Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phó Tổng, Phu Nhân Của Ngài Lại Lại Lại Đi Bày Biện Xem Bói Rồi!

Chương 506

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Giang Trì quyết định hỏi một bên đương sự khác, “Lời thật ?

em gái ?"

Lâm Kê chân mày nhướng nhẹ, “Giả đấy."

Giang Trì thở phào nhẹ nhõm một , “ hai, đừng dọa khác như thế chứ."

Giang Ký đang định bước lên lầu để giải thích rõ ràng.

Lâm Kê kéo tay , từng chữ từng chữ rõ ràng, “Tính theo thời gian sinh đời, em gái , mà chị gái đấy."

“Mau gọi một tiếng chị thử xem nào."

Giang Ký đến mức gập cả xuống, “Mau lên, gọi chị kìa."

Giang Trì!!

Tự nhiên vô duyên vô cớ thêm một chị gái, chuyện tuyệt đối đang .

về phòng ngủ bù thôi!

Giang Trì nhấc chân lên, nhịp tim kìm mà bắt đầu gia tăng tốc độ, cảm giác quen thuộc một nữa ập tới .

Nếu như Lâm đại sư và một cặp song sinh, thì những điều khác thường đây đều thể giải thích một cách hợp lý .

Giữa những cặp song sinh với luôn một thứ thần kỳ gọi thần giao cách cảm.

hai hề tìm .

Giang Trì phi tốc chạy nhanh xuống lầu, vội vàng đến mức ngay cả thang máy cũng quên bén mất .

ghế sofa, dáng cao ráo thẳng tắp, một tay đút túi quần, giọng điệu lạnh nhạt .

“Nếu như cô, nguyện ý gọi một tiếng chị."

Lâm Kê thản nhiên :

gọi xem nào, đang đây."

Giang Trì do dự một lát, từ một tay đút túi quần chuyển thành cả hai tay đều đút túi quần, lên trần nhà, vành mắt chút đỏ lên một chút.

“Chị, chào mừng chị trở về nhà."

Lâm Kê ngẩn một lúc, phát từ tận đáy lòng nở một nụ rạng rỡ.

Mục đích trở về Giang gia thêm một cái nữa , ngoài việc thuận tiện cứu mạng trai ngốc nghếch , còn cứu cả em trai kiêu ngạo nữa.

Giang Trì thông minh hơn Giang Ký nhiều, gặp hai khủng hoảng lớn đều thể rút lui một cách an , còn thu phục một đám đàn em nhỏ nữa chứ.

Vụ án trống da cho nổ tung nhà vệ sinh để thu hút sự chú ý , vụ án quỷ vực thì dùng cái đầu óc thông minh mưu trí bảo tính mạng cho hai bạn học cùng lớp.

em trai nhỏ bề ngoài trông vẻ lạnh lùng cao ngạo, thực tế một tấm lòng vô cùng nhiệt huyết.

Lâm Kê mở miệng, giọng chút khàn khàn, “ ."

Giang Trì xuống một góc khuất ghế sofa, chút để ý mà nhắc tới, “Chị chuyện từ khi nào ?"

Lâm Kê sắc mặt đổi, “Từ sớm ."

Giang Ký thao thao bất tuyệt , “Em gái bây giờ một đại sư vô cùng siêu phàm lợi hại đó nha, chỉ cần tướng mạo một cái thể ngay thôi, chút tâm tư nhỏ nhặt chú thể nào qua mắt ..."

Giang Trì cúi đầu xuống thấp.

Hóa sớm phát hiện , cho nên mới năm bảy lượt xông bên trong gian tâm linh huyền bí để giải cứu cho , trống da , nghĩa trang, quỷ vực...

Mỗi khi rơi tình cảnh tuyệt vọng cùng đường, cô luôn luôn sẽ xuất hiện kịp thời.

Giang Trì cảm động cực kỳ, chậm rãi thành tiếng.

“Cảm ơn...

Chị."

Giang Ký xen , “ cũng cảm ơn em gái nữa."

Lâm Kê thể hiểu nổi bọn họ rốt cuộc đang cảm ơn cái gì nữa, cô nhắc tới chính sự, “ cho một chút về Giang gia ."

Giang Ký hai mắt tỏa sáng, “..."

Lâm Kê dùng ánh mắt ngăn chặn , “ qua , Giang Trì giới thiệu một nữa xem nào."

Giang Trì nhanh chậm :

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/pho-tong-phu-nhan-cua-ngai-lai-lai-lai-di-bay-bien-xem-boi-roi/chuong-506.html.]

“Giang gia nhân khẩu vô cùng đông đúc, tranh quyền đoạt lợi âm mưu đấu đá cũng nhiều.

Bác cả coi cả như kẻ thù truyền kiếp một mất một còn, hai chú thì bề ngoài tỏ khách sáo lịch sự, lưng luôn tìm cách gây khó dễ ngáng chân."

“Cô hai thì một chút cảm giác tồn tại nào cả, cho đến tận bây giờ vẫn từng xuất giá, đang ở chủ uyển để chăm sóc cho ông nội, cô cho một cái cảm giác vô cùng kỳ lạ."

cả hiện tại đang làm tổng giám đốc điều hành, cha thì quá quản lý chuyện gia đình, thì sức khỏe , đang ở lầu nghỉ ngơi."

tóm , cái nhà một ai cả, và cũng một ai kẻ ngốc nghếch ."

Giang Ký chỉ chỉ bản , ánh mắt vô cùng trong trẻo và ngu si , “Mắng c.h.ử.i khác thì làm ơn đừng kéo chúng cuộc cùng chứ."

Giang Trì cạn lời, “ mất , ngoại trừ hai thì Giang gia một ai kẻ ngốc nghếch cả."

Ý trong lời chính , chỉ một ngốc nghếch thôi.

Giang Ký nụ đông cứng khuôn mặt, giọng điệu âm dương quái khí châm chọc, “ tuy rằng ngốc nghếch thật, tìm em gái về nhé, các thông minh mưu trí đến mấy thì tác dụng gì chứ, tìm em gái , em gái ..."

Giang Trì đảo cặp mắt trắng dã một cái.

hai vô cùng đắc ý đắc chí, hận thể chiêu cáo cho thiên hạ rằng tìm em gái trở về, thật sự phục sát đất .

Lâm Kê khẽ ho một tiếng, “Tiếp tục ."

Giang Trì úp úp mở mở, “Chị...

Với bản lĩnh siêu phàm chị, mấy chú bác đều đối thủ xứng tầm ."

“Lời thích đấy."

Lâm Kê nhấp một ngụm , “Thông báo cho tất cả Giang gia , cứ đứa trẻ năm xưa trưởng thành ."

Giang Ký vô cùng hưng phấn kích động, “Để gõ cửa từng nhà một, thông báo cho từng một , em gái trở về !"

Giang Trì định bụng ngăn cản .

Lâm Kê lắc đầu, “Cứ mặc kệ , thứ cảm xúc đè nén suốt mười hai mươi năm trời như cũng đến lúc cần phóng thích ngoài , cứ kìm nén ở trong lòng mãi thì sẽ cho sức khỏe ."

, phái một theo hộ tống , đỡ cho việc vấp ngã ở đó."

Giang Trì nắm chặt chiếc điện thoại trong tay, trong lòng dâng lên một luồng cảm xúc vô cùng kỳ lạ, “ nhiều năm như gặp mặt, chị đối với hai xem khá nha."

Lâm Kê xoay xoay chiếc tách trong tay, ngắm những hoa văn hình phi ngư khắc đó, “Thằng nhóc con , cứu mạng tới ba đấy nhé."

, cần cứ luôn luôn nhấn mạnh như thế ."

Giang Trì thu liễm thần sắc khuôn mặt, cầm điện thoại lên bước phía ngoài cửa.

Cô trở về, Giang gia tất nhiên sẽ long trời lở đất cho mà xem.

Mấy chú bác đều những ngọn đèn cạn dầu , chỉ duy nhất một cả mới thể trấn áp bọn họ mà thôi.

Giang Trì bấm điện thoại Giang Đình, trong lòng ngày càng trở nên khẩn trương hơn.

cả mau chóng trở về thôi!

Em cần , chị cũng cần giúp đỡ nữa.

Giang Trì gọi điện thoại xong xuôi, lẳng lặng trở chiếc ghế sofa, bọng mắt xuất hiện một quầng thâm nhạt màu, cơn buồn ngủ ngày càng ập tới mãnh liệt hơn.

Tối hôm qua, ở phòng thí nghiệm thức đêm cả một đêm để thiết kế đồ đạc, hai mươi tư tiếng đồng hồ liên tục hề chợp mắt chút nào, đại não sắp rơi trạng thái treo máy .

Buồn ngủ ch/ết mất thôi...

Chiếc gạch lát nền màu trắng bạc phản chiếu khuôn mặt vô cùng mệt mỏi rệu rã, thiếu niên cúi gục đầu xuống ngủ gật, suýt chút nữa đ.â.m sầm đầu xuống đất .

Lâm Kê liếc một cái, “Buồn ngủ thì lên lầu mà ngủ chứ, chút chuyện nhỏ nhặt còn cần dạy cho nữa ?"

Bên tai vang lên giọng vô cùng lạnh lùng trong trẻo, Giang Trì tỉnh táo vài phần, một tay đút túi quần, sắc mặt vô cùng lạnh lùng nghiêm nghị.

“Cần chị quản chắc, chính thích ngủ như thế đấy thì nào."

“Tùy ."

Lâm Kê nâng chiếc tách lên, tự nhiên mà gọi Vương tẩu đang ở bên cạnh, “Rót thêm cho một tách nữa , cảm ơn nha."

Vương tẩu vô cùng nhiệt tình hăng hái, xách một ấm bước ngoài, “Em gái đại tiểu thư ơi, uống cái gì ăn cái gì thì cứ việc với một tiếng nhé, cô xin mời."

Lâm Kê thấy cái xưng hô , ngượng ngùng đến mức trốn cho hết, “Dì cứ gọi Lâm Kê , đừng gọi cái xưng hô kỳ lạ như thế nữa."

Giang Trì nhịn , bên khóe môi tràn một nụ nhạt, “Ha, cái xưng hô ngốc nghếch mà hai đặt cho chị đấy, thấy cũng khá đấy chứ."

Lâm Kê nhẹ nhàng vỗ vỗ xuống mặt bàn, “ thích thì nhường cho đấy, Vương tẩu mau chóng gọi Giang Trì tam tiểu thư xem nào."


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...