Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn

Chương 338: Anh sẽ không làm gì em đâu

Chương trước Chương sau

Tai Ôn Lương đỏ bừng, cô kh dám tin , lập tức từ chối:

đang nói linh tinh gì đ? lái nh một chút, về nhà tự giải quyết !”

làm thể… thẳng t mở miệng nhờ cô giúp chuyện đó như vậy chứ?!

Giúp… cái kiểu đó ?

Làm mà giúp bừa được!

Yết hầu Phó Tr chuyển động lên xuống, hô hấp dồn dập, cố nén mà nói:

kh chịu nổi tới lúc về nhà nữa … Chỗ rẽ phía trước, quẹo , đến c viên trung tâm.”

Ôn Lương hơi khựng lại, đ.á.n.h tay lái chuyển làn.

Ba phút sau, xe chạy vào bên trong c viên.

C viên trung tâm hiện tại đang mở cửa miễn phí. Thời tiết vẫn còn lạnh, lại là buổi tối, bên trong chẳng l một bóng .

Ôn Lương tùy ý dừng xe ven đường, nh chóng tháo dây an toàn:

ra ngoài, tự xử lý .”

Cô vừa định mở cửa thì Phó Tr từ băng ghế sau kéo tay cô lại, ánh mắt đầy khẩn cầu cô, giọng khàn đặc:

“A Lương, xin em… giúp , được kh? khó chịu lắm…”

Cơ thể nóng rực, ngay cả bàn tay cũng như thiêu đốt. Khi chạm vào cổ tay cô, Ôn Lương vô thức rụt lại.

Ánh mắt sâu thẳm, nóng bỏng. Ôn Lương cảm th toàn thân bủn rủn, c.ắ.n môi quay mặt :

“… Kh được, tự làm …”

Phó Tr nhẹ nhàng nắm lòng bàn tay cô, ánh mắt khẽ híp lại, ẩn chứa ý tứ đầy hàm súc:

“… sẽ kh làm gì em đâu.”

Ôn Lương theo phản xạ siết chặt các ngón tay.

Cô kh muốn hiểu.

Nhưng ngay khoảnh khắc Phó Tr nắm l tay cô, cô lập tức hiểu rõ ý .

Trong lòng Ôn Lương tràn đầy xấu hổ và giận dữcái sự ăn ý c.h.ế.t tiệt này thật kh đúng lúc chút nào!

Cô mím môi chặt, kh nói một lời, rút tay ra khỏi tay Phó Tr mở cửa bước xuống xe.

Trái tim Phó Tr khẽ trầm xuống, ánh mắt thoáng hiện nét thất vọng.

Ngay sau đó, cửa xe phía sau bị mở ra, Ôn Lương bước vào, ngồi cạnh , đóng cửa lại.

Một phen hú vía.

Sắc mặt Phó Tr hiện rõ nét vui mừng, ánh mắt nóng rực cô chằm chằm, lửa trong lòng càng bốc cháy dữ dội:

“Cảm ơn em, A Lương.”

thật sự yêu c.h.ế.t cái tính ngại ngùng của cô .

Tai cô đã đỏ đến mức như con tôm chín, Ôn Lương mím chặt môi, quay kh :

“Tối nay uống bao nhiêu?”

“Chỉ một chút,” Phó Tr bổ sung, “Rượu vang.”

Ôn Lương lặng lẽ đưa tay ra:

“Mau lên.”

“Ừm.” Trong cổ họng phát ra âm th khàn khàn, đầy mê hoặc.

Xe tối om, yên lặng.

Trong kh gian tĩnh mịch, ở nơi sâu thẳm nhất trong lòng ta, gì đó đang dần nảy mầm.

Hơi thở của Phó Tr càng lúc càng nặng nề, bên cạnh vang lên tiếng sột soạt khe khẽ.

Kh hiểu , rõ ràng quay đầu chỗ khác, nhưng trong đầu Ôn Lương lại hiện lên hình ảnh kia, sống động như thật.

Cô khẽ siết chặt tay, cả căng thẳng.

Phó Tr khẽ rên một tiếng, nghiến răng, giọng khàn khàn:

“A Lương, em muốn g.i.ế.c đ à?”

Ôn Lương nhắm mắt lại, xấu hổ đến mức muốn rút tay về:

“Kh thích thì thôi, còn kén cá chọn c!”

Phó Tr giữ c.h.ặ.t t.a.y cô, yết hầu lại chuyển động:

“Là sai, A Lương chịu giúp đã là vinh hạnh của , kh nên được voi đòi tiên.”

Miệng thì nói vậy, nhưng tay thì kh ngừng lại chút nào.

Ôn Lương: “…”

Khóe miệng cô khẽ giật giật.

Trong bóng tối, mặt cô đỏ bừng như muốn bốc cháy, nóng đến mức thể rán trứng được .

lâu sau.

Ôn Lương đẩy Phó Tr ra, chỉnh lại quần áo, mở cửa xe.

Luồng kh khí lạnh thổi tới làm đầu óc cô mơ hồ cũng tỉnh táo lại đôi chút.

Nghĩ đến chuyện vừa xảy ra trong xe, hai má Ôn Lương đỏ bừng, siết chặt tay, trong lòng chỉ muốn xé xác Phó Tr ra từng mảnh.

Trong xe, Phó Tr cũng sửa sang lại y phục, bóng dáng thon thả ngoài cửa xe, mang giày bước xuống.

“Giận à?” thò đầu lại gần.

Ôn Lương hơi quay đầu, trừng mắt một cái:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-338--se-khong-lam-gi-em-dau.html.]

“Cút, đừng làm phiền .”

Phó Tr khẽ cong môi, cười như kh cười:

“Tại .”

“Biến …”

Môi vẫn còn sưng đỏ, hơi đau rát, Ôn Lương kh chịu nổi cái vẻ mặt đắc ý của , đẩy qua một bên lên ghế lái.

Phó Tr bóng lưng cô, khẽ bật cười, quay lại ghế sau.

Bên trong xe vẫn còn phảng phất mùi hương hỗn loạn, đầy mờ ám.

Ôn Lương khởi động xe, mở cửa sổ, âm thầm hạ quyết tâm: ngày mai nhất định rửa xe!

“Phó Tr, tối nay rốt cuộc là chuyện gì?”

Khi ở ghế sau nãy, cô th trên áo khoác dấu vết cọ vào tường.

gài bẫy . Sau khi phát hiện rời khỏi phòng khách sạn, bọn chúng cho c giữ các lối ra, lùng sục từng tầng từ lối thoát hiểm. leo tường xuống.”

Vừa vào phòng, khi Tiểu Vương rời , Phó Tr đã ra ban c.

trèo từ ban c tầng 33 xuống tầng 31một căn phòng trống.

biết Hạ Đ Thành sẽ kh dễ dàng bỏ qua, cửa chính là kh ổn, nên cố tình chọn thời ểm lệch giờ, thang máy xuống tầng 2, trốn trong nhà vệ sinh.

Khi của Hạ Đ Thành kiểm tra nhà vệ sinh, leo qua cửa sổ sang ban c phòng gần đó.

Đám kia chỉ nghĩ sẽ thang bộ, kh thể xuống nh như vậy, nên kiểm tra các tầng thấp khá qua loa, thế là bị trốn thoát.

Trợ lý Dương ở diễn đàn đúng là mặt, nhưng Hạ Đ Thành chắc c sẽ sai theo dõi . Nếu liên lạc với thì sẽ lộ vị trí, chỉ đành để Ôn Lương đến đón.

Khi Ôn Lương chờ ven đường, cô chỉ chú ý hai đầu xe, chứ kh ngờ từ tầng hai kế bên leo xuống.

Ôn Lương hừ lạnh một tiếng:

đúng là cái bánh chưng thơm, nhiều muốn ngủ với thế cơ à?”

“Em muốn kh?” Phó Tr đột nhiên bật cười hỏi.

“Cút.”

“Em kh tò mò, là ai đã gài bẫy ?”

“Kh đối thủ cạnh tr thì cũng là loại muốn bám l .”

Phó Tr kh khẳng định, cũng kh phủ nhận.

Nếu nói hạ t.h.u.ố.c là Hạ Đ Thành, liệu cô tin kh?

con đường phía trước, đổi chủ đề:

“Trực tiếp về khu của em .”

Ôn Lương qua gương chiếu hậu:

kh thể lái xe.”

Cô tưởng định để cô xuống tự lái xe về.

biết. Căn hộ bên khu em đã sửa sang xong, tối nay sang đó ngủ tạm một đêm.”

Ôn Lương sững hình như Phó Tr từng nói mua nhà trong khu cô ở.

“Căn nào?”

“Tòa số 4, đơn nguyên 2, tầng 29.”

Trời ạ.

Ngay tầng trên nhà cô.

Ôn Lương cười lạnh:

đúng là biết chọn chỗ đ.”

“Quá khen.” Phó Tr mỉm cười.

Ôn Lương bực kh chịu nổi.

Nhà ở ngay trên đầu cô, vậy mà hôm đó mưa lại cứ đòi vào nhà cô!

Hại cô len lén trước mặt Đường Thi Thi như thể làm chuyện mờ ám.

Đồ khốn.

Ôn Lương c.h.ử.i thầm trong miệng.

Xe dừng ở bãi đỗ dưới tầng hầm, hai cùng nhau lên thang máy, bấm tầng.

Trong kh gian chật hẹp của thang máy, ánh mắt Phó Tr dừng lại nơi môi Ôn Lương, trong mắt lộ ý cười.

Cảm nhận được ánh của , Ôn Lương quay phắt sang trừng mắt, quay lưng về phía .

Tới tầng 28, Ôn Lương chẳng nói chẳng rằng bước ra.

Trước khi vào nhà, cô hơi do dựsợ bị Đường Thi Thi phát hiện. Môi cô sưng rõ ràng như vậy, vừa là biết bị hôn đến mức nào.

Nghĩ đến đây, Ôn Lương lại âm thầm mắng Phó Tr thêm trận nữa.

Cô hít sâu, chuẩn bị tâm lý, nhập mật mã đầy khí thế.

Ai ngờ là một phen lo lắng thừaĐường Thi Thi đã vào phòng ngủ.

Ôn Lương thở phào, vào phòng tắm rửa.

Sau khi nằm lên giường, Ôn Lương lại mất ngủ.

Vừa nhắm mắt là cảnh trong xe lại hiện lên trong đầu.

Kh thể tin được, cô thật sự… với Phó Tr trong xe…

Tất cả đều tại ! Cứ nhất định kéo cô xuống nước, còn nói cô đã giúp , giờ “lễ thượng vãng lai” một chút…

Đồ cáo già giảo hoạt!


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...