Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phó Tổng, Phu Nhân Của Ngài Lại Lại Lại Đi Bày Biện Xem Bói Rồi!

Chương 240

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

“Vân Ngạn hai đồng đội , một giỏi cổ thuật, một giỏi phong thủy, thích hợp cho chuyến hành động cho lắm.”

vặn sư phụ ở đây, ông vô cùng sành sỏi trong việc đ.á.n.h cương thi, động miễn phí tội gì dùng chứ.

Vân Ngạn lập tức quyết định:

“Hai xử lý đống cương thi và những cương thi hóa ở Thủ đô , và sư phụ sẽ qua đó một chuyến.”

Tịnh Nguyên đạo trưởng cúi đầu im lặng, đang suy tính điều gì trong lòng.

Vân Ngạn giật giật chòm râu ông một cái:

“Sư phụ?”

, ừm.”

Tịnh Nguyên đạo trưởng hồn :

“Đồ nhi, con lắm.”

Vân Ngạn túm lấy ông sải bước lao thẳng phía cửa lớn:

“Chúng xuất phát ngay bây giờ luôn.”

Tịnh Nguyên đạo trưởng mặt mày ngơ ngác:

“Đồ nhi, cơ chứ?!”

“Điền Nam, huyện Vu Linh.”

“Khoan , ngủ một giấc mai hãy , cái xương cốt già chịu nổi cái sự đường xá xa xôi vất vả như thế .”

“Xe tới , xuất phát ngay lập tức.”

“Ui da, con đừng giật râu nữa, rụng mất !

Chòm râu dài rụng mất một sợi kìa!

Tức ch/ết mất thôi, cái chịu học, suốt ngày học mấy cái thói tiểu sư tổ……

Gần mực thì đen gần đèn thì rạng, con mau tránh xa con bé đó một chút ……”

……

Buổi sáng sớm tinh mơ, Lâm Khê hắt xì một cái rõ to, đứa nào đang lưng cô thế nhỉ?

Thôi bỏ , ngủ tiếp .

Trong cơn mơ màng, cô lật một cái, tông thẳng một lồng ng/ực cứng ngắc như đá, bên cạnh lông mày khẽ chau một chút, khẽ rên rỉ lên một tiếng.

“Ừm?”

Lâm Khê im bất động, thấy đôi mắt đàn ông vẫn đang nhắm nghiền như cũ, cô mới khẽ thở phào nhẹ nhõm một tiếng, cũng may tông trúng làm tỉnh giấc.

Cú tông , làm cô triệt để tỉnh táo hẳn lên.

Ký ức đêm ngày hôm qua ùa về, gò má Lâm Khê ửng hồng lên nhè nhẹ.

Cô ngước đầu đàn ông ở ngay trong gang tấc mặt, cái dáng mặt , cái sống mũi , cái khuôn miệng , mỗi một chỗ đều tác phẩm đắc ý Nữ Oa nặn cả, mỹ 360 độ góc ch/ết luôn.

Lâm Khê quét mắt qua từng tấc một, thưởng thức khuôn mặt mỹ chút tì vết , ánh mắt từ từ dời xuống phía , dừng ở một chỗ nhô lên vô cùng rõ ràng.

Cô hiếu kỳ đưa tay lên sờ sờ thử một cái, trơn trơn, cứng cứng.

Ơ kìa?

Thế mà còn thể di chuyển lên xuống nữa chứ.

Lâm Khê đang định rụt tay về, thì cổ tay bỗng nhiên nắm chặt lấy, giọng trầm thấp khàn khàn đàn ông rơi xuống ngay đỉnh đầu cô.

“Khê Khê, em đang làm chuyện đấy nhé.”

Lâm Khê ngước đầu lên, đối diện với đôi mắt như như đàn ông, nhịp tim bỗng đập lệch một nhịp.

Hỏng bét !

Sờ trộm yết hầu bắt quả tang tại trận luôn .

Cô rụt cổ rúc sâu trong chăn, định rút tay về rút nổi, thở nóng bỏng đàn ông phả đầu ngón tay cô, mang một thứ cảm giác vô cùng quái dị, giống như luồng điện xẹt qua .

“Cái đó…… cố ý lén lút sờ nhé.”

Cô chỉ lộ hai cái vành tai hồng hồng nhạt nhạt, giọng trong trẻo mềm mại chút nghẹn ngào, mang theo vài phần ý vị như đang làm nũng , mà cõi lòng Phó Kinh Nghiêu nhũn cả .

Khê Khê nãy đang làm nũng với ?

, Khê Khê đang làm nũng với kìa.

Phó Kinh Nghiêu đuôi mắt nhếch lên, thong thả mở lời:

“Khê Khê, lén lút sờ mấy hửm?”

Lâm Khê vội vàng giải thích:

“Một thôi, tò mò nên mới chạm một chút mà thôi, chứ làm chuyện gì khác .”

Ý trong mắt Phó Kinh Nghiêu càng thêm nồng đậm hơn, khóe miệng vẽ một độ cong vô cùng vui vẻ, nội tâm cách nào ức chế nổi niềm kích động dâng trào.

Khê Khê hiếu kỳ về yết hầu kìa!

Khê Khê chủ động chạm !!

Khê Khê thích cơ thể !!!

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/pho-tong-phu-nhan-cua-ngai-lai-lai-lai-di-bay-bien-xem-boi-roi/chuong-240.html.]

bên cạnh nắm chặt lấy ngón tay cô, mãi mà thấy câu nào, Lâm Khê chui đầu khỏi chăn:

“Chạm một cái cũng ?”

“Tất nhiên .”

Phó Kinh Nghiêu nắm lấy ngón tay cô, một nữa áp chặt lên yết hầu :

“Khê Khê sờ bao nhiêu cũng đều cả.”

bổ sung thêm một câu:

“Cắn một cái cũng luôn.”

Đầu ngón tay nương theo yết hầu chuyển động lên xuống, xúc cảm rõ mồn một truyền khắp , Lâm Khê cả ngây đơ tại chỗ, sắc m/áu lan rộng tận tận mang tai.

mạng mà!!!

Phó Kinh Nghiêu đang làm cái trò gì cái lời gì thế , cô tuyệt đối sẽ bao giờ dám sờ loạn nữa .

Lâm Khê cực tốc rụt ngón tay về, kéo chăn trùm kín mít đầu .

ngủ đây, ngủ thêm lát nữa.”

, chúng ngủ thêm lát nữa.”

Phó Kinh Nghiêu ôm chặt lấy hông cô, thở dồn dập thêm vài phần.

hiện tại đang khó chịu lắm, nãy lúc Khê Khê sờ yết hầu càng khó chịu hơn gấp bội.

Khó chịu thì cũng c.ắ.n răng mà nhịn xuống thôi, khó khăn lắm mới dỗ dành vợ trở về thể dọa cô chạy mất dép , chuyện bắt buộc tiến hành từ từ từng bước một, đợi đến khi cô yêu thích từng bộ phận cơ thể mới .

yết hầu, sẽ dịch xuống phía thêm một chút xíu nữa……

Phó Kinh Nghiêu cụp mắt chăm chú bên cạnh, ánh mắt quyến luyến quấn quýt khôn nguôi, khẽ khàng đặt một nụ hôn vô cùng nhẹ nhàng lên làn tóc cô.

Đôi môi đàn ông chạm liền dời ngay lập tức, Lâm Khê vẫn cảm nhận mới hôn trộm .

Cô mở mắt :

…… tối qua gội đầu nhé.”

Cũng may con bạch cương ngày hôm qua giao cho Tiền Phú Quý và Quý Hành , nếu thì chính mới đ.á.n.h cương thi xong gội đầu, dính một mùi t/ử th/i thối hoắc .

Phó Kinh Nghiêu sững sờ một lát, Khê Khê thế mà để ý tới chuyện , vốn dĩ cứ ngỡ cô sẽ trách móc chuyện hôn trộm chứ.

em tắm ?”

Giọng nhỏ nhẹ phát từ trong chăn, Phó Kinh Nghiêu rốt cuộc cũng hiểu ý .

tắm, vợ lúc nào cũng thơm phức cả.”

Á á!!

Mấy lời sến súa tới nữa !

Lâm Khê cả tự nhiên chút nào, cô hất tung chăn leo xuống giường, lao thẳng phòng tắm:

nóng, đổ mồ hôi , tắm một cái cho thoải mái.”

Phó Kinh Nghiêu theo bóng lưng chạy trối ch/ết cô, thấp giọng khẽ một tiếng:

“Khê Khê thật dễ hờn dỗi thẹn thùng mà.”

chống tay dậy, tình cảm nơi đáy mắt cuộn trào mãnh liệt, tấm lưng vốn dĩ mồ hôi thấm đẫm từ lâu .

nhịn nổi nữa , lời vợ thôi, cũng dội một gáo nước lạnh cho tỉnh .

Phó Kinh Nghiêu vớ lấy quần áo, bước căn phòng bên cạnh, nơi ngập tràn mùi hương thuộc về Khê Khê.

Sáng sớm tinh mơ, cả hai đều tắm rửa sạch sẽ một nữa, Lâm Khê sấy khô tóc bước xuống lầu.

Ngô ma đang khom lưng ở đầu cầu thang:

“Thiếu phu nhân, buổi sáng lành ạ.”

Lâm Khê kinh ngạc:

“Ngô ma, cái thắt lưng bà vẫn khỏi ?”

Ngô ma đ.ấ.m đấm lưng:

“Bệnh cũ mà, vướng bận gì ạ.”

Ngày hôm qua đại thiếu gia và thiếu phu nhân chiến tranh lạnh, bà và Lưu quản gia cả đêm ngủ, thức thâu đêm suốt sáng nghiên cứu đủ loại phương án, lúc dậy hoa mắt chóng mặt, cẩn thận trật khớp thắt lưng một cái nữa.

Ngô ma ghé sát lén lút hỏi nhỏ:

“Đại thiếu gia ạ?”

Lâm Khê :

“Ở lầu ạ.”

Ngô ma giơ hai ngón tay lên, nháy mắt hiệu:

“Thiếu phu nhân, cô và đại thiếu gia, ơ kìa…… thế nào ạ?”

“Chúng cháu ạ.”

Lâm Khê kéo bà ngoài:

“Cháu hiểu một chút về trung dược, để cháu chữa trị cái thắt lưng cho bà nhé.”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...