Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phó Tổng, Phu Nhân Của Ngài Lại Lại Lại Đi Bày Biện Xem Bói Rồi!

Chương 275

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

“Luồng âm khí còn nặng hơn cả luồng âm sát mà xác nữ mới phóng thích , đen đặc như những giọt mực, ngăn chặn ánh sáng lọt .”

Đạo trưởng Tịnh Nguyên hô lớn, “T.ử mẫu hung sát!

Xác nữ khi còn sống m/ang t/hai!!"

T.ử mẫu hung sát, loại sát hung hãn nhất, cũng tàn nhẫn nhất thế giới .

đàn bà m/ang t/hai ngậm oan mà ch/ết, oán khí quá nặng nên lâu ngày thể tiêu tán .

và t.h.a.i nhi đồng thời hấp thụ âm khí và sát khí, âm sát đan xen chồng chất lên , nuôi dưỡng lẫn , trải qua nhiều năm đó sẽ hình thành nên song sát.

đồn loại cương thi sáu đường chúng sinh ruồng bỏ, nhảy ngoài ba cõi, cực kỳ khó tiêu diệt, dẫn động cửu thiên thần lôi mới thể đ.á.n.h tan , vạn năm khó lòng gặp một .

Phục thi ngàn năm cộng thêm t.ử mẫu hung sát, hôm nay xui xẻo lớn , cả đời bao giờ xui xẻo đến mức .

Đạo trưởng Tịnh Nguyên sờ sờ trán, ở cạnh tiểu sư tổ lâu ngày, càng lúc càng xui xẻo hơn, khi ngoài mau chóng bái lạy tượng Tam Thanh để xua đuổi bớt vận xui mới .

Cái bụng xác nữ vẫn còn đang tiếp tục to lên, nhô cao v/út, còn dài hơn cả cánh tay trưởng thành, gân xanh làn bụng nổi lên cuồn cuộn, đường vân mạch m/áu thể thấy rõ mồn một, vô cùng đáng sợ.

Ngoài cửa, ba con yêu tinh sợ đến mức hồn vía lên mây.

Giọng Cô Thanh Thanh run rẩy, “Con sinh con đẻ cái đáng sợ như !"

Chẳng giống như tộc nấm họ chút nào, chỉ cần nuôi dưỡng bào t.ử nhỏ .

Báo Kim Tệ vỗ vỗ lưng cô , “Thanh Thanh, sợ nhé, ở đây ."

Điểu Phi Phi ăn một họng cẩu lương, thẫn thờ một lát rút điện thoại chụp , đó lấy cuốn sổ ghi chép các chi tiết.

Vân Ngạn tận chức tận trách bảo vệ ba họ, ánh mắt chăm chú theo dõi những động tĩnh ở bên trong.

Cái bụng xác nữ rách toạc , dòng m/áu màu đen phun xối xả, âm sát khí nồng nặc tràn ngập khắp bộ gian, đè nén khiến ngộp thở thở nổi.

Sắc mặt đạo trưởng Tịnh Nguyên trắng bệch, “Tiểu sư tổ, ả sắp sinh ."

, sinh xong ."

Lâm Kê thốt từng chữ một, “Sinh mổ."???

Tiểu sư tổ mà vẫn còn tâm trí để quan tâm đến hình thức sinh đẻ nữa, đạo trưởng Tịnh Nguyên nhỏ giọng hỏi:

ngăn cản ?"

“Mảnh vỡ trong cơ thể đứa trẻ sơ sinh, nó tự chui thì cũng lôi nó thôi."

Lâm Kê thản nhiên , “Đầu đứa trẻ thò kìa."

“A a a!!"

Xác nữ t.h.ả.m thiết hét lên một tiếng, một cái đầu đen thui nhô , làn da còn đen hơn cả châu Phi, từ xuống chỉ mỗi hàm răng màu trắng.

Nếu mà ở trong môi trường bóng tối thì thể thấy nổi luôn.

Đạo trưởng Tịnh Nguyên tràn đầy kinh ngạc, “Đứa trẻ ... con lai ?"

Xác nữ làn da trắng trẻo, xinh như hoa, đứa trẻ thật khó để đ.á.n.h giá, bởi vì đen quá nên ngũ quan.

Đứa trẻ sơ sinh làn bụng nhe răng trợn mắt với ông, từng chữ từng chữ một thốt từ trong miệng, “Xì, ừm, oa!!"

Đạo trưởng Tịnh Nguyên hiểu , “Thằng nhóc da đen bảo nó con lai, bẩm sinh làn da đen , đầu tiên nó g/iết chính ."

Ông sực nhận , “Ái chà đậu má!

Tại đòi g/iết ?!"

Đứa trẻ sơ sinh há miệng c.ắ.n đứt dây rốn, điều khiển tứ chi chậm rãi bò khỏi t.ử cung.

Bạch tạch!

Nó bước hụt một chân, rơi từ làn bụng xác nữ xuống, lăn lộn ba bốn vòng, chổng gọng bốn vó lên trời mặt đất, dính ít bụi bặm.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/pho-tong-phu-nhan-cua-ngai-lai-lai-lai-di-bay-bien-xem-boi-roi/chuong-275.html.]

Dáng vẻ nó vốn dĩ chật vật , bây giờ càng thêm chật vật hơn nữa.

Đạo trưởng Tịnh Nguyên nhịn mà bật thành tiếng, “Ha ha, đứa trẻ sơ sinh mới đẻ đường, chỉ dựa bốn cái chân để bò thì căn bản đuổi kịp , ha ha."

Đứa trẻ sơ sinh lắc lư chân tay, khó khăn lật ngược , bốn chi chạm đất, gầm rú về phía ông già râu trắng, “Hú!!"

Dám nhạo , c.ắ.n ch/ết ông luôn!!

Giọng đứa trẻ sơ sinh mềm mại non nớt, mang theo chất giọng sữa, tiếng gầm rú chẳng dọa ai cả.

Ngoài cửa, Cô Thanh Thanh thấy tiếng giọng sữa thì còn sợ nữa, “Cái cục đen thui trông cũng khá đáng yêu đấy chứ."

Báo Kim Tệ nghiêm túc nhận xét, “Đen quá, tộc báo gấm chỉ thích những đứa nhóc hoa văn thôi, càng nhiều màu sắc thì càng mắt."

ôm lấy cô nấm nhỏ trong lòng , “Thanh Thanh, con chúng di truyền màu đen, màu vàng, màu trắng , di truyền màu hồng, màu đỏ và màu xanh em nữa."

“Sáu loại màu sắc hòa trộn với , cộng thêm hoa văn những đám mây cực ngầu nữa, nhất định sẽ biến thành đứa nhóc sành điệu nhất trong giới nhà mèo cho mà xem."

Cô Thanh Thanh im lặng một lát, “Như trông thực sự mắt hả?"

Báo Kim Tệ kiên định gật đầu, “Siêu cấp vô địch mắt luôn."

Điểu Phi Phi phũ phàng đập tan ảo tưởng , “Di truyền tuân theo định luật phân ly và định luật phân ly độc lập Men-đen, hai các thể sẽ sinh một con mèo nhỏ biến màu, cùng với một cây nấm xăm trổ đầy đấy."

Vân Ngạn vô cùng hỏi rằng, cách chủng tộc lớn như thì định luật di truyền tác dụng gì thế?

Báo Kim Tệ vẫn kiên trì với quan điểm , “Con và Thanh Thanh nhất định lớn lên theo như ý tụi ."

Điểu Phi Phi cạn lời, “ Báo , nhiều sách , cho di truyền một chuyện vô cùng thần kỳ đấy, gen thì dễ truyền , còn gen thì dễ thui chột mất..."

Ba con yêu tinh cùng bàn luận về chuyện sinh con đẻ cái, Lâm Kê một lát, trong đầu bỗng hiện lên hình bóng Phó Kinh Nghiêu.

Con cô và thì cho dù phân ly độc lập thế nào chăng nữa thì cũng thể .

!

dẫn dắt chệch hướng , đang trong quá trình đ.á.n.h cương thi mà nghĩ ngợi cái gì về chuyện con cái thế ?

Lâm Kê vỗ vỗ gò má , làm việc chính sự thôi.

Xác nữ im bất động mặt đất, vết thương bụng đang tự động chữa lành một cách chậm rãi.

Đứa trẻ sơ sinh trái ngó , đám con đều đang nhạo làn da đen nó.

Nó tức giận , vô cùng tức giận, hậu quả sẽ cực kỳ nghiêm trọng đấy!

Đứa trẻ sơ sinh cử động, bốn cái chân bò nhanh như bay, nó ngó lơ Lâm Kê, lao thẳng về phía đạo trưởng Tịnh Nguyên.

Đạo trưởng Tịnh Nguyên chạy la oai oái, “Tiểu sư tổ, cứu mạng!!"

Ông chạy ở phía , đứa trẻ sơ sinh đuổi theo ở phía , chốc chốc há to cái miệng định c.ắ.n m/ông ông.

Đạo trưởng Tịnh Nguyên giữ chặt lấy m/ông , “Tại đám cương thi đều chỉ thích m/ông chứ?!"

“Tiểu sư tổ, đừng xem kịch nữa, mau cứu với!!"

Lâm Kê thở dài một tiếng, “Hai chân chạy bốn chân , ông già ông tạ quá đấy."

nhảm nhí!

sáu mươi tuổi đấy nhé!"

Đạo trưởng Tịnh Nguyên lao đến bên cạnh cô, “Tiểu sư tổ, chặn giùm với!"

Đứa trẻ sơ sinh rẽ hướng, vẫn cứ tiếp tục bám theo phía ông già râu trắng.

Lâm Kê giơ tay xách lấy phần gáy nó, giống như đang xách một con mèo nhỏ .

Đứa trẻ sơ sinh đột nhiên bóp nghẹt phần da gáy, liều mạng giãy giụa, “Hú!

Cắn!!"


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...