào tay khác .”
Ôn Lương sững lại, tim như hụt một nhịp. “Rơi vào tay khác?”
là do kẻ đứng sau phái tới để giải cứu Trương Quốc An kh?
Nếu vậy thì khó cơ hội bắt được nữa .
Sở Tư Di lại kh chịu đứng ra chỉ ểm.
làm đây… mới thể báo thù cho cha?
“Đúng vậy. Khi truy bắt Trương Quốc An, chúng gặp hai nhóm chặn đường. Sau đó phát hiện hai nhóm này kh cùng phe. Một nhóm là đến để cứu Trương Quốc An, còn nhóm kia thì chưa rõ mục đích, và chính nhóm đó đã bắt được .”
Ôn Lương thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Kh rơi vào tay bên giải cứu, thì vẫn còn chút hy vọng.
“Vậy phiền ều tra rõ thân phận của nhóm đó và mục đích bắt Trương Quốc An, càng sớm càng tốt. thể trả thêm tiền,” Ôn Lương nói.
Mạnh Kim Đường chạy trốn thì cũng kh , theo tin Mạnh Sách truyền về, Vương Đại Hải và Trương Quốc An rõ ràng quen biết, chỉ cần bắt được Trương Quốc An thì vẫn thể truy ra Vương Đại Hải.
Giờ cô chỉ mong Trương Quốc An nh chóng sa lưới. Càng kéo dài thời gian, Vương Đại Hải càng dễ tẩu thoát.
“ hiểu.”
Cúp ện thoại xong, Ôn Lương quay lại thì đã kh còn th bóng dáng Phó Việt đâu nữa.
Cô cũng kh để tâm, trở lại phòng khách.
Trên lầu, Phó Việt gọi một cuộc ện thoại, giọng lạnh lùng: “Trương Quốc An kh rơi vào tay họ mà là một nhóm khác, lập tức lần theo dấu vết, nhất định đưa được Trương Quốc An về tay chúng ta.”
ta phái báo rằng Trương Quốc An đã bị bắt, Phó Việt cứ ngỡ là rơi vào tay của Ôn Lương.
Nghe cuộc ện thoại của Ôn Lương mới biết còn một nhóm khác nhúng tay vào.
Vẫn còn cơ hội để vãn hồi.
Ôn Lương dẫn Phó Thi Phàm chào bà cụ xem trường mẫu giáo.
Sau Tết Nguyên tiêu, các trường mẫu giáo lần lượt khai giảng, thời gian kh còn nhiều.
Ôn Lương dẫn Phó Thi Phàm đến trường của Phó Duệ để khảo sát, bảo cô bé so sánh với hai trường đã từng xem trước đó.
Dù ở chung trường với Phó Duệ sẽ bạn, nhưng vẫn xem Phó Thi Phàm thích hay kh.
Cuối cùng, Phó Thi Phàm vẫn chọn trường mẫu giáo tư thục nơi Phó Duệ đang học.
Ôn Lương làm thủ tục nhập học cho cô bé, trực tiếp bỏ qua lớp chồi để vào lớp nhỡ.
Thực ra với tính cách l lợi của Phó Thi Phàm, học lớp lớn cũng chẳng vấn đề gì. Nhưng nửa năm sau cô bé vẫn chưa đủ tuổi vào lớp một, nên Ôn Lương quyết định để cô học lớp nhỡ một năm rưỡi.
Trường mẫu giáo sẽ khai giảng vào ngày 17 tháng Giêng, tức là ngày kia.
Còn một ngày mai nữa, Phó Thi Phàm thở dài ai oán.
Từ trường mẫu giáo ra, Ôn Lương lại đưa cô bé tới trung tâm thương mại mua vài bộ đồ mới, cặp sách nhỏ, hộp bút và các vật dụng học tập.
Đang mua sắm thì Ôn Lương nhận được cuộc gọi từ cảnh sát, nói Sở Tư Di muốn gặp cô.
Ôn Lương liếc sang cô bé bên cạnh, liền hẹn lại vào ngày mai.
Rời trung tâm thương mại, hai cùng ăn tối.
Khi bữa tối kết thúc, đã hơn bảy giờ tối. Nhóm học viên trong lớp chụp ảnh đã sẵn sàng đợi tiết học thứ ba trong nhóm chat.
Ôn Lương lái xe đến trước biệt thự Tinh Hà Loan, th một chiếc xe màu đen quen thuộc đậu ở cổng.
Phó Tr vừa về ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-301-con-gian.html.]
Ôn Lương xuống xe, mở cửa sau, bế Phó Thi Phàm ra ngoài, l túi đồ và quần áo đưa cho cô bé: “Phàm Phàm, vào nhà , ngày kia gặp lại.”
Cô đã hứa với Phó Thi Phàm sẽ đưa cô bé đến trường vào ngày khai giảng.
Phó Thi Phàm ôm túi gi to tướng gần chạm đất, đáng thương cô: “Thím ơi, con xách kh nổi, thím đưa con vào được kh?”
Cô bé l lợi nhận ra hai lớn hình như đang giận nhau.
Chính xác hơn là chú giận dỗi, còn thím thì cứ như kh chuyện gì xảy ra.
Giờ chú ở nhà, cô bé lại bỏ lỡ cơ hội tốt thế này?
Ôn Lương chớp mắt, nhéo nhẹ má cô bé, nhận l túi đồ: “Đi nào, thím đưa con vào.”
Trong lòng cô thầm lắc đầu, nhận ra vừa thật kh nên.
Rõ ràng đã quyết định chuyện giữa cô và kia kh được để ảnh hưởng tới Phó Thi Phàm, vậy mà vừa nãy lại vô thức muốn tránh mặt, kh muốn vào trong vì sợ gặp ta.
Hơn nữa, suy nghĩ đó quá rõ ràng, bị cô bé nhận ra mất .
Ôn Lương thở dài trong lòng, sau này kh thể như vậy nữa.
Cửa phòng khách mở sẵn, ánh đèn ấm áp hắt ra từ cửa sổ.
Ôn Lương đưa Phó Thi Phàm vào nhà, phòng khách kh một bóng .
Cô vừa đặt đồ xuống sofa, thì cô bé đảo mắt tinh r, hét to lên tầng hai: “Chú ơi! Con về nè!”
Ôn Lương: “……”
Cô Phó Thi Phàm.
Phó Thi Phàm cười he he, mặt lộ rõ vẻ chột dạ.
Ôn Lương xắn tay áo định cù cô bé một trận thì nghe tiếng bước chân từ cầu thang.
“Cô Ôn, tiểu thư Phó.” Trợ lý Dương tay cầm một tập hồ sơ bước xuống, mỉm cười với hai , “Tổng giám đốc Phó còn đang ở c ty, bảo về l một tài liệu.”
Th là trợ lý Dương, gương mặt Phó Thi Phàm lộ rõ vẻ thất vọng, quay qua Ôn Lương, phụng phịu ngồi xuống sofa: “Chú khi nào mới về vậy ạ?”
Trợ lý Dương nói: “Hiện giờ c ty hơi bận, lẽ tối nay chú về muộn.”
“Vậy à…”
“Nếu kh còn gì thì xin phép trước.” Trợ lý Dương gật đầu chào, cầm hồ sơ rời khỏi biệt thự.
Dì giúp việc từ nhà vệ sinh ra, Ôn Lương chào hỏi, dặn dò chuyện Phó Thi Phàm học, xoa đầu cô bé: “Phàm Phàm, thím còn việc, về trước đây.”
“Vâng ạ, thím đường cẩn thận. Thím nhớ ngày kia đưa con đến trường nha!”
“Thím kh quên đâu!”
Ôn Lương chào tạm biệt dì Vương và Phó Thi Phàm, rời khỏi biệt thự.
Chiếc xe màu đen vẫn còn đậu ở cửa.
Trợ lý Dương đứng bên cửa xe, tay tựa lên mui như đang đợi ai.
Th Ôn Lương bước ra, ta tiến lại một bước: “Cô Ôn.”
“Trợ lý Dương, còn chưa ?” Ôn Lương tò mò hỏi.
“… muốn nói với cô vài câu.” Trợ lý Dương chút do dự.
“ nói .”
“Thật ra, việc tổng giám đốc Phó nâng đỡ Sở Tư Di, cùng cô ta dự tiệc… đều là lý do.” Trợ lý Dương tiết lộ.
M ngày nay, khí áp qu tổng giám đốc Phó thấp đến mức lạnh lẽo, tới đâu cũng khiến khác rùng .
Các thư ký ở phòng chủ tịch mỗi lần báo cáo đều run rẩy.
Những trưởng phòng cầm tài liệu cần ký duyệt thì đứng ngoài cửa do dự lâu, cuối cùng vẫn đưa cho trợ lý Dương để vào đối diện với cơn giận của sếp.
Trợ lý Dương khổ tâm muốn c.h.ế.t.
ta biết mấu chốt nằm ở Ôn Lương.
nhất định cứu chính .
Ôn Lương kh ngờ ta nói m chuyện này, hơi ngạc nhiên: “Lý do gì?”
“Tổng giám đốc Phó kh muốn cô chịu ấm ức khi làm trợ lý cho Sở Tư Di, nên chủ động thương lượng với cô ta. Vì biết cô kh thích giúp, nên kh nói gì.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.