Phó Tổng, Phu Nhân Của Ngài Lại Lại Lại Đi Bày Biện Xem Bói Rồi!
Chương 126
“ và Quý Tranh xác suất lớn toang thật .”
Họ từng đến thế, đến bước đường chứ?
Bạn thể thích: Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Nhận Nhầm Thủ Trưởng Thành Chồng - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Hạ thiếu, lâu gặp.”
Một phụ nữ mặc bộ lễ phục màu hồng, trang điểm vô cùng tinh tế vươn tay :
“Buổi đêm mặt đất lạnh lắm, mau lên .”
Hạ Đình ngẩng đầu lên :
“Cô cái , Mỹ gì nhỉ?”
Gương mặt phụ nữ bỗng vặn vẹo trong một khoảnh khắc:
“Hạ thiếu quý nhân quên việc, Hàn Mỹ Nguyệt đây.”
Giọng điệu ả vô cùng mật, chuyện cứ tưởng mối quan hệ giữa hai lắm chứ.
Hạ Đình lúc mới nhớ :
“Bạn cùng phòng Quý Tranh, bạn học Tiểu Mỹ.”
Hàn Mỹ Nguyệt c.ắ.n chặt môi , trong lòng điên cuồng c.h.ử.i bới.
Cái thằng nhà mới tên Tiểu Mỹ , cả nhà đều tên Tiểu Mỹ hết luôn .
Ả bật một tiếng:
“Ha ha, Hạ thiếu chẳng đổi chút nào cả, vẫn cứ phong thú hài hước như .”
Hạ Đình dậy, phủi phủi lớp cỏ dính m/ông:
“Cô thì đổi đấy, những già mà còn hơn nữa.”
bổ sung thêm một câu:
“ thích lời thật lòng, cô đừng để bụng nhé, dĩ nhiên cô để bụng thì cũng chẳng ích gì , đối diện với một gương mặt xí thế thì thật sự thể thốt hai chữ xinh .”
Hàn Mỹ Nguyệt tức điên lên .
Á á!
Thật g/iết ch/ết sạch sành sanh cả lẫn Quý Tranh luôn cho .
Bình tĩnh, bình tĩnh nào, ả vẫn còn chính sự làm.
Hàn Mỹ Nguyệt gượng gạo hai tiếng:
“Ha ha, hôm nay lớp trang điểm chỉn chu lắm, để Hạ thiếu chê .”
Ả bước lên một bước:
“Hạ thiếu, đầu dính cọng cỏ kìa, để lấy xuống giúp nhé…”
Lời còn dứt, Hạ Đình đột ngột lùi , cách xa ả một .
Hạ Đình bịt mũi :
“ cô mùi gì thế , giống hệt mùi đôi tất thối ba trăm năm giặt , tránh xa chút .”
Hàn Mỹ Nguyệt nắm chặt nắm đ.ấ.m .
Bình tĩnh, bình tĩnh.
Á á!
Ả thể nhẫn nhịn thêm nữa !
Hàn Mỹ Nguyệt tìm đại một cái cớ để rời :
“Hạ thiếu, còn chút việc, hẹn gặp nhé.”
Đáng ch/ết thật!
Ả vẫn chạm Hạ Đình, làm thể thực hiện kế hoạch đây.
Thôi bỏ , hôm khác tìm Hạ Đình , tiên giải quyết Quý Tranh , bỏ lỡ thời cơ thì chút nào.
Hàn Mỹ Nguyệt mất vài phút mới tìm thấy , ả bưng hai ly rượu vang đỏ tiến tới:
“Bạn học cũ, lâu gặp.”
Quý Tranh liếc ả một cái:
“Hàn Mỹ Nguyệt, lâu thấy cô.”
“ du học nước ngoài , gần đây mới về nước.”
Hàn Mỹ Nguyệt đưa ly rượu vang đỏ trong tay cho chị, “Cụng một ly chứ?”
“Hôm nay sinh nhật ông nội, nên uống rượu.”
Quý Tranh giơ một ly nước trái cây lên, giọng điệu vô cùng khách sáo, “Chào mừng cô về nước.”
Chị và Hàn Mỹ Nguyệt từng bạn cùng phòng, cũng những bạn thiết nhất , quá nhiều chuyện xảy , hai cứ thế xa cách dần.
Hàn Mỹ Nguyệt hề miễn cưỡng, khẽ chạm nhẹ ly một cái, đầu ngón tay ả lướt qua ngón tay Quý Tranh.
Bước đầu tiên, thành công mỹ mãn.
Hàn Mỹ Nguyệt rủ mi mắt xuống, che giấu niềm phấn khích trong ánh mắt:
“Quý Tranh, chúc mừng cô trở thành CEO Quý gia nhé.”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/pho-tong-phu-nhan-cua-ngai-lai-lai-lai-di-bay-bien-xem-boi-roi/chuong-126.html.]
Quý Tranh nhấp một ngụm nước trái cây:
“Cảm ơn.”
Hàn Mỹ Nguyệt tìm kiếm mục tiêu tiếp theo, ả sang đàn ông bên cạnh:
“Vị ?”
Quý Tranh thản nhiên đáp:
“Sở Lăng, trợ lý kiêm vệ sĩ .”
Hàn Mỹ Nguyệt hớn hở :
“Sở tiên sinh, chào .”
Sở Lăng sắc mặt đổi:
“Chào cô.”
Hàn Mỹ Nguyệt đảo mắt một vòng, thứ hai chính chọn .
Quý Tranh sải bước rời :
“ còn chút việc, xin phép .”
Gợi ý siêu phẩm: Giá Y Đông Cung đang nhiều độc giả săn đón.
“Quý Tranh, cô chờ chút .”
Hàn Mỹ Nguyệt giả vờ vấp ngã, lao thẳng về phía Sở Lăng, “Ái chà.”
Sở Lăng hề vươn tay đỡ, mặc kệ cho ả ngã nhào xuống mặt đất.
Rượu vang đỏ đổ lênh láng khắp nơi, tà váy Hàn Mỹ Nguyệt, cũng như đôi giày Sở Lăng đều dính một chút.
Bộ váy ướt sũng, ả ngã một cú vô cùng chật vật, Hàn Mỹ Nguyệt tức điên lên .
Mấy gã đàn ông ở bên cạnh Quý Tranh cái loại đức hạnh ch/ết tiệt , trong mắt chỉ duy nhất một chị .
Hàn Mỹ Nguyệt đố kỵ đến mức phát điên.
Năm đó, rõ ràng ả tỏ tình , mà Hạ Đình ở bên cạnh Quý Tranh, ả hận đến mức răng nghiến kèn kẹt.
nhanh thôi, Quý Tranh sẽ thể nổi nữa .
Hàn Mỹ Nguyệt chạm Sở Lăng, bước thứ hai coi như thành, ả đang chờ để xem kịch đây.
Đại tiểu thư Quý gia và vệ sĩ chính , quấn lấy ngay trong tiệc thọ ông nội, tin tức chắc chắn sẽ vô cùng bùng nổ cho mà xem.
Hàn Mỹ Nguyệt dùng sức nhéo bản một cái, rặn vài giọt nước mắt:
“Quý Tranh, xin nhé, mới về nước vài ngày , kịp thích nghi múi giờ, chóng mặt nên lỡ chân ngã mất.”
Ả bày gương mặt đầy hối bệt đất, bộ lễ phục màu hồng dính đầy vết bẩn, ướt sũng một mảng lớn.
Hôm nay đại thọ bảy mươi tuổi ông nội, Quý Tranh xảy chuyện gì ầm ĩ.
Chị đỡ Hàn Mỹ Nguyệt đang đất dậy:
“ lên .”
Trong mắt Hàn Mỹ Nguyệt ngân ngấn nước mắt, một nữa lời xin :
“Xin , xin nhé, thật sự cố ý , bác sĩ bảo hạ đường huyết.”
Sắc mặt Quý Tranh thản nhiên:
“Nếu cô thấy chóng mặt thì nên về nhà nghỉ ngơi sớm .”
Hàn Mỹ Nguyệt nặn một nụ :
“ gửi lời chúc sinh nhật vui vẻ tới Quý ông nội nhé, và cả lời xin vì thể đích tới tặng lời chúc cho cụ .”
Quý Tranh khách sáo đáp :
“ mặt ông nội cảm ơn lời chúc cô.”
“ , xin phép về đây, hôm nào rảnh tụi hẹn gặp nha.”
Hàn Mỹ Nguyệt mới bước một bước đau đớn kêu thành tiếng, “Á~, chân hình như trật khớp .”
Quý Tranh liếc ả một cái:
“Để gọi bác sĩ cho cô.”
“, cần .”
Hàn Mỹ Nguyệt kéo lấy tay chị, “Quý Tranh, cô dẫn lên phòng nghỉ ở tầng hai một chút , váy bẩn hết , quá nhiều thấy .”
“Đợi bữa tiệc kết thúc, sẽ bảo tài xế nhà đến đón, cần làm phiền cô quá .”
“ hả Quý Tranh.”
Hàn Mỹ Nguyệt nũng nịu khoác lấy tay chị.
Khoảnh khắc dường như trở về thời đại học, khi đó họ cùng học, ăn, mối quan hệ còn hơn cả chị em ruột thịt.
Quý Tranh liền đồng ý:
“ dẫn cô lên phòng nghỉ ở tầng hai.”
Tầng một sảnh chính, tầng hai bố trí vài căn phòng để phục vụ khách khứa nghỉ ngơi.
Hai chậm rãi bước lên lầu, Sở Lăng lặng lẽ theo phía .
Hàn Mỹ Nguyệt khập khiễng, cả dựa dẫm hết Quý Tranh.
“ vô cùng nhớ thời đại học, khi đó chẳng cần lo nghĩ điều gì cả, mỗi ngày học xong vài tiết chơi bời tẹt ga, giống như bây giờ cứ lo toan cho hôn nhân và tiền đồ.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.