Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn
Chương 333: Em muốn đóng phim à?
Cô dựa vào cánh cửa thở phào nhẹ nhõm. Vừa mở mắt ra đã th Phó Tr đứng giữa phòng, tóc tai rối loạn, toàn thân trần trụi, cơ bụng rắn chắc từng khối kéo dài xuống dưới biến mất sau lớp khăn tắm.
Chiếc khăn tắm màu hồng quấn ngang h là một trong những chiếc của Ôn Lương. Làn da vốn đã trắng, giờ phối với màu hồng lại càng tôn lên vẻ trắng nõn, hoàn toàn kh cảm th kh hợp, trái lại còn khiến làn da càng thêm nổi bật.
Năm nay, Phó Tr đã bước sang tuổi ba mươi.
Ngũ quan sắc sảo, đường nét xương cốt hoàn mỹ, năm tháng dường như chẳng để lại dấu vết gì trên . vẫn trẻ trung và mạnh mẽ như trước.
Ôn Lương đỏ cả tai, vội quay mặt : “ đứng đó làm gì? Kh tắm còn đợi gì?”
Phó Tr khóe môi khẽ cong: “Được thôi. Mà... em kh nói là con bé ngủ à?”
“Lỡ đâu giữa chừng nó tỉnh thì ?” Ôn Lương trừng mắt . Hỏi lắm làm gì!
“Ừ, thể.”
Phó Tr cười nhẹ vào phòng tắm.
Ôn Lương thở dài một hơi, ngồi xuống cạnh giường.
Nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm, lòng cô rối như tơ vò, kh biết nên làm gì, tiện tay cầm l kịch bản lật qua vài trang.
Rõ ràng đã quyết tâm kh để bị Phó Tr mê hoặc nữa, kh nên thân thiết quá với … nhưng…
Ôn Lương ngả ra giường, ôm đầu than thở trong im lặng.
Cô như rơi vào một cái lưới mang tên Phó Tr, giãy giụa thế nào cũng kh thoát ra được.
Cô như bị ma đưa lối, quẩn qu mãi trong một mê trận, kh thoát ra.
Đột nhiên bên ngoài vang lên tiếng Đường Thi Thi: “A Lương, nước đun xong , uống kh?”
Ôn Lương định nói kh, nhưng nghĩ gì đó lại đổi giọng: “Để lại cho tớ một cốc nhé.”
Đợi Đường Thi Thi về phòng, Ôn Lương mới ra ngoài, l cốc rót nước.
Một lúc sau, Phó Tr từ phòng tắm ra, tóc còn ướt nước, trên vẫn chỉ một chiếc khăn tắm.
Trên da còn vương vài giọt nước, hoặc từ tóc nhỏ xuống, trong suốt lấp lánh, theo làn da trắng nõn và cơ bắp rắn chắc chậm rãi lăn xuống.
Ôn Lương ngẩng đầu một cái, vội cúi xuống, giả vờ chăm chú xem kịch bản: “Ở kia nước nóng, uống .”
“Ừ.”
Phó Tr gật đầu, qua bưng cốc nước.
Trong phòng yên tĩnh, tiếng nuốt nước càng rõ ràng hơn.
Ôn Lương th yết hầu khẽ chuyển động, một dòng nước nhỏ tràn ra từ khóe miệng, men theo cằm, chảy xuống xương quai x.
Cô vội né tránh ánh , đặt kịch bản sang một bên: “ gọi ện bảo thư ký mang quần áo đến … tiện thể mang chút đồ ăn.”
Cứ coi như cô đặt đồ ăn ngoài. Nếu Đường Thi Thi hỏi cũng lý do để giải thích.
Phó Tr hơi khựng lại, đặt cốc nước xuống: “Điện thoại bị ướt , kh mở được, cho mượn ện thoại được kh?”
Ôn Lương mở khóa đưa cho .
Phó Tr bước lại gần, nhận l ện thoại.
Thân hình đàn trưởng thành bất ngờ phóng lớn trong tầm mắt, Ôn Lương quay mặt .
Phó Tr bấm gọi cho trợ lý Dương.
M giây sau, cuộc gọi được kết nối, trợ lý Dương lên tiếng: “Alo? Cô Ôn?”
Bên kia im lặng.
Trợ lý Dương th lạ, lại gọi: “Alo? Cô Ôn? chuyện gì kh?”
Vẫn kh ai trả lời.
Chừng mười giây sau, từ đầu dây bên kia truyền đến giọng nữ mơ hồ: “Kh ai bắt máy à?”
Trợ lý Dương: “???”
Kh đã bắt máy ?
“Ừ, kh ai nghe.” Giọng nam trầm thấp vang lên, giống như đang cầm ện thoại.
Nói , ngón tay nh chóng và kín đáo lướt nhẹ trên màn hình.
Cuộc gọi bị cúp.
Trợ lý Dương nghe th tiếng tút tút trong ện thoại, ngơ ngác màn hình.
Hình như… đó là giọng của Chủ tịch Phó?
lập tức hiểu ra ều gì đó, liền n vào nhóm thư ký:
“Cô Ôn gọi cho các , đừng nghe máy!”
Sau đó, Phó Tr gọi tiếp cho hai thư ký khác, đều kh ai nghe máy.
quay sang Ôn Lương với vẻ bất đắc dĩ: “ thể bây giờ họ đang bận.”
Trùng hợp vậy ?
Ôn Lương nhận lại ện thoại, qua nhật ký cuộc gọi, đúng là chưa ai bắt máy cuộc gọi đầu tiên với trợ lý Dương đã bị Phó Tr tr thủ xóa mất khi nhập số tiếp theo.
Cô tưởng cuộc gọi đầu là gọi cho khác, liền hỏi: “ chưa gọi cho trợ lý Dương à?”
“Kh biết hôm nay ta bận kh, để thử gọi lại xem.”
Phó Tr nói bấm gọi lại.
M chục giây sau, vẫn kh ai nghe máy, hệ thống tự động ngắt cuộc gọi.
đưa màn hình ra cho cô xem.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-333-em-muon-dong-phim-a.html.]
“Thôi được .”
Ôn Lương nhíu mày: “ cứ ngồi đó , xem kịch bản, đừng làm phiền , lát nữa thử gọi lại.”
“Xem kịch bản?” Phó Tr nhướn mày, ánh mắt dừng trên cuốn kịch bản cạnh tay cô, “Em định đóng phim?”
“Ừ.”
“Kịch bản gì?”
“Là cái hôm trước đó, vai diễn của Sở Tư Di, cô ta kh quay được nữa, đạo diễn chưa tìm ra thay thế, nên nhờ tạm thế.”
Nghe vậy, sắc mặt Phó Tr tối một chút.
nhớ kh lầm thì nhân vật đó là một yêu nữ hồ ly tinh, tạo hình lẳng lơ, ăn mặc cũng khá gợi cảm.
“Nếu em muốn đóng phim, thể tìm cho em vài vai t.ử tế hơn.”
“Kh cần,” Ôn Lương từ chối thẳng thừng, “ chỉ giúp đạo diễn lấp chỗ trống thôi, với lại vai Tô Diệu này cũng hay.”
Dù là phản diện, nhưng kh kiểu phản diện đầu óc rỗng tuếch.
Phó Tr cụp mắt.
Sau khi ly hôn, cô hết làm nhiếp ảnh lại đóng phim, dường như cuộc sống phong phú hơn trước nhiều.
Trước đây, chưa từng th cô sở thích gì rõ ràng. Tan làm nếu kh chuyện gì thì về nhà ngay.
Phó Tr ngồi xuống mép giường, kh nói gì thêm.
Căn phòng lại rơi vào yên tĩnh.
Ôn Lương đặt kịch bản xuống, cầm đồ ngủ vào phòng tắm tắm rửa.
S tóc xong ra, Phó Tr vẫn ngồi bên giường, đang xem kịch bản của cô.
“ gọi lại cho họ chưa?”
“Gọi , vẫn kh ai nghe.”
Phó Tr ngẩng đầu, ánh mắt tối lại, yết hầu khẽ chuyển động.
Cô vừa tắm xong, mắt long l, làn da trắng nõn còn phớt hồng.
Trùng hợp thật đ.
Ôn Lương nheo mắt , cảnh giác: “Đưa ện thoại đây.”
Phó Tr nhướn mày, moi ện thoại từ túi áo dơ trong giỏ ra đưa cho cô.
Ôn Lương nhấn giữ nút nguồn, máy kh phản ứng.
vẻ đúng là hỏng thật .
Chẳng lẽ thật sự là trùng hợp?
“Giờ làm ?” Ôn Lương cau mày, tiện tay đặt ện thoại lên bàn.
“Nếu em kh ngại, sang phòng khách ngủ tạm?”
“Kh được.” Ôn Lương từ chối dứt khoát.
Nếu bị Đường Thi Thi phát hiện thì phiền phức to.
Cô thể tưởng tượng được ánh mắt trách móc của Đường Thi Thi.
“Vậy thì…” Phó Tr ngập ngừng.
Chỉ còn một lựa chọn duy nhất ngủ chung giường.
Và là ngủ... trong trạng thái gần như trần trụi.
Ôn Lương bực bội vò trán, lôi từ tủ ra một chiếc chăn, trải thành hai phần rõ ràng trên giường.
“ ngủ bên chăn mới,” cô đặt thêm một cái gối giữa hai , “Kh được vượt r giới!”
“Được .”
Phó Tr ngoan ngoãn đáp.
Ôn Lương chui vào chăn, lại xem m video về diễn xuất mới tắt đèn ngủ.
Lần gần nhất cô ngủ chung giường với Phó Tr… hình như là… m hôm trước…
Nghĩ tới đó, mặt Ôn Lương trong bóng tối cũng bắt đầu ửng hồng.
Căn phòng yên tĩnh đến mức chỉ còn lại tiếng hít thở của hai .
Kh biết qua bao lâu, Phó Tr trở .
bỗng ghé sát tai cô, hơi thở nóng rực phả vào vành tai:
“Ngủ à?”
Giọng khàn khàn, trầm thấp, từ tính.
Ôn Lương kh trả lời.
Phó Tr cũng kh nói gì thêm.
Ngay sau đó, cô nghe th tiếng sột soạt khe khẽ, kéo dài kh dứt.
Nhận ra Phó Tr đang làm gì, mặt Ôn Lương đỏ bừng, kh dám động đậy chút nào.
Sáng hôm sau, Ôn Lương với đôi mắt thâm quầng lặng lẽ Phó Tr.
Phó Tr mặt mày thản nhiên: “ thế?”
“Kh gì.” Ôn Lương nghiến răng đáp
Chưa có bình luận nào cho chương này.