Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn
Chương 84: KỶ NIỆM NGÀY CƯỚI
Phó Tr nghe vậy thì khựng lại.
Trong đầu hiện lên cảnh tượng Ôn Lương mắt đỏ hoe chất vấn ngày hôm đó.
Cô đã nói: đối với cô ta đúng là dùng tình sâu nặng, đến cả ngày kỷ niệm của chúng ta cũng dùng để hoài niệm cô ta.
Cô nói: đã thích cô ta đến thế, tại kh đợi cô ta mãi ? Tại lại chọn kết hôn với ? đâu kh là kh sống nổi. Tại lại chà đạp như vậy?
"Hôm đó việc, em chọn một ngày khác trước hoặc sau ngày đó ." Phó Tr đưa tay nới lỏng cổ áo, nhàn nhạt nói.
Lòng Sở Tư Nghi chùng xuống.
Hôm đó việc. việc gì thì kh nói cũng hiểu.
Cô ta nhếch môi nặn ra một nụ cười, khoác l tay nũng nịu, giả vờ như kh biết mà hỏi: " chuyện gì thế ? Kh thể gác lại ? Đã lâu kh đón sinh nhật cùng em."
"Xin lỗi em."
"A Tr, đây là sinh nhật đầu tiên của em sau khi về nước, khó khăn lắm mới được ở bên ..."
"Ngoan nào." Phó Tr trầm giọng nói.
Sở Tư Nghi kh cười nổi nữa.
Khi đã ngồi vào trong xe, sắc mặt cô ta âm u vô cùng. Dự cảm gần đây của cô ta đã được kiểm chứng nhiều lần. Trong lòng Phó Tr bây giờ sắp kh còn chỗ cho cô ta nữa .
hết lần này đến lần khác thiên vị Ôn Lương. thực sự đã yêu Ôn Lương ? Kh, kh được, cô ta kh cho phép!
...
Chu Vũ, đạo diễn Trần và phó đạo diễn cũng lên xe rời . theo chiếc xe khuất bóng, Phó Tr quay sang Ôn Lương: "Đi thôi, về nhà."
Lên xe, Phó Tr ngồi nhích về phía Ôn Lương, đưa tay ôm l eo cô, gần như dính chặt vào nhau. Mùi nước hoa đắt tiền xộc vào mũi khiến dạ dày Ôn Lương nhộn nhạo, suýt chút nữa thì nôn ra.
" tránh xa ra một chút." Sắc mặt cô tái nhợt, vùng ra khỏi vòng tay của Phó Tr.
"Em thế?" Phó Tr khẽ nhíu mày, th sắc mặt khó coi của Ôn Lương, vẻ mặt cũng trầm xuống.
" kh , chắc là do ăn hơi nhiều, tự tựa một lát là ổn." Ôn Lương vừa nói vừa nhích ra xa thêm chút nữa.
Ánh mắt Phó Tr thoáng tối lại nhưng kh nói gì.
...
Ngày Chủ nhật nh chóng trôi qua, bắt đầu một tuần làm việc mới. Ngày 20 tháng 9 đến nh. Hôm đó kh cuối tuần mà là thứ Ba.
Ban ngày làm bình thường. Trước giờ tan sở, Phó Tr gửi tin n cho Ôn Lương: "Tan làm thì ra hầm gửi xe đợi , tối nay chúng ta ăn ngoài."
"Được."
Tan làm, Ôn Lương xuống hầm gửi xe trước, tìm th xe của Phó Tr ngồi ở ghế phụ chờ . Lúc cúi đầu, cô phát hiện trong hộp để đồ một chiếc hộp nhỏ, là biết ngay hộp đựng nhẫn.
Ôn Lương mở ra xem, bên trong quả nhiên là một chiếc nhẫn thiết kế tinh xảo. Liệu món quà kỷ niệm Phó Tr chuẩn bị cho cô kh? Ôn Lương đặt chiếc nhẫn trở lại chỗ cũ.
Phó Tr mở cửa xe bước vào: "Chờ lâu kh? Đi thôi." Nói đoạn, khởi động xe lái ra khỏi hầm.
"Chúng ta đâu ăn thế?"
"Đỉnh Duyệt, đã đặt chỗ ."
"Được."
Chiếc xe dừng trước cửa nhà hàng Đỉnh Duyệt, nhân viên tiến lên giúp Phó Tr đỗ xe, hai nắm tay nhau bước vào trong. Dưới sự dẫn dắt của nhân viên phục vụ, họ đến một phòng bao đã đặt trước.
Khi cửa phòng mở ra, Ôn Lương ngẩn một lát. Bên trong được trang trí vô cùng tinh tế và rực rỡ, ánh sáng mờ ảo đầy ám , những ngọn nến đỏ lung linh, trên bàn là một bó hồng đỏ rực rỡ, trên ghế sofa đặt m chiếc gối ôm hình trái tim. Đúng là chút lãng mạn.
"Chúc mừng hai vị kỷ niệm ba năm ngày cưới, chúc hai vị bách niên giai lão, sớm sinh quý tử. Đây là bữa tối dưới ánh nến mà Phó đã đặt trước, mời hai vị thong thả thưởng thức." Nhân viên phục vụ rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-84-ky-niem-ngay-cuoi.html.]
Phó Tr tiến lên cầm l bó hồng trên bàn, đứng trước mặt Ôn Lương và trao hoa vào tay cô: "Bà xã, kỷ niệm ba năm vui vẻ."
Dưới ánh nến mờ ảo, ngũ quan tuấn tú như tạc, xương chân mày đầy đặn đổ xuống hốc mắt một vệt bóng sắc nét, ánh mắt dịu dàng. Ôn Lương thẫn thờ ôm bó hoa, nghe hai chữ "bà xã" thốt ra từ miệng , sống mũi chợt cay cay. chưa bao giờ gọi cô là bà xã, một cách gọi vừa xa lạ lại vừa quen thuộc.
"Ngồi ." Phó Tr bước tới kéo ghế bên bàn ăn, nhận l bó hoa từ tay Ôn Lương để cô ngồi xuống.
Các món ăn trên bàn cũng được nhà hàng chuẩn bị kỳ c. Ôn Lương mỉm cười hỏi: " đặt nhà hàng này từ khi nào thế?"
"Trước một tuần."
"Cảm th ở đây thế nào?"
"Cũng được."
" quà tặng em." Phó Tr cầm l chiếc hộp đặt giữa những cánh hoa trên bàn, đặt trước mặt Ôn Lương: "Mở ra xem thích kh."
Hộp hình vu, dài khoảng một gang tay, được sơn mài đỏ tinh xảo và chạm khắc cầu kỳ. Kích cỡ này chắc là một chiếc vòng tay .
"Vậy mở nhé." Ôn Lương cẩn thận mở hộp ra. Một chiếc vòng phỉ thúy trong suốt như băng, tỏa ra ánh sáng bóng mượt xuất hiện trước mắt cô.
Khi th nó, Ôn Lương sững sờ. Kh vì gì khác, chiếc vòng này quá giống với chiếc "Trái Tim Đại Dương" đã th trong buổi đấu giá lần trước. Nhưng đây kh Trái Tim Đại Dương, Phó Tr sẽ kh l chiếc vòng từ chỗ Sở Tư Nghi để tặng lại cho cô.
Th Ôn Lương ngẩn ngơ, Phó Tr giải thích: "Lần trước em nói phôi đá của Trái Tim Đại Dương lớn, kh chỉ làm được một chiếc vòng, nên đã đặc biệt dặn để mắt tới, quả nhiên là vậy, đây là chiếc thứ hai mua được từ tay chủ hàng."
"Cảm ơn , lòng quá." Ôn Lương đậy nắp hộp lại, đặt sang một bên.
"Kh đeo thử ?"
"Để về nhà thử sau." Ôn Lương nói.
lẽ để mua chiếc vòng này Phó Tr đã bỏ ra một cái giá lớn, nhưng trong lòng Ôn Lương kh m niềm vui. Ngay từ đầu Phó Tr đã dùng lực sai hướng . Cô kh muốn một chiếc vòng giống hệt Trái Tim Đại Dương, một chút cũng kh muốn. Trái Tim Đại Dương kh của cô, cô cũng kh cần nữa.
Nhưng lẽ đây chính là số mệnh của cô, bất kể thứ gì cũng xếp sau Sở Tư Nghi. Đợi đến khi Sở Tư Nghi sở hữu , cô mới được phép . Cô nghĩ đến chiếc nhẫn tinh xảo trên xe. Kh tặng cô, vậy là chuẩn bị làm quà sinh nhật cho Sở Tư Nghi ? Nghĩa là đã chuẩn bị sẵn sàng, kết thúc bữa tối lãng mạn này xong là sẽ gặp Sở Tư Nghi?
bận rộn thật đ.
Ôn Lương thử hỏi: "Lúc nãy th trên xe một chiếc nhẫn, tinh tế, đẹp, thích, thể tặng kh?"
Nói ra thì họ kết hôn ba năm nhưng chưa từng nhẫn cưới. Cô từng mua một cặp, âm thầm đeo vào ngón tay khi đến c ty, nhưng lại kh đeo, bảo rằng hai đeo nhẫn giống nhau dễ bị khác phát hiện. Cô ngây thơ nói: "Chỉ cần một đeo thôi thì sẽ kh ai phát hiện đâu." Cô đã tháo nhẫn ra, nhưng vẫn chưa từng đeo qua lần nào. chỉ là kh muốn đeo mà thôi. Sau này một chiếc trong cặp nhẫn đó bị mất, chiếc còn lại nằm lăn lóc trong góc xó, chẳng ai đoái hoài.
"Chiếc nhẫn đó là hàng đặt riêng, nếu em thích thì để nhà thiết kế thiết kế lại cho em một chiếc khác." Phó Tr nói.
"Tại kh thể đưa chiếc này cho , để nhà thiết kế thiết kế lại chiếc khác cho khác chứ?"
Phó Tr ngạc nhiên mỉm cười: "Ôn Lương, em đang nói gì thế?"
"Coi như đầu óc vấn đề ." Ôn Lương cụp mắt, che giấu sự đắng chát nơi đáy mắt. Tại ngày trước chiếc vòng của cô nói đưa cho Sở Tư Nghi là đưa ngay được? Suy cho cùng, vẫn là vì thiên vị thôi. Cô làm tr nổi với Sở Tư Nghi chứ.
Chiếc nhẫn đó, thiết kế và c đoạn chế tác, chắc hẳn đã được đặt làm từ lâu trước đó, tốn kh ít tâm huyết. Còn chiếc vòng của cô, chỉ cần bỏ tiền ra là xong. Đó chính là sự khác biệt. Nhưng dẫu chiếc vòng cũng là thứ Phó Tr bỏ số tiền lớn ra mua, Ôn Lương kh muốn làm mất hứng.
Phó Tr kh nhận ra tâm tư của Ôn Lương, tưởng cô đang giận dỗi trẻ con nên rót cho cô nửa ly vang đỏ: "Uống một chút chứ?"
"Ừm."
Ly rượu chạm nhau phát ra tiếng "ng" giòn giã. Ôn Lương đưa ly lên miệng nhấp một ngụm bắt đầu ăn. Bữa tối dưới ánh nến dùng đồ Tây, giống như lần trước, Phó Tr đổi đĩa bít tết của Ôn Lương sang chỗ , giúp cô cắt nhỏ toàn bộ mới trả lại.
"Cảm ơn."
"Kh gì." Ôn Lương nếm thử một miếng: "Vị ngon."
"Nếu thích thì lần sau lại đưa em tới."
Hai lại nâng ly chạm nhau, bốn mắt nhau, ánh mắt giao thoa uống cạn ly rượu. Mặt Ôn Lương hơi nóng lên, kh biết là do hơi men hay do thẹn thùng.
" vệ sinh một lát." Phó Tr đặt d.a.o nĩa xuống, đứng dậy rời .
theo dáng lưng cao lớn của , Ôn Lương khẽ chạm vào gò má hơi nóng hổi. Cô nghĩ, nếu tối nay Phó Tr muốn gần gũi, chắc cô sẽ kh từ chối.
Đột nhiên, ện thoại Phó Tr để trên bàn vang lên. Ôn Lương đưa tay cầm l ện thoại, trên màn hình hiển thị hai chữ: Tư Nghi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.