Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn
Chương 320: An toàn, đừng làm phiền
ngồi trên ghế sofa, trước mặt là một chiếc laptop, tr như đang làm việc.
Ôn Lương ngạc nhiên chống ngồi dậy, đưa mắt qu một vòng.
Căn phòng này quả thật dấu vết sinh hoạt rõ rệt, kh giống như mới mở ra.
Cô tò mò hỏi: “Vậy lại ở đây?”
Hạ Đ Thành khẽ nhếch khóe môi: “Em nói xem?”
Ôn Lương nghiêm túc suy nghĩ một chút: “Là đưa từ quán bar về?”
Vậy nên, lúc đó giúp cô giải vây kh là Phó Tr mà là Hạ Đ Thành, chỉ là do cô lúc đó chút say, nên nhận nhầm ?
Hạ Đ Thành nhướng mày, kh phủ nhận.
“Đ Thành ca, cảm ơn đã giúp giải vây.” Ôn Lương ngại ngùng cười, thăm dò hỏi, “ uống nhiều … nói gì quá đáng kh?”
Ví dụ như gọi thẳng là Phó Tr chẳng hạn?
Tuy nhận nhầm kh gì to tát, nhưng đối với bị nhận nhầm thì phần thất lễ, nhất là với như Hạ Đ Thành.
Hạ Đ Thành mỉm cười: “Kh .”
Ôn Lương thở phào nhẹ nhõm: “Kh thì tốt .”
“Nhưng em nôn đầy .” Hạ Đ Thành nói tiếp.
“Gì cơ?!”
Ôn Lương trợn mắt há hốc mồm.
“Gì mà ngạc nhiên thế? Cả áo khoác b của em cũng bị dính, đã vứt .”
Ôn Lương cười gượng, vén chăn xuống giường: “Xin lỗi… cái đó… áo bao nhiêu tiền, đền cho .”
“Kh cần đâu, kh thiếu một chiếc áo.”
Với Hạ Đ Thành thì đúng là kh đáng gì, Ôn Lương nghĩ một lát nói: “Hay là tối nay mời ăn một bữa nhé?”
từng giúp cô bắt được Trương Quốc An, giờ lại giải vây cho cô ở quán bar, mời ăn tối là ều nên làm.
Hạ Đ Thành ngẩng lên cô: “Được.”
chỉ vào chiếc túi gi trên sofa: “Đúng , nhờ mua cho em áo khoác b mới, em thử xem vừa kh? thích kh?”
“Gu thẩm mỹ của Đ Thành ca chắc c kh sai.”
“Là thư ký mua.”
Một cú “vỗ m.ô.n.g ngựa” vỗ trúng chân ngựa.
Ôn Lương: “…”
Cô l chiếc áo khoác trong túi ra, là áo trắng, dáng ngắn.
Cô kéo khóa mặc vào , đứng trước gương toàn thân thử, nói: “Gu thẩm mỹ của thư ký Đ Thành ca cũng kh tệ.”
Hạ Đ Thành: “…”
Ôn Lương cởi áo ra, vào nhà vệ sinh rửa mặt, dùng khăn gi lau khô.
Lớp trang ểm trên mặt đã trôi, cô ghé sát vào gương soi, vết sẹo trên mặt đã kh còn rõ ràng như trước.
Cô chỉnh lại tóc, che đơn giản bên má.
Ra khỏi nhà vệ sinh, ánh mắt Ôn Lương lướt qu phòng, th ện thoại của đang đặt trên táp đầu giường, bèn bước tới cầm l, tiện tay nhấn nút nguồn.
Hử?
Điện thoại kh pin?
Ôn Lương ấn giữ nút nguồn, ện thoại khởi động lại, pin vẫn còn hơn nửa.
Hạ Đ Thành như đoán được cô đang nghĩ gì, lên tiếng: “ liên tục gọi ện cho em, sợ làm phiền nên đã tắt máy giúp em, hy vọng kh bỏ lỡ chuyện gì quan trọng.”
“Kh .”
Lịch sử cuộc gọi đổ về liên tục.
Ôn Lương xem qua, toàn bộ là cuộc gọi từ Phó Tr.
lẽ liên lạc kh được với cô nên mới cuống cuồng như vậy.
nên gọi lại kh?
Ôn Lương còn đang do dự thì Hạ Đ Thành đã đóng laptop lại, đứng dậy nói: “Chúng ta ăn tối thôi.”
Đã hơn bốn giờ chiều, đến nhà hàng là vừa quá năm giờ, thời gian khá hợp lý.
“Được.” Ôn Lương đáp, mặc lại áo khoác, cất ện thoại vào túi.
Nhà hàng do Ôn Lương chọn.
Hạ Đ Thành nói ở Giang Thành kh lâu, nhờ cô giới thiệu một chỗ ăn ngon, cô bèn chọn một quán cơm gia đình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-320-an-toan-dung-lam-phien.html.]
Hạ Đ Thành ăn thử xong khen kh ngớt.
Ăn được một nửa, ện thoại của Ôn Lương để trên bàn đổ chu.
Cô cầm lên , là Phó Tr gọi tới.
Ôn Lương do dự một chút bấm từ chối.
Bây giờ cô chưa biết nên nói gì với Phó Tr.
Nghĩ ngợi một lúc, Ôn Lương mở giao diện tin n, gửi cho Phó Tr m chữ: An toàn, đừng làm phiền.
Gửi xong, cô úp ện thoại xuống bàn, cười với Hạ Đ Thành.
Hạ Đ Thành thoáng hiện lên một tia thâm ý trong mắt: “ kh nghe máy?”
“Kh gì quan trọng.” Ôn Lương đáp qua loa.
Vừa dứt lời, ện thoại lại đổ chu.
Ôn Lương cầm lên , vẫn là Phó Tr.
“Hay là em cứ nghe , biết đâu là chuyện quan trọng.” Hạ Đ Thành nói, “ nhớ chiều nay Trương Quốc An đến Giang Thành , biết đâu gì mới trong lúc thẩm vấn.”
Nghĩ đến chuyện sáng nay, Ôn Lương mím môi, dứt khoát tắt máy: “Kh , kh cần nghe.”
Ánh mắt Hạ Đ Thành lóe lên, khóe môi nhếch lên một nụ cười mờ mịt.
Ăn tối xong cũng gần bảy giờ.
“Đi thôi, em ở đâu? đưa về.” Hạ Đ Thành nói.
Ôn Lương báo tên khu chung cư.
Hạ Đ Thành đưa cô đến cổng khu, Ôn Lương mở cửa bước xuống xe, vẫy tay với : “Cảm ơn Đ Thành ca, em kh mời lên nữa, tạm biệt.”
“Hẹn gặp lại.”
Đợi Ôn Lương vào trong, Hạ Đ Thành mới lái xe rời .
Ôn Lương vừa khởi động lại ện thoại vừa vào sảnh tòa nhà.
Một loạt cuộc gọi lại đổ về.
Toàn bộ là từ Phó Tr.
Trước thang máy đang đứng đợi, Ôn Lương ngẩng đầu th nút lên tầng sáng đèn, cúi xuống vào màn hình ện thoại, th số của Phó Tr, cô do dự một chút bấm gọi lại.
Vài giây sau, tiếng chu quen thuộc vang lên từ ngay bên cạnh truyền tới.
Ôn Lương ngẩn hai giây, ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt sâu thẳm của Phó Tr, bị dọa sợ giật .
“Phó Tr?! … nãy giờ kh lên tiếng?”
Lúc nãy cô mải xem ện thoại, cứ tưởng đứng đợi bên cạnh là cư dân trong tòa nhà.
Phó Tr ngậm một ếu t.h.u.ố.c chưa hút hết trong tay, ánh mắt u ám chằm chằm vào cô, tầm mắt rơi vào bên má trắng trẻo lộ ra vết sẹo lờ mờ dưới ánh đèn.
nhớ rõ, sáng nay khi ở đồn cảnh sát, cô còn trang ểm.
Tóc cô lúc đó còn búi cao, giờ thì đã bu xõa.
Áo cô mặc cũng khác .
Ánh mắt Phó Tr ánh lên vẻ đau đớn, sau đó tối sầm lại đáng sợ, như con thú bị thương đang gồng chịu đựng.
L mày nhíu chặt, tay nắm lại đến mức khớp xương kêu răng rắc, kh nói gì, chỉ cô chăm chăm.
Vài giây sau, Phó Tr bước tới giữa hai cửa thang máy, dí ếu t.h.u.ố.c vào nắp thùng rác, nghiến mạnh, tàn lửa tắt lịm, đầu t.h.u.ố.c cũng vỡ vụn.
Dõi theo ánh mắt , Ôn Lương mới th, trên đó chất đầy đầu mẩu t.h.u.ố.c lá, dưới chân cũng đầy tro thuốc.
Ôn Lương rùng , sống lưng lạnh toát, cảm giác như thứ bị Phó Tr nghiến nát kh là ếu t.h.u.ố.c mà chính là cô vậy.
Cô vô thức lùi lại một bước, nuốt nước bọt: “…Phó Tr, thế?”
hôm nay thật kỳ lạ, chỉ vì cô kh nghe ện thoại thôi ?
Phó Tr quay lại, cô chằm chằm, từng bước tiến lại gần, như cố hết sức kiềm chế bản thân, giọng khàn khàn hỏi từng chữ một:
“Hôm nay, sau khi rời khỏi đồn cảnh sát… em đã đâu?”
Mùi t.h.u.ố.c lá nồng nặc và khí thế đàn bao trùm khiến Ôn Lương theo phản xạ nín thở: “ lái xe lòng vòng một chút.”
“Còn gì nữa?”
“Đến quán bar uống chút rượu.”
“Còn gì nữa?”
Ôn Lương nhướng mày: “ kh nghĩa vụ báo cáo hành trình của với .”
Vừa dứt lời, cửa thang máy cũng mở ra.
Ôn Lương bước vào.
(…)
Chưa có bình luận nào cho chương này.