Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn
Chương 342: Phàm Phàm và thím bị bắt cóc rồi
“Gặp làm gì?” Ôn Lương hơi cau mày, uống một ngụm nước trái cây, “Bây giờ kh rảnh.”
Đầu dây bên kia loáng thoáng vài giây âm th hỗn loạn, bất chợt vang lên một giọng phụ nữ nghiêm khắc:
“Cô là cô Ôn kh? Con trai vì cô mà lên cơn hen, suýt chút nữa mất mạng, bây giờ cô lập tức đến bệnh viện xin lỗi nó!”
Giọng phụ nữ này nghe xa lạ, kh giống giọng của bà cô ch chua ban sáng, nhưng lại cùng một kiểu ngang ngược vô lý như nhau.
Đúng là “kh một nhà thì kh vào chung một cửa”.
Thái dương Ôn Lương giật giật, lửa giận bắt đầu bốc lên:
“Con trai bà lên cơn hen thì liên quan gì tới ? Nó va con gái ... Chuyện còn chưa xin lỗi, kh đuổi theo tới bệnh viện đã là quá khoan dung .”
Đối phương cười lạnh:
“Vậy ý cô là còn cảm ơn cô? Theo được biết, con gái cô chỉ bị trầy xước chút da, vậy mà cô lại tính toán với một đứa trẻ, kh bu kh tha, còn dùng cảnh sát dọa con trai , khiến nó hoảng sợ đến mức phát bệnh! Vậy mà cô còn dám chối à?”
“ nói sai chắc? Nó va con gái , xin lỗi là chuyện đương nhiên, chẳng lẽ chỉ vì nó bệnh thì làm sai cũng kh chịu trách nhiệm?”
Nếu bọn họ sớm xin lỗi, cô đã kh cố chấp truy cứu, càng kh báo cảnh sát.
“ hỏi lại cô lần nữa, xin lỗi kh? Khuyên cô nghĩ kỹ hãy trả lời, sau này chuyện gì xảy ra, đừng trách kh cho cô cơ hội.”
Ôn Lương dứt khoát cúp máy, tiện tay đặt ện thoại lên bàn.
Cô biết gia đình kia chút thế lực, lời nói mang đầy vẻ đe dọa trắng trợn.
Nhưng cô cũng kh kiểu sợ phiền phức mà né tránh.
Phó Thi Phàm chỉ nghe được phần lời của Ôn Lương, nhưng cũng đoán được bên kia nói gì.
Con bé chu môi, tức giận nói:
“Thím ơi, bọn họ thật quá đáng! Cháu sẽ nói với chú!”
Ôn Lương khẽ cười:
“Phàm Phàm đừng giận, đừng để những kh quan trọng làm hỏng tâm trạng tốt của .”
“Thím cũng vậy đó, ăn thịt nè.” Phó Thi Phàm dùng thìa xúc một miếng thịt bỏ vào bát Ôn Lương.
“Cảm ơn Phàm Phàm.”
Ôn Lương vừa mới chuyển sự chú ý sang bữa trưa trước mắt, liền nhận được một tin tức khiến cô tức đến mức kh nuốt nổi cơm.
Tin n là cục trưởng gửi tới.
Vụ án của Sở Tư Di và đạo diễn Mã đã được ều tra rõ ràng, hiện đã chuyển sang viện kiểm sát, viện kiểm sát sau khi xem xét sẽ tiến hành khởi tố.
Cục trưởng vẫn luôn theo dõi vụ việc, nhưng luật sư của Sở Tư Di lại đệ trình lên tòa một bản báo cáo bệnh án, chứng minh rằng cô ta mắc bệnh tâm thần và tinh thần trong nhiều năm nay.
Vụ án vốn là “chưa thực hiện được”, mức xử phạt vốn đã nhẹ, giờ thêm một bản bệnh án như vậy, đủ để giúp Sở Tư Di tránh khỏi lao tù.
Ngực Ôn Lương phập phồng dữ dội, các ngón tay siết lại, cảm giác buồn nôn như vừa nuốt ruồi.
Hóa ra... chỉ cần bệnh thì làm sai chuyện gì cũng kh chịu trách nhiệm?
Thật là nực cười.
Chẳng lẽ cứ để Sở Tư Di thoát khỏi lưới pháp luật như vậy?
Ăn cơm xong, Ôn Lương đưa Phó Thi Phàm đến trung tâm thương mại mua quần áo mùa xuân.
Hơn hai tiếng sau, hai xách theo vài túi gi bước ra từ thang máy tầng hầm B1.
Phó Thi Phàm đã mệt đến mức kh muốn nhấc chân lên nữa.
Ôn Lương dỗ dành:
“Phàm Phàm, cố gắng thêm chút nữa, sắp tới xe .”
Bất chợt, cô dừng bước.
Trước mặt xuất hiện vài đàn cao to vạm vỡ, mặt mũi hung dữ.
Trời vẫn còn lạnh, vậy mà một tên trong số đó đã mặc áo thun ngắn tay, lộ ra cánh tay đầy hình xăm.
Tên cầm đầu chằm chằm Ôn Lương, mở miệng:
“Cô Ôn, mời theo chúng một chuyến.”
Phó Thi Phàm lập tức tỉnh táo hẳn, sợ hãi ôm chặt l chân Ôn Lương, đôi mắt tròn xoe lặng lẽ quan sát m đàn trước mặt.
Ôn Lương nhẹ nhàng vỗ vai con bé, ngẩng đầu đám , hỏi:
“Ai phái các tới?”
“Cô Ôn từng đắc tội với ai, trong lòng kh rõ ?”
Ôn Lương nhướng mày, hiểu ra.
Chính là đám ban sáng.
Hành động nh thật.
“Được, với các . Nhưng cho cất đồ vào xe trước.”
“Được.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-342-pham-pham-va-thim-bi-bat-coc-roi.html.]
Ôn Lương đặt túi đồ vào cốp xe, dắt tay Phó Thi Phàm, bước lên chiếc xe van đỗ đối diện.
“Đừng sợ.” Cô dịu dàng an ủi.
Phó Thi Phàm rúc vào lòng Ôn Lương, đám mặt mày dữ tợn, thì thầm:
“Thím ơi, bọn họ muốn đưa chúng ta đâu?”
Con bé mặt trắng bệch, khẽ xoay chiếc đồng hồ trên cổ tay.
Chú mau tới , cháu với thím bị bắt c .
“Ừm... chắc là tới bệnh viện.” Ôn Lương đoán.
Cô ngẩng đầu tên cầm đầu đang ngồi ghế phụ, tò mò hỏi:
“Nghe giọng các hình như kh địa phương?”
Tên kia vẫn thẳng phía trước, như thể kh nghe th.
M còn lại cũng im lặng như tờ.
Như thể một chiếc lá rơi xuống mặt hồ, kh gợn lên một chút sóng nào.
Ôn Lương lại hỏi:
“ thể cho biết ai phái các đến? Sáng nay đúng là va chạm với một , nhưng kh rõ thân phận bên kia.”
Cô nhớ cảnh sát từng nói tên đứa bé kia, hình như là Đ Lâm gì đó.
Trong xe vẫn kh ai trả lời.
“Đứa trẻ đó bây giờ thế nào ? Ổn chứ?”
“Các muốn đưa chúng đến đâu? Là bệnh viện ?”
Xe vẫn chạy, bên trong chỉ tiếng của một Ôn Lương vang lên.
Xe van rẽ vào khu bệnh viện, dừng lại trước một tòa nhà ều trị nội trú.
M gã đàn lần lượt xuống xe, để cửa mở toang. Tên cầm đầu lạnh mặt nói:
“Xuống xe, theo chúng .”
Ôn Lương bước xuống trước, bế Phó Thi Phàm xuống theo, theo sau đám , lên tới tầng bốn của tòa nhà, dừng lại trước một phòng bệnh.
Tên cầm đầu ra hiệu, bảo Ôn Lương đợi ở cửa, còn vào phòng bẩm báo:
“Phu nhân, đã đưa tới .”
“Mời họ vào.” Bên trong vang lên giọng phụ nữ, giống với giọng trong ện thoại.
Ôn Lương dắt Phó Thi Phàm bước vào.
Trong phòng, bé kia đang nằm trên giường, mặt tái nhợt.
Bên giường là một phụ nữ mặc vest trắng, giày cao gót hơn mười phân, trang ểm tinh tế, tóc búi sau gáy, khí chất cao quý, rõ ràng là một phu nhân xuất thân d giá, khoảng chừng bốn mươi tuổi.
trang phục, giày, túi xách và trang sức của bà ta đều là hàng xa xỉ. như thế chắc c biết chăm chút bản thân, thực tế thể lớn tuổi hơn vẻ bề ngoài.
bé kia khoảng bảy tám tuổi, tính ra bà ta sinh con ở độ tuổi khá muộn, lại còn bệnh hen suyễn, kh khó hiểu khi được cưng chiều như vậy.
Trong lúc Ôn Lương đang đ.á.n.h giá bà ta, đối phương cũng đang đ.á.n.h giá cô, ánh mắt sắc bén dò xét từ trên xuống dưới.
“Cô là Ôn Lương?” Bà ta lạnh lùng liếc .
“Còn cần hỏi ?”
Gương mặt phụ nữ lộ ra vẻ giễu cợt:
“Đến nước này còn mạnh miệng. Tính cách như cô, sớm muộn gì cũng chịu thiệt.”
“Kh phiền bà lo.” Ôn Lương mỉa mai đáp.
Ánh mắt bà ta rơi xuống Phó Thi Phàm, chậm rãi nói:
“Con bé là con cô?”
Ôn Lương theo phản xạ che con bé ra sau lưng:
“Đừng vòng vo nữa, gọi đưa chúng đến đây là mục đích gì?”
“Xin lỗi Đ Lâm!”
Ôn Lương liếc bé trên giường:
“Muốn xin lỗi cũng được, nhưng nó xin lỗi Phàm Phàm trước.”
Nếu kh đang ở thế yếu, đến bước này cô cũng chẳng muốn nhượng bộ.
phụ nữ cười lạnh:
“Xem ra cô vẫn chưa biết đang ở trong hoàn cảnh nào.”
Bà ta phất tay.
Một đàn từ sau bước tới, bất ngờ bế Phó Thi Phàm lên, tay bóp l cổ con bé.
Phó Thi Phàm hoảng loạn hét lên, mắt đỏ hoe, nước mắt lưng tròng sắp trào ra.
“Thả con bé ra!” Gương mặt Ôn Lương lập tức biến sắc.
Chưa có bình luận nào cho chương này.