Phó Tổng, Phu Nhân Của Ngài Lại Lại Lại Đi Bày Biện Xem Bói Rồi!
Chương 117
Điều chỉ một lời giải thích duy nhất, Thạch Long chấn kinh khôn xiết, “Mày mới truyền nhân Kim Tỏa Ngọc Quan, gã béo đó !”
Lâm Kê mỉm phủ nhận, “ Kim Tỏa Ngọc Quan, chỉ một dân nhiệt tình mà thôi.”
“ thể nào!”
Thạch Long t.ử tử chằm chằm cô, “Ngoại trừ Kim Tỏa Ngọc Quan thì còn môn phái nào cần dùng đến la bàn mà vẫn thể tầm phương định vị chứ?”
Lâm Kê xuống từ cao, nhàn nhạt nhả hai chữ, “Thiên phú.”
Trời sinh thể thấy các loại từ trường khác , tất cả các khí trong mắt cô đều chỗ lẩn trốn, đây chính thiên tài.
Thạch Long tin, “!
Tao mới thiên tài, tao mới thiên tài chứ!”
Gợi ý siêu phẩm: Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi đang nhiều độc giả săn đón.
Lâm Kê mặt cảm xúc mặt , đem cái la bàn gãy làm hai nửa ném trả , “Thầy phong thủy cần la bàn hỗ trợ thì còn gọi thiên tài ?”
“La bàn tao!”
Thạch Long đau lòng khôn xiết, đem la bàn ghép ghép nổi nữa .
Cái la bàn bảo vật Bốc Táng phái, ông nội đặc biệt truyền cho , đao thương bất nhập, thủy hỏa bất xâm.
Thạch Long ch/ết cũng ngờ tới, con nhỏ ranh con chỉ nhẹ nhàng bẻ một cái mà la bàn gãy đôi .
Gãy ...
Thạch Long vô cùng bi thương, trái tim tan vỡ thành từng mảnh, “ tu luyện lâu như mà bằng một con nhỏ ranh con .”
tự phụ thiên tài, ngờ giới hạn chỉ vạch xuất phát khác.
Thiên phú con nhỏ quá đáng sợ , cô những thể thấy từ trường mà còn sợ sát ý nữa chứ.
Thạch Long tự bế luôn , triệt để từ bỏ phản kháng, thẫn thờ đất nghi ngờ nhân sinh.
Thạch Hổ thở dài một tiếng, đồng đội heo mà!
lén lút đảo mắt một cái, sự chú ý con nhỏ đều đang đặt Thạch Long, thừa cơ chạy trốn khả thi đấy.
Thạch Hổ mới bước một bước, Tiền Phú Quý lập tức hét lớn:
“Đại sư, chạy trốn kìa!”
Lâm Kê đầu , “La bàn cũng giữ nữa ?”
Uy hiếp!
Đây nhất định uy h.i.ế.p !
Thạch Hổ theo bản năng ôm chặt lấy la bàn trong tay, xoắn xuýt một hồi, giơ một cánh tay lên, “ đầu hàng.”
Lâm Kê lạnh lùng :
“Giao Kim Tỏa Ngọc Quan đây.”
Thạch Hổ nặn một nụ , “Ở Thạch Long .”
Lâm Kê nhúc nhích, “ lăn qua đây cho .”
Thạch Hổ ngỡ ngàng, đường đường đại sư phong thủy mà bắt giống như một con ch.ó lăn lộn đất , làm .
Con nhỏ ngông cuồng thật đấy, dùng cách để sỉ nhục .
Thạch Hổ hít một thật sâu, đè nén cơn giận trong lòng xuống.
Trung Hoa câu cổ ngữ:
“Còn rừng xanh lo gì củi đốt.”
Chỉ cần họ còn sống, Thần Chủ đại nhân nhất định sẽ đến cứu .
Thạch Hổ ôm lấy đầu, từ từ lăn qua đó, sợ làm kinh động đến con nhỏ .
Lâm Kê chút cạn lời.
Hai kẻ đầu óc thông minh cho lắm, bảo lăn qua đây thì thực sự giống như một quả bóng lăn qua đây thật.
Thạch Hổ nịnh nọt , thấy cô gì, tự giác vỗ vỗ đàn ông bên cạnh, “Thạch Long, mau giao Kim Tỏa Ngọc Quan .”
Thạch Long vẫn ngơ ngác đó, ánh sáng trong mắt biến mất .
Thạch Hổ bất lực đỡ trán, ngày xưa tên đồng đội heo nội tâm mong manh thế nhỉ.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/pho-tong-phu-nhan-cua-ngai-lai-lai-lai-di-bay-bien-xem-boi-roi/chuong-117.html.]
vạch áo Thạch Long , móc một cuốn sách.
“Đại sư, ở đây ạ.”
Lâm Kê đón lấy, cô sang Tiền Phú Quý, “ tự đây lấy .”
“Ồ ồ.”
Tiền Phú Quý đón lấy cuốn sách đó, vui mừng phát , “Bốn chữ hiểu đây , , chính cuốn .”
lật xem thử, lập tức sững sờ tại chỗ.
“ nha, bên trong chữ nào thế ?”
Thạch Hổ vội vàng giải thích, “Chúng lấy tay như , tuyệt đối bất kỳ sự giấu giếm nào cả.”
Tiền Phú Quý một nữa lật xem một lượt, “Đại sư, một chữ cũng , ông nội để một cuốn vô tự thư làm cái gì chứ?”
Lâm Kê cũng , cô chỉ bìa sách chứ lật xem bên trong Kim Tỏa Ngọc Quan.
“ tự nghiên cứu , hỏi hai tên xem từ Đông Nam Á chạy đến Đế Kinh để làm cái gì?”
“ ạ.”
Tiền Phú Quý ngoan ngoãn sang một bên.
Lâm Kê chằm chằm họ, “Các cũng đến để tìm mảnh vỡ ?”
Thạch Hổ kinh ngạc, “Cô chuyện mảnh vỡ !”
Lâm Kê thần bí, “ quen Thái Văn Thái Vũ ?”
“Cô g/iết họ ?!”
Thạch Hổ càng thêm kinh ngạc, não bổ một vở kịch lớn.
Thái Văn Thái Vũ ch/ết trong tay Đặc Quản Cục, mà họ ch/ết trong tay con nhỏ nghịch thiên .
Lâm Kê nhếch môi, “Thành thật khai báo , Thái Văn Thái Vũ kết cục thế nào, trong lòng tự khắc rõ ràng.”
“Thực sự cô g/iết !”
Giọng Thạch Hổ run rẩy.
Hèn chi Thái Văn Thái Vũ truyền về một chút tin tức nào cả, hai đụng con nhỏ nghịch thiên , ch/ết cũng lột một tầng da.
Thạch Hổ sắc mặt cứng đờ, cố gắng khiến bản bình tĩnh trở , “Chúng đến để tìm mảnh vỡ, cô đấy thôi.”
Lâm Kê hỏi:
“Tại tìm mảnh vỡ?”
Thạch Hổ lắc đầu, “ , đại nhân bảo chúng tìm thì chúng tìm thôi.”
Câu lời thật, và Thạch Long chỉ những nhân vật ngoài rìa mà thôi, căn bản cơ mật tổ chức.
Xem thêm: Quân Hôn 70: Bệnh Mỹ Nhân Được Đại Lão Nuông Chiều (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Nhân vật cốt lõi tổ chức đều mật danh riêng , Thạch Hổ từng qua một mật danh tên Pháp Sư, xuất hiện sẵn nhạc nền và bộ lọc làm luôn.
từng ai thấy chân diện mục Pháp Sư cả, tóm vô cùng trâu bò.
Lâm Kê nhíu mày.
Phái hai vị pháp sư m/áu giấy tìm mảnh vỡ, đây chẳng tự chui đầu lưới .
Hai kẻ trông giống như vật hy sinh , bao gồm cả Thái Văn Thái Vũ nữa, vị “đại nhân” đó trực tiếp g/iết ch/ết họ luôn cho .
Rầm!!
Phía truyền đến một tiếng động lớn, Tiền Phú Quý thất thanh hét lên, “Cái đệt!
Cuốn sách động đậy kìa!”
nhớ đến phương pháp trong tiểu thuyết, thử c.ắ.n rách đầu ngón tay, đem m/áu tươi nhỏ lên bí tịch.
ngờ cuốn sách trực tiếp nổ tung, tỏa ánh sáng trắng lóa mắt.
Tiền Phú Quý kinh hãi, “Đại sư, đồ vật, thực sự đồ vật bên trong kìa!”
Ánh sáng trắng ngày càng sáng hơn, cản trở tầm , mắt Thạch Hổ sáng lên.
Đây một cơ hội , thừa cơ chạy trốn thôi.
bình thường đột nhiên thấy ánh sáng chói mắt thì mắt sẽ một mảnh mơ hồ, còn Thạch Hổ thì , bất kể trong đêm tối ban ngày thì đều thấy rõ mốt mọt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.