Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn
Chương 306: Miệng nói không cần, lòng lại rất muốn
Ánh mắt của Phó Tr chằm chằm vào khuôn mặt của Ôn Lương, trong đáy mắt lóe lên tia cười mơ hồ, khóe môi cong lên đầy ẩn ý:
“Đã muốn giao dịch với cô ta, kh giao dịch với ? So với cô ta, vĩnh viễn sẽ kh hại em.”
Cái tật miệng nói một đằng, lòng nghĩ một nẻo này của cô… mãi mà vẫn kh sửa.
May là chưa sửa.
lại th đáng yêu.
Đặc biệt là khi cô nằm trên giường, miệng thì nói “đừng”…
Ôn Lương trừng mắt lườm .
Tên này đúng là biết tìm chuyện gây sự.
Nhưng mà nghĩ nghĩ lại, nếu chọn, giao dịch với Phó Tr quả thật lợi hơn hẳn so với giao dịch với Sở Tư Di.
Dù gì Sở Tư Di hận cô đến mức thể xếp lên cả bọn bắt c, nếu tha thứ cho cô ta, ai biết được sau này còn xảy ra chuyện gì nguy hiểm nữa kh?
Còn Phó Tr… muốn giao dịch cái gì, cô đại khái đoán được. Chẳng qua là m chuyện nam nữ thôi.
Th Ôn Lương kh nói gì, nụ cười trên mặt Phó Tr cũng thu lại:
“Em thật sự định viết đơn tha thứ cho cô ta à?”
Ôn Lương lập tức phản bác:
“Tất nhiên là kh! đâu ngu.”
Nói , mắt cô tròn xoe :
“Phó Tr, dù ta cũng là bạn gái cũ của , thật sự kh muốn tha cho cô ta ?”
“Cô ta chịu trách nhiệm cho hành vi của .” Phó Tr liếc cô, mắt cụp xuống, đáy mắt thoáng qua một tia u tối, sau đó lại khẽ cười:
“? Cố tình gài bẫy à?”
Nếu những gì nghi ngờ là thật, thì chỉ mong Sở Tư Di bị giam đến già!
“Ai gài bẫy chứ?” Ôn Lương nhướng mày, chuyển chủ đề:
“Giao dịch với cũng được, nhưng nghĩ xem, giờ Sở Tư Di đang cùng đường, nếu cô ta định liều c.h.ế.t thì ?”
“Cô ta kh dám.” Phó Tr đáp.
Sở Tư Di dù vào tù, cũng chỉ vài năm.
Nhưng nếu cô ta dám liều, dám tung ra những chuyện liên quan đến Ôn Lương, sẽ khiến cô ta ở tù cả đời.
Đối với một hiếu tg như Sở Tư Di, sống như vậy mới là thống khổ tột cùng. Cô ta biết chọn đường nào.
“ hiểu cô ta ghê.” Ôn Lương nheo mắt .
Ánh mắt hai chạm nhau, Phó Tr thoáng ngây ra, nghiêm túc nói:
“Ôn Lương, nếu em thật sự kh thích , thì đừng lộ ra cái vẻ mặt ghen tu đó nữa, sẽ khiến hiểu nhầm.”
Nếu kh biết cô kh thích , lẽ sẽ thật sự tưởng cô đang ghen.
còn nhớ rõ tối hôm trước, cô kiên quyết phủ nhận ghen, nghiêm túc đến mức kh buồn lừa một câu.
Hôm sau cô gọi ện xin lỗi, cơn giận của liền tan biến.
Phó Tr kh thể kh thừa nhận, kh biết từ lúc nào, đã bị cô “ăn sạch”.
Giống như hôm trước bị cô chọc giận đến mức hộc máu, nhưng vừa nghe cô gặp chuyện, nỗi lo lắng lập tức lấn át tất cả.
khác là ếch luộc trong nước ấm, còn Phó Tr là tự nhảy vào nước sôi, bị luộc chín vẫn cố đuổi theo cô, chỉ sợ cô kh chịu ăn .
“…”
Ánh mắt hai giao nhau, Ôn Lương mấp máy môi, bỗng bật cười trêu chọc:
“Nếu thật sự đang ghen thì ?”
Phó Tr sững , ngơ ngác cô.
Ôn Lương cười rạng rỡ, vỗ nhẹ lên vai :
“Lừa đ!”
cô chuyển đề tài:
“Giao dịch thì giao dịch, nói ều kiện .”
Phó Tr cô, cụp mắt đầy thất vọng.
Vừa nãy, khi cô nói câu đó, trong lòng bỗng dâng lên một niềm vui sướng đến nghẹt thở, suýt nữa đã tin là thật…
Chỉ tiếc, quá mong đợi.
kéo cổ tay cô ra ngoài:
“Về trước đã, lên xe nói.”
Ra khỏi đồn cảnh sát, Ôn Lương do dự một chút nhưng vẫn để xe lại bãi đỗ, theo Phó Tr lên xe .
“Tới đâu, thưa ngài?” tài xế hỏi.
Phó Tr Ôn Lương:
“Ăn cơm chưa?”
“.”
khựng lại một chút:
“Vậy đến c ty.”
Tài xế nhận lệnh, xe chầm chậm hòa vào dòng .
“Vậy nói ều kiện .” Ôn Lương nhắc lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-306-mieng-noi-khong-can-long-lai-rat-muon.html.]
“Đến c ty nói.”
“ kh nói luôn trên xe?”
“Chuyện phức tạp, kh tiện nói ở đây.”
Ôn Lương do dự:
“Được thôi.”
Cô vốn kh muốn đến c ty, kh thích bị đồng nghiệp cũ th cùng Phó Tr.
Nhưng nghĩ kỹ lại, dù đã ly hôn, giữa họ vẫn còn mối quan hệ th qua nhà họ Phó, cùng xuất hiện cũng chẳng .
Cô nhạy cảm quá .
Tài xế rẽ vào hầm gửi xe, họ thang máy VIP lên tầng văn phòng chủ tịch.
Tầng đó ở trên tổng giám đốc, tránh được những quen cũ của Ôn Lương.
Thư ký của Phó Tr hầu như kh thay đổi, thái độ vô cùng chuyên nghiệp.
Th và Ôn Lương cùng bước ra từ thang máy, các thư ký đồng loạt chào hỏi lễ phép, kh hề thêm.
Ngoại trừ Trợ lý Dương.
Quả nhiên đoán đúng, Phó tổng vội vã rời c ty là để gặp Ôn Lương.
Phó Tr khẽ gật đầu với mọi :
“Pha một tách cà phê mang vào.”
Vào phòng chủ tịch, Ôn Lương đảo mắt một vòng bật cười:
“Phó Tr, văn phòng rộng hơn phòng tổng giám đốc đến phân nửa! Oai thật đ!”
bật cười:
“Thích kh? Em mà quay lại làm việc, cho em cái y chang.”
“Kh cần đâu.” Ôn Lương ngồi xuống ghế sofa, vắt chân.
Giờ ngày tháng của cô nhẹ nhàng tự do, quay lại làm việc làm gì?
Hơn nữa, cô kh ăn kh ngồi .
M bức ảnh cô đăng lên mạng xã hội vài c ty đã mua bản quyền, dùng để in bưu , tr minh họa… cũng là một nhập.
Thư ký gõ cửa bước vào, đặt cốc cà phê trước mặt cô lui ra, nhắc:
“Phó tổng, mười phút nữa cuộc họp bắt đầu…”
“Chuẩn bị .”
“Vâng.” Thư ký lui ra.
“ họp à?” Ôn Lương ngẩng đầu.
“Ừ, em cứ ngồi đây, họp xong quay lại.”
Phó Tr đến bàn làm việc, rút tài liệu từ ngăn kéo.
“Được thôi.”
“Cứ tự nhiên, muốn làm gì thì làm.”
“Ừ.”
Sau khi rời , trong phòng chỉ còn lại Ôn Lương một .
Cô đứng dậy dạo một vòng.
Văn phòng chủ tịch quả thật rộng lớn, bàn làm việc đặt riêng một góc, ba màn hình to chà bá.
Phía bắc là giá sách dài sát tường, đầy ắp sách và đồ trang trí đắt tiền.
Phía đ là khu tiếp khách, sofa êm và sang, bàn trà tinh xảo.
Các góc khác bể cá, tượng êu khắc, tr d họa treo tường.
Phía nam là cửa sổ sát đất toàn cảnh thành phố, phía tây cửa nhỏ dẫn vào phòng nghỉ riêng.
Cô chưa từng vào, nhưng biết phòng nghỉ ở tầng tổng giám đốc đã sang chẳng khác gì khách sạn năm , huống chi là chỗ này.
Dạo một vòng, cô dừng lại trước bể cá, hứng thú đàn cá bơi lội.
Một lúc sau, đột nhiên tiếng chu ện thoại vang lên.
Ôn Lương theo phản xạ sờ túi, sờ th ện thoại mới nhận ra tiếng kh từ máy cô.
Cô quay đầu , phát hiện chiếc ện thoại đang sáng lên trên bàn làm việc là của Phó Tr, chắc để quên khi họp.
Cô quay mặt , giả vờ kh nghe th.
cá đã đủ, cô lại l một cuốn tạp chí từ giá sách đọc.
Chẳng bao lâu sau, ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân.
Phó Tr đẩy cửa bước vào, th cô đang đọc sách thì cười:
“Chờ lâu à? buồn kh?”
“Cũng được. À, vừa nãy gọi cho .” Cô nhắc.
“Ai vậy?” Phó Tr thuận miệng hỏi, vừa đặt tài liệu lên bàn.
“ kh .”
Phó Tr khựng lại, tay cầm ện thoại cũng cứng đờ.
Kh hiểu , một câu đỗi bình thường, lại như mũi kim đ.â.m trúng nơi nhói nhất trong tim .
Một nỗi chua xót kh tên bỗng chốc lan khắp lồng ngực.
Chưa có bình luận nào cho chương này.