Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phó Tổng, Phu Nhân Của Ngài Lại Lại Lại Đi Bày Biện Xem Bói Rồi!

Chương 175

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

“Dì Ngô trông vẻ thực sự quỷ dị, đợi Khê Khê đỡ hơn một chút, bảo cô thu phục tà túy dì mới .”

Lâm Kê lật một cái, từ từ mở mắt .

đàn ông từ bên ngoài :

“Em tỉnh ?"

“Ừm."

Lâm Kê rụt trở trong chăn.

Phó Kinh Nghiêu dò dò nhiệt độ trán cô:

còn lạnh như tối hôm qua nữa , bây giờ em cảm thấy thế nào?"

“Cũng ."

Lâm Kê ngáp một cái, những ký ức hỗn độn ùa về, cô ngượng ngùng túm chặt lấy một góc chăn.

“Tối hôm qua, làm phiền ."

phiền ."

Phó Kinh Nghiêu khẽ thấp một tiếng:

“Chúng vợ chồng mà, gì mà phiền với phiền chứ, Khê Khê."

Lâm Kê bốn mắt với đàn ông, lồng ng/ực nóng lên, cô nhàn nhạt ừm một tiếng.

Hôm qua ôm ngủ một giấc, từ đầu đến chân đều tràn đầy t.ử khí, bụng cũng còn đau như nữa.

Cô nhỏm dậy lao nhà vệ sinh:

xuống , xuống ngay đây."

Lâm Kê vốc nước nóng rửa mặt một cái, cuối cùng cũng tỉnh táo hẳn , cô gương lẩm bẩm một :

“Haizz, trải qua một đêm ngượng ngùng nữa ."

Kỳ sinh lý sớm đến muộn đến, cứ nhằm lúc mà đến, mưa xối sấm đuổi, cô mệt buồn ngủ đau, chỉ thông minh sụt giảm nghiêm trọng.

điều, ôm Phó Kinh Nghiêu ngủ dễ chịu thật, giống như ôm một cái lò sưởi lớn .

thời gian đặc biệt , Lâm Kê thường ngủ , tối hôm qua một ngoại lệ, cô ngủ vô cùng an .

Tác dụng Phó Kinh Nghiêu nhiều thật đấy, sạc dự phòng, túi sưởi, bùa an thần...

Lâm Kê lắc lắc đầu, vệ sinh cá nhân xong liền mở cửa nhà vệ sinh .

đàn ông vẫn bên cạnh giường, thấy cô liền sải bước tới:

“Khê Khê, cần bế em xuống ?"

Mặt Lâm Kê lập tức đỏ bừng lên như gấc chín, cô vội vàng xua xua tay:

cần ."

Giữa thanh thiên bạch nhật, bế qua bế còn thể thống gì nữa chứ?

ngoài dự đoán, dì Ngô đang làm bữa sáng ở lầu, dì thấy thì ngượng chín mặt mất.

Lâm Kê một bước:

tự , yếu ớt đến mức đó ."

chút gượng gạo ngoài, Phó Kinh Nghiêu chậm rãi bên cạnh, lúc nào cũng chú ý đến sắc mặt bên cạnh.

Tối hôm qua rõ ràng bạo dạn như , đòi ôm ấp, còn đòi ngủ cùng, tỉnh táo một cái nhát gan ngay.

mà, Khê Khê như thế cũng đáng yêu, bà xã tối hôm qua và bà xã bây giờ đều đáng yêu cả.

Hai thang máy xuống lầu, Lâm Kê cảm thấy ánh mắt bên cạnh rực cháy và nồng đượm, cô ngẩng đầu lên trần nhà, dám đầu .

uống say, kỳ sinh lý, nào đầu óc tỉnh táo cũng thích lời mê sảng.

Điều quan trọng , cô nhớ rõ mồn một từng câu từng chữ , từng động tác làm, cũng như cảm giác khi Phó Kinh Nghiêu chạm cô.

Á á!

Càng nghĩ, Lâm Kê càng thấy chút rạo rực trong .

T.ử khí hút nhiều quá, bốc hỏa .

Dì Ngô túc trực ở cửa thang máy, khuôn mặt hớn hở vui tươi, dì lớn tiếng gọi:

cả, mợ cả, buổi sáng lành ạ."

Lâm Kê vẫy tay chào hỏi:

“Dì Ngô, buổi sáng lành."

Dì Ngô cúi chín mươi độ, làm một động tác mời:

“Mợ cả xin mời, lão nô chuẩn sẵn bữa sáng ạ."

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/pho-tong-phu-nhan-cua-ngai-lai-lai-lai-di-bay-bien-xem-boi-roi/chuong-175.html.]

Cái xưng hô lão nô xuất hiện , nào cái cũng chuyện gì lành cả.

Lâm Kê mặt:

“Dì Ngô, dì ngốc nghếch cái gì thế?

quỷ nhập ?

Cháu trục tà cho dì nhé?"

Dì Ngô xua tay:

, vui quá thôi mà."

Khóe miệng dì toe toét tận mang tai, phát tiếng hơ hơ hơ.

Lâm Kê dì thêm một cái, âm khí, quỷ nhập, dì Ngô thành như thế chứ?

thôi, ăn bữa sáng ."

Phó Kinh Nghiêu vô cùng tự nhiên nắm lấy tay cô, hai cùng bước phòng ăn.

Dì Ngô khống chế nổi bản , bịt miệng sung sướng:

“Hơ hơ hơ, hơ hơ hơ..."

cả và mợ cả, trời sinh một cặp, xứng đôi lứa, ngọt ngào quá mất.

Dì hận thể lập tức bê luôn cái bệnh viện về đây, để nghênh đón sự chào đời chủ nhỏ và cô chủ nhỏ.

Cái t.h.a.i mợ cả, con trai con gái đây ?

Dì Ngô lặng lẽ tiến gần phòng ăn, quan sát xem mợ cả ăn cái gì.

xưa câu chua trai cay gái, dì đặc biệt chuẩn dưa chuột muối chua và b/ún gạo cay nồng, để xem mợ cả thích ăn loại nào hơn.

Dì Ngô trợn tròn mắt ngó trong.

Lâm Kê liếc phía cửa:

“Dì Ngô, chuyện gì thì đây , đừng lén lén lút lút ngoài đó ngốc nghếch nữa."

Dì Ngô quét mắt đồ đạc bàn ăn một lượt, đồ chua đồ cay đều hề động đũa đến.

Dì thử dò xét hỏi:

“Mợ cả, bữa sáng hợp khẩu vị mợ ạ?"

, ngon lắm ạ."

Lâm Kê c.ắ.n một miếng bánh bao nhỏ, vỏ mỏng nhiều nước, hương vị tươi ngon.

Dì Ngô chớp chớp mắt:

“Mợ cả, mợ thích ăn cay nữa ."

Lâm Kê còn kịp mở miệng, Phó Kinh Nghiêu giành :

“Khê Khê đang trong thời kỳ đặc biệt, nên ăn đồ cay đồ lạnh."

“Mợ cả, thời kỳ đặc biệt?!"

Phản ứng đầu tiên dì Ngô , cả một tên cầm thú, mợ cả trong tình trạng như thế vẫn còn ôm ... như thế .

Phản ứng thứ hai , chủ nhỏ và cô chủ nhỏ mà dì mong mỏi bấy lâu nay, bay màu .

Dì Ngô chống nạnh thở dài:

cả, tiết chế chứ, tất cả lấy cơ thể mợ cả làm trọng, đừng chỉ nghĩ cho cảm nhận bản như thế."

Phó Kinh Nghiêu mờ mịt một đầu:

“Dì Ngô, dì đang cái gì thế?"

đừng giả ngu."

Dì Ngô lườm một cái, ân cần dạy bảo:

“Thích buông thả, yêu khắc chế, cả hiểu hả?"

Phó Kinh Nghiêu đang định giải thích, dì Ngô liền điên cuồng thở dài:

“Giải thích chính che giấu, che giấu chính sự thật, cả độc lâu như , thanh niên trai tráng hỏa khí vượng, hiểu, đều hiểu mà~"

điều, vẫn chú ý đến sức khỏe đấy nhé."

Lời mà thấy mờ ám quá mất, Lâm Kê nhận vài phần cho lắm, cô thấy cần thiết giải thích giúp Phó Kinh Nghiêu vài câu.

“Cái đó, dì Ngô..."

“Mợ cả, hiểu, đều hiểu mà~" Dì Ngô nháy mắt hiệu:

pha cho mợ một cốc nước đường đỏ để bổ khí huyết đây."

Dì bịt tai lao v/út nhà bếp, .

Nhất định mợ cả quá yêu cả, cho nên mới cho phép tùy ý làm càn như .


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...