Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn

Chương 330: Bên ngoài đạn pháo không phải là đường bọc

Chương trước Chương sau

Ôn Lương cố nén nước mắt, lặng lẽ quay lại chỗ cầu thang.

Cô khẽ lau khóe mắt, hít sâu một hơi, đợi đến khi bản thân tr kh khác gì so với vừa , mới sải bước xuống cầu thang.

“Cô Ôn, cục trưởng nói gì vậy?” Viên cảnh sát tiếp đón cô hỏi.

Ôn Lương mỉm cười, “Xin lỗi, vừa nhận được một cuộc ện thoại, việc gấp, trước. Gặp Sở Tư Di thì để hôm khác nhé.”

“Vâng, đường cẩn thận.”

Ôn Lương ngồi vào xe, vô lực tựa vào ghế.

Phó mưu sát hại cha cô là Phó Việt, còn Phó Tr thì tìm cách thoái thác trách nhiệm, giúp thoát tội.

Cô nghĩ, lẽ đã bị viên “kẹo bọc đường” tên Phó Tr kia dần dần mê hoặc.

Đến nỗi vì ta mà đau lòng rơi lệ.

Thật sự là kh nên. Cô sớm đã biết Phó Tr là loại thế nào, cho dù ta thật sự đã vì cô mà giao dịch với Sở Tư Di, cô cũng kh nên hạ thấp cảnh giác.

Bên ngoài đạn pháo kh là đường bọc, mà là thạch tín, là túc.

ta đang dần dần làm tê liệt cô, nếu cô phát hiện muộn hơn chút nữa thôi, thì đã bệnh nặng đến mức kh t.h.u.ố.c cứu được .

Một chiếc xe từ xa chạy tới, dừng lại ngay trước cổng đồn cảnh sát.

Tô Th Vân và Phó Duệ lần lượt bước xuống xe, vào trong.

So với lần gặp ở Tết Nguyên Tiêu, Tô Th Vân dường như gầy nhiều.

Ôn Lương siết chặt nắm đấm.

Bất chợt, Tô Th Vân quay đầu lại , theo phản xạ, Ôn Lương lập tức cúi gập đầu xuống. m chục giây sau cô mới ngẩng lên, Tô Th Vân và Phó Duệ đã vào trong .

Ôn Lương khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Kh hiểu , rõ ràng cô và cha mới là nạn nhân, Phó Việt dù là chủ mưu hay đồng phạm, vào tù là hoàn toàn xứng đáng, vậy mà Ôn Lương lại kh dám đối diện với Tô Th Vân và Phó Duệ.

Cô sợ th vẻ đau khổ của họ, sợ họ đến cầu xin cô, xin cô tha thứ cho Phó Việt. Cô sợ ánh mắt thất vọng của họ, và càng kh muốn dễ dàng tha thứ cho kẻ đã hại c.h.ế.t cha .

Ngoài hai họ, mà Ôn Lương càng khó đối mặt hơn là cụ bà nhà họ Phó.

Cô cũng kh dám về lại biệt thự nhà họ Phó…

Trước khi Tô Th Vân và Phó Duệ ra khỏi đồn cảnh sát, Ôn Lương đã lái xe rời . Cô lái lòng vòng một hồi chẳng mục đích, chợt nhớ ra hôm nay hẹn với đạo diễn Tống.

Cô đến đoàn phim để ký hợp đồng.

Trợ lý của đạo diễn Tống đưa cho Ôn Lương lịch trình trong một tuần tới.

Do thời lượng và lịch quay, các cảnh của Ôn Lương kh tập trung mà phối hợp với lịch trình của nam nữ chính và đoàn phim, nên cô kh cần ở lì ở phim trường.

Cảnh quay tiếp theo của Tô Diệu là vào ngày mai, trùng hợp thay, do nhiều lý do như lịch thuê phim trường, địa ểm quay, v.v., cảnh ngày mai cũng chính là cảnh kết thúc – cảnh Tô Diệu c.h.ế.t.

Đạo diễn Tống dặn dò: “Về nhà nghỉ ngơi cho tốt, mai đến sớm một chút.”

Ôn Lương cầm kịch bản về nhà, nghiêm túc nghiên cứu.

Tuy đạo diễn Tống luôn khen ngợi cô, nhưng Ôn Lương vẫn cảm th hơi chột dạ, liền lên mạng tìm m tài liệu dạy kỹ năng diễn xuất để học gấp.

Đã nhận vai thì cố làm cho tốt, đỡ bị đào lại làm “vết đen” sau này.

May mà, tầng trên đã ngừng sửa chữa, kh còn tiếng ồn ảnh hưởng, nên cô học hành nghiêm túc.

Chuyến bay của Phó Th Nguyệt là lúc mười giờ sáng.

Theo báo cáo từ dưới, Phó Th Nguyệt đã lên máy bay đúng giờ, ảnh chụp làm bằng chứng.

Phó Tr liếc , đặt ện thoại sang bên cạnh.

Kh hiểu , trong lòng chút bồn chồn bất an.

Cho đến khi luật sư đại diện của Phó Việt đến nói chuyện về tình hình vụ án.

Phó Tr kh ngờ, trong lời khai của Trương Quốc An lại miêu tả Sở Tư Di là nạn nhân hoàn toàn.

Là do Phó Việt sợ gánh trách nhiệm nên đổ tội? Hay là Trương Quốc An đã bị mua chuộc, lời khai gian dối?

Phó Tr tựa vào lưng ghế, đưa tay xoa trán.

lần lượt suy xét từ đầu đến cuối, cuối cùng vẫn chọn tin tưởng Phó Việt.

Lúc đó trong phòng chỉ hai em họ, Trương Quốc An đang trên đường chuyển giao về Giang Thành, thời ểm cực kỳ then chốt, Phó Việt kh lý do gì để nói dối.

Hơn nữa, sau khi biết được sự thật hôm đó, đã cho ều tra, quả thật Sở Tư Di sau khi biến mất khỏi bệnh viện đã tìm đến Phó Việt, hai từng gọi ện cho nhau.

Chỉ là mười năm trước Sở Tư Di cố ý kéo Phó Việt vào vũng bùn, bằng chứng để lại vô cùng bất lợi cho ta.

Mà Trương Quốc An là do Hạ Đ Thành giao cho cảnh sát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-330-ben-ngoai-dan-phao-khong-phai-la-duong-boc.html.]

Hạ Đ Thành vốn thù với nhà họ Phó, tuy Phó Tr kh biết mối hận đó từ đâu mà ra, nhưng động cơ để mua chuộc Trương Quốc An, đổ hết tội lên đầu Phó Việt.

Trưởng tôn nhà họ Phó, tổng giám đốc Tập đoàn Phó thị, lại là chủ mưu trong một vụ án mạng, nạn nhân lại là nhà báo d tiếng, nếu tin tức đó bị tung ra, hậu quả đối với Phó thị sẽ khôn lường.

Phó Tr cho rằng Hạ Đ Thành nhằm vào Phó thị, lập tức dặn trợ lý Dương đặc biệt theo dõi các phương tiện truyền th và mạng xã hội.

Hạ Đ Thành đã dám ra tay, chắc c là đã xóa một số chứng cứ. Phó Tr lại gọi ện cho Lục Diệu, bảo ta ều tra ngầm về Trương Quốc An.

Trương Quốc An tự chôn để vu oan cho Phó Việt, hoặc là bị Hạ Đ Thành nắm được ểm yếu, hoặc là được hứa hẹn lợi ích.

Còn luật sư của Phó Việt thì cố gắng kéo dài thời gian khởi tố càng lâu càng tốt.

Dặn dò xong tất cả, Phó Tr lại nghĩ đến Ôn Lương.

biết chuyện về lời khai của Trương Quốc An kh?

hiểu lầm gì kh?

ngừng một lát, cầm ện thoại lên, bấm gọi cho Ôn Lương.

Ôn Lương tên gọi hiện trên màn hình, liền tắt tiếng ện thoại, úp mặt xuống bàn, giả vờ như kh th, tiếp tục học diễn xuất.

Mỗi đều lập trường của riêng . Phó Tr từng giúp cô, cô kh muốn trách móc ều gì, nhưng cũng kh thể làm như chưa từng chuyện gì xảy ra để tiếp tục qua lại với .

Một cuộc lại một cuộc gọi đến đều kh ai nghe máy, Phó Tr bắt đầu lo lắng, cho ều tra hành tung của Ôn Lương.

Lát sau, thư ký báo lại: “Cô Ôn đang ở nhà.”

Chỉ cần kh gặp nguy hiểm là tốt .

Nhưng cô kh nghe máy, là vì đang nghỉ ngơi, hay là cố tình kh muốn nghe?

Phó Tr suy nghĩ một lát, đứng dậy rời khỏi văn phòng.

Tiếng gõ cửa vang lên.

Ôn Lương khẽ nhíu mày, cầm ện thoại liếc .

Ngay lúc đó, một cuộc gọi nữa lại đến.

Cô theo bản năng nhấn nút nghe máy.

Trong ống nghe lập tức vang lên giọng Phó Tr: “A Lương, mở cửa , biết em đang ở trong.”

Ôn Lương: “… tìm việc gì?”

kh nghe ện thoại của ?”

“Lúc nãy đang học, để chế độ im lặng, kh nghe th. chuyện gì?”

“Em mở cửa ra , chúng ta nói chuyện mặt đối mặt.”

cứ nói trong ện thoại là được.”

Phó Tr ngập ngừng một lát, “Em biết kết quả thẩm vấn của Trương Quốc An kh?”

Tuy là câu hỏi, nhưng giọng ệu lại chắc c vô cùng.

Chuyện thay đổi rõ ràng giữa hôm qua và hôm nay, Phó Tr kh ra thì mới là lạ.

“… Ừm.”

“A Lương, em đừng hiểu lầm. Phó Việt kh nói dối, Trương Quốc An bị mua chuộc, lời khai là giả. Em cứ chờ xem, cảnh sát sẽ làm rõ sự thật thôi.”

“Được , còn chuyện gì nữa kh?”

“…”

ngập ngừng một chút, “Em kh còn gì muốn nói với ?”

muốn nói gì?”

Nói rằng cô tin và Phó Việt ?

Cô cũng muốn tin chứ.

Phó Tr mím môi: “Em mở cửa .”

còn bận, kh thời gian tiếp . Nếu kh chuyện gì nữa thì cúp máy đây.”

Nói xong, Ôn Lương dứt khoát cúp ện thoại.

Phó Tr cánh cửa lạnh lẽo trước mắt, nghe tiếng tút tút trong ện thoại, lặng lẽ đứng đó.

tiến lên, gõ mạnh vào cửa, gọi to: “A Lương, em mở cửa .”

“Nếu em kh mở thì cứ gõ mãi!”

Ôn Lương: “…”

Cô bực bội ra cửa, mở cửa ra: “Phó Tr, rốt cuộc muốn làm gì?”

Phó Tr bình tĩnh: “Kh gì. chỉ sợ em hiểu lầm, muốn nói với em rằng, những ều nói với em hôm đó… đều là thật.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...