Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phó Tổng, Phu Nhân Của Ngài Lại Lại Lại Đi Bày Biện Xem Bói Rồi!

Chương 246

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

“Lâm Kê lười chẳng buồn đoái hoài đến ông .”

Độc cương thi lây lan một truyền hai, cái quần đùi đỏ lão già cương thi c.ắ.n qua, đó vương độc khí, bắt buộc thanh lý cho thật sạch sẽ.

Cương thi quá nhiều, ngọn lửa thiêu đốt suốt ba phút đồng hồ.

Tịnh Nguyên đạo trưởng nắm chặt lấy chiếc áo choàng, ngọn lửa do Tiểu Sư Tổ phóng thiêu rụi sạch sẽ quần áo ông đang mặc , hiện tại từ xuống chỉ còn duy nhất chiếc áo choàng .

Mất chiếc áo choàng thì ông thực sự khỏa chạy rông .

hổ Tiểu Sư Tổ, thủ đoạn nhanh chuẩn hiểm, chẳng phân biệt địch gì cả.

Lâm Kê cảm ứng liền đầu , “Ông già, ông đang c.h.ử.i thầm ở trong lòng ."

, tuyệt đối ."

Tịnh Nguyên đạo trưởng phủ nhận liên hồi, “Tiểu sư tổ, con gan đó mà dám c.h.ử.i ."

Ông vội vàng đ.á.n.h trống lảng sang chuyện khác, “Cái đó, cương thi giải quyết xong , tiếp tục tìm đồng nghiệp ở Điền Nam thôi nào."

“Đồ nhi, dẫn đường ."

Vân Ngạn từ trong ba lô lấy một chiếc la bàn, “Kim chỉ nam hiển thị phía phương Bắc thở sống."

Tịnh Nguyên đạo trưởng tò mò ghé mắt , “Con học cái trò phong thủy tìm từ hồi nào thế?"

“Vài ngày ạ, điều năng lực con còn non kém, chỉ tìm một cách đơn giản thôi."

Vân Ngạn cất Kim Tiền Kiếm , ôm la bàn xoay xoay vài vòng, “Tiểu sư tổ, bên ạ."

, thôi."

Hai rời khỏi, Tịnh Nguyên đạo trưởng ngơ ngác trơ trọi tại chỗ.

Lòng bỗng cảm thấy chua xót vô ngần, đồ học thêm một kỹ năng mới , càng làm nổi bật lên cái sự vô dụng làm sư phụ như ông .

Vân Ngạn đầu hối thúc, “Sư phụ, mau đuổi theo ."

Tịnh Nguyên đạo trưởng lạch bạch chạy qua đó, “Tới liền đây."

Ba càng sâu bên trong, cây cối xung quanh càng thêm phần rậm rạp tươi , hoa cỏ lá cây đọng đầy những giọt nước, trời mới mưa xong.

Tịnh Nguyên đạo trưởng tự tát mặt một cái, “Con muỗi thứ ba mươi sáu , muỗi ở phương Nam to độc, mặt cổ vết đốt, ngứa ch/ết ."

Vân Ngạn móc một chai nước hoa hồng, “Tiểu sư tổ, cần ạ?"

Lâm Kê phẩy phẩy tay, “ cần ."

Cô vỗ một phát xuống đập ch/ết năm con muỗi, tấm bùa vàng dính đầy xác muỗi dày đặc, còn cả kiến và một ít rết nữa.

Môi trường khắc nghiệt như thế , đáng lẽ dẫn Khương Viên Viên theo mới , nơi đây chính thiên đường Lục Lục .

Tịnh Nguyên đạo trưởng chìa tay , “Đồ nhi, cần."

Vân Ngạn mở nắp chai , “Sư phụ, im , con xịt cho một ít."

Mùi hương quen thuộc bao bọc lấy , Tịnh Nguyên đạo trưởng cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút, “ ?

Rốt cuộc đang ở chứ?"

“Sắp đến ."

Vân Ngạn đột nhiên dừng bước, “La bàn hiển thị nơi thở sống."

Tịnh Nguyên đạo trưởng ngó nghiêng xung quanh, “Chẳng ai cả, cũng chẳng con cương thi nào."

Lâm Kê lên tiếng, “Câm miệng."

Chăm chú lắng thì thấy tiếng thở truyền từ phía , cô thuận theo âm thanh vạch đám cỏ , phát hiện một cây nấm nhỏ.

Mũ nấm màu hồng đậm, màu sắc vô cùng rực rỡ tươi tắn.

Tịnh Nguyên đạo trưởng xổm xuống, “Cây nấm nhỏ, rừng rậm ở Điền Nam cái thứ chuyện bình thường thôi mà, đây chủng loại nào nhỉ?

ăn ?"

Vân Ngạn mở cuốn bách khoa thư về nấm để đối chiếu, “Nấm Kiến Thủ Thanh, tên khoa học nấm gan bò mạng lưới đỏ, khi tổn thương sẽ chuyển sang màu xanh, xào chín lên thể ăn , nhiều nước mềm mịn độ dai, tuy nhiên dễ ngộ độc."

Tịnh Nguyên đạo trưởng nuốt nước bọt, “Nấm ở Điền Nam hương vị tươi ngon lắm, cây nấm Kiến Thủ Thanh trông siêu cấp đáng yêu luôn, nhất định ngon tuyệt cú mèo."

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/pho-tong-phu-nhan-cua-ngai-lai-lai-lai-di-bay-bien-xem-boi-roi/chuong-246.html.]

Cây nấm Kiến Thủ Thanh dường như khẽ run lên một cái, lặng lẽ lui về phía một centimet.

Tịnh Nguyên đạo trưởng chớp chớp mắt, “Chẳng lẽ hoa mắt ?

Cây nấm nhỏ mới cử động ?"

“Ông hoa mắt ."

Lâm Kê thản nhiên , “Cây nấm nhỏ thành tinh ."

Tịnh Nguyên đạo trưởng thốt lên:

“Nấm tinh ăn càng ngon hơn đấy."

Cây nấm Kiến Thủ Thanh lập tức giải phóng một luồng khí kỳ quái.

Tịnh Nguyên đạo trưởng hít một ngụm, đầu óc bỗng chốc chút choáng váng, “Xong đời , dường như thấy mấy tí hon đang nhảy múa kìa, trúng độc ."

Lâm Kê cạn lời đến cực điểm, “Ai bảo ông cứ trêu chọc cây nấm nhỏ đáng yêu làm chi, đáng đời."

Cô vỗ vỗ mũ nấm, “Cây nấm nhỏ ơi, chúng , em đừng sợ nhé."

Nấm Kiến Thủ Thanh càng run rẩy dữ dội hơn nữa.

Cái vỗ một phát, làm rơi mất bao nhiêu bào t.ử kìa.

Ứ hự, bào t.ử mà nó vất vả nuôi dưỡng bấy lâu nay, mất sạch sành sanh , mất hết cả .

Nấm Kiến Thủ Thanh dám bỏ chạy, càng dám cử động, chỉ sợ hãi sẽ bắt đem nấu canh.

Nó chỉ một cây nấm nhỏ thôi mà, ngon .

Cầu xin các đấy, mau mà.

Vân Ngạn móc tấm thẻ chứng nhận in hình quốc huy, “Cây nấm nhỏ, xin chào, chúng đến từ Cục Đặc Quản Đế Kinh, chuyên môn đến đây để tìm kiếm các vị đồng nghiệp Phân cục Điền Nam, em thấy ai khác ?"

Cây nấm nhỏ nhảy về phía vài cái, vươn dài cuống nấm chăm chú , một giọng ngọt ngào mềm mại như nhung truyền từ mũ nấm.

“Xin chào , em Cố Thanh Thanh Phân cục Điền Nam ạ."

Lâm Kê chút ngạc nhiên, “Em Phân cục Điền Nam ?"

."

Cây nấm nhỏ sợ hãi rụt rụt cái cuống nấm , “Điền Nam nhiều rừng rậm, yêu quái thành tinh cũng nhiều, phân cục tụi em bộ đều yêu tinh cả thôi."

Vân Ngạn tra cứu thông tin phân cục, “Cố Thanh Thanh, tuổi nấm một trăm lẻ hai tuổi, hóa hình năm 1912, gia nhập Cục Đặc Quản từ mười năm ."

Cây nấm nhỏ phấn khích vểnh mũ nấm lên, “ ạ, bức ảnh ở phía chính em, em tin tưởng ."

Mũ nấm màu đỏ đậm dần dần chuyển sang màu xanh lam, Tịnh Nguyên đạo trưởng giơ hai tay lên cao, ánh mắt đờ đẫn mà mê ly, “ xuất hiện ảo giác ?

đổi màu nữa cơ ?"

Ông giơ tay định chạm cây nấm nhỏ, Cố Thanh Thanh vô cùng căng thẳng, phun một ngụm khí lớn màu xanh lam, trúng ngay chóc khuôn mặt lão già râu trắng.

Tịnh Nguyên đạo trưởng đờ một khoảnh khắc, ngay lập tức dậy nhảy đầm, ông huơ huơ tay trung.

“Các bạn phía ơi, các bạn phía ơi, quẩy lên nào!"

, chính như đấy, hãy lắc lư theo giai điệu nào, cùng lắc lư nào ê ê~~"

Tịnh Nguyên đạo trưởng uốn éo biên độ quá lớn, chiếc áo choàng suýt chút nữa tuột xuống mất.

Lâm Kê lao nhanh như mũi tên b/ắn, nhắm thẳng gáy ông mà nện xuống một phát thật mạnh.

Tịnh Nguyên đạo trưởng tức khắc nổ đom đóm mắt, ngã nhào xuống đất ngất xỉu nhân sự.

Cố Thanh Thanh cảm thấy cổ cũng thốn thốn theo, rụt cuống nấm xuống mức ngắn nhất, mũ nấm gần như dán chặt t.h.ả.m cỏ.

Trong lòng gào thét điên cuồng:

“Đừng đ.á.n.h , chỉ một cây nấm nhỏ thôi mà.”

Lâm Kê phủi phủi tay, “Cố Thanh Thanh, đồng đội em ?"

“Lạc mất ạ."

Cố Thanh Thanh thật thà khai báo, “Dân làng ở gần đây nơi quái vật xuất hiện, em và Báo ca đến đây để điều tra, ngờ cương thi bao vây, trong lúc tình thế cấp bách Báo ca một dụ đám cương thi chỗ khác, còn em thì biến thành cây nấm nhỏ để trốn thoát."


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...