Phó Tổng, Phu Nhân Của Ngài Lại Lại Lại Đi Bày Biện Xem Bói Rồi!
Chương 564
“ ch/ết mất, mới c.ắ.n một miếng.”
Thanh Ô hét toáng lên:
“Đừng qua đây, đừng..."
Lâm Kê liếc gã một cái:
“ ."
Á!
Nữ ma đầu tới !!
Thanh Ô nhanh chóng lăn lộn bò đến bên cửa, nước mắt nước mũi giàn giụa, bắt đầu kể khổ.
“Chị, đại lão, đại sư, cầu xin cô, thả , cái nơi rốt cuộc chỗ dành cho con ở mà, ư ư ư..."
Lâm Kê thản nhiên :
“Ngày mai thả ."
Mắt Thanh Ô sáng rực lên:
“Thật ?"
“Thật."
Lâm Kê đầy ẩn ý , “Chờ chuyện kết thúc, sẽ đưa trở nhân gian."
Thanh Ô nhảy dựng lên:
“Oa, tự do ."
Còn kịp vui mừng hai giây, thấy nữ ma đầu tiếp:
“Lấy mảnh vỡ xong, cần ở địa phủ nữa, chuyển thẳng Cục Đặc Quản."
Trái tim đang treo ngược Thanh Ô rốt cuộc ch/ết lặng, kiểu gì thì cũng tù, đây chính quả báo việc làm kẻ !
Kiếp đầu thai, gã nhất định làm , ngày ngày dìu bà cụ qua đường, giúp kiến dọn nhà.
Lâm Kê nhắc nhở:
“ vững , đến để lấy mảnh vỡ."
Thanh Ô len lén hỏi:
“ sẽ ch/ết chứ?"
“Yên tâm."
Lâm Kê ấn lên vai gã, “Chuyện kinh nghiệm , bảo đảm ngày mai cho sống sờ sờ chạy nhảy tung tăng."
Thanh Ô:
“Ngày mai?!"
Thế còn hôm nay thì ?
Xong đời !!
Ngay trong khoảnh khắc , vùng bụng truyền đến cơn đau kịch liệt, như thể một trăm con rắn độc đang c.ắ.n xé, gầm thét bên trong cơ thể gã!
Lâm Kê ngưng tụ linh khí nơi lòng bàn tay:
“Thả lỏng , nhanh thôi."
Mảnh vỡ trong xá lợi tử, đang quấn chặt lấy ruột Thanh Ô, lấy chút khó khăn.
Nếu cứ để mảnh vỡ tự chui , Thanh Ô tất t.ử vô nghi.
Cô tự tay lấy, Thanh Ô may còn giữ mạng nhỏ.
Lâm Kê móc một mảnh vỡ khác, dùng nó để thu hút mảnh vỡ trong xá lợi tử, khiến nó chủ động dịch chuyển về phía da bụng.
Năm phút , Thanh Ô ngã rạp xuống đất trợn trắng mắt, khí thì nhiều khí thì ít.
, dù thì vẫn còn thở.
Lâm Kê chộp lấy mảnh vỡ, trán rịn chút mồ hôi, cô thở phào một :
“Sư phụ, đưa ngoài ."
“ , đồ ."
Huyền đạo trưởng bế Thanh Ô lên, trị thương chạy .
Hắc Vô Thường theo.
Thôi Húc lướt qua một cái, tự tay đóng cửa .
ngài ở đây, chắc .
Trong phòng, Lâm Kê đàn ông bên cạnh, lấy sáu mảnh vỡ còn , do dự một hồi lâu.
Cô nặn một nụ gượng gạo, giọng lộ vài phần mệt mỏi:
“Ông xã, cũng ngoài , ?"
Phó Kinh Nghiêu chẳng những , ngược còn bước lên ôm lấy cô:
“ chồng em, thể bỏ em một ở đây ?"
“Kê Kê, bắt đầu ."
Ánh mắt kiên định, kiên trì thủ hộ ở bên cạnh cô.
Lâm Kê c.ắ.n chặt môi , hai tay khẽ run rẩy.
Cô sợ hãi c/ái ch/ết, cũng sợ hãi thế giới hủy diệt.
Cô chỉ sợ hãi việc mở mắt , Phó Kinh Nghiêu biến mất thấy tăm .
Xem thêm: Thân Phận Của Cô Tiểu Thư Giả Làm Mọi Người Bất Ngờ - Trì Niệm, Lục Yến Từ (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Lâm Kê đầu .
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/pho-tong-phu-nhan-cua-ngai-lai-lai-lai-di-bay-bien-xem-boi-roi/chuong-564.html.]
đàn ông đang ở phía cô, nụ ôn nhu, nhịp tim sống động dọc theo lồng ng/ực truyền qua đây.
Cô chỉ cần vươn tay thể ôm Phó Kinh Nghiêu, chồng cô.
:
“Kê Kê, tin tưởng em, em cũng hãy tin tưởng , chúng cùng đối mặt."
Lâm Kê gật đầu, đem các mảnh vỡ từng mảnh từng mảnh ghép , hình dáng vô cùng giống một chiếc chuông lớn.
Chiếc chuông phóng to lên chính một cái đại chung, thời cổ đại dùng để báo giờ, hoặc làm nhạc cụ để gõ.
Thật sự như lời sư phụ , sức mạnh mười tám quỷ vương hình thành nên một cái chuông, đời gọi thượng cổ tà khí ?
Tám mảnh vỡ xếp xong, chỉ còn thiếu một mảnh cuối cùng.
Lâm Kê suy nghĩ một chút, liền c.ắ.n rách đầu ngón tay.
“Kê Kê, chờ !"
Phó Kinh Nghiêu nắm chặt bàn tay còn cô, mười ngón tay đan xen:
“Như thế ... ."
Giọt m/áu tươi đỏ rực rơi xuống mảnh vỡ, trong nháy mắt bùng nổ một luồng ánh sáng chói lọi, vẫn một màu đen ngũ thải rực rỡ như thường lệ.
!
màu đen!
Luồng sáng càng chớp càng nhanh, chọc thủng lớp hắc ám bao bọc bên ngoài, bao trùm lấy bộ căn phòng.
Thần thánh và thuần khiết, tuyệt đối sức mạnh mảnh vỡ.
Phong ấn vị quan chủ năm xưa lay động, nở rộ những dải lưu ly ngũ sắc, bao vây lấy hai ở chính giữa.
Cùng một thời gian, Lâm Kê và Phó Kinh Nghiêu đều ngất .
Ý thức theo dải lưu ly , rơi thẳng bóng đêm vô tận.
Cô thấy .
cũng thấy .
Ký ức bụi trần chôn vùi bấy lâu nay đang dần dần tràn trong tâm trí.
Đây chính tiền kiếp họ.
……
(Lịch sử hư cấu.)
Ba ngàn năm , chân núi Nguyệt Hàn.
Thiếu nữ mặc một bộ trường váy màu trắng như ánh trăng, mái tóc đen b/úi gọn bằng một cây trâm gỗ, một tấm khăn che mặt che đại bộ phận dung nhan.
Gió nhẹ thổi qua, tấm khăn lay động, lộ dung mạo khuynh quốc khuynh thành, phảng phất như một đóa hoa tuyết liên đang nở rộ đỉnh núi băng.
Tiểu đồng há hốc mồm, đến ngây .
Linh Kê dừng bước:
“Vì dừng ?"
Tiểu đồng đỏ bừng mặt, thành thật trả lời:
“Quan chủ tựa thiên tiên, tiểu, tiểu đồng nhất thời đến bần thần cả ."
Quan chủ tài bấm toán tương lai, hiểu rõ âm dương, dám giấu giếm.
“Da thịt chỉ vẻ bề ngoài, tu tâm dưỡng tính mới điều quan trọng."
“Quan chủ giáo huấn ạ."
Tiểu đồng tự tát một cái, cõng chiếc gùi tre lên núi.
Phía truyền đến những tiếng ồn ào náo loạn, xen lẫn tiếng thút thít nhỏ vụn.
“Nhanh lên!
Đè thằng nhóc !"
“Dám guốc gan trộm chuỗi hạt phật châu phương trượng, lá gan lớn thật đấy!"
Tiểu đồng nhổ một bãi nước bọt:
Bạn thể thích: Tiểu Công Chúa Hào Môn Là Đại Sư Huyền Học - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Mấy lão hòa thượng núi bắt đầu bắ/t n/ạt khác , xuất gia lời gian dối, mà bọn họ mở mồm lời dối trá, thiên vị đương kim thánh thượng sùng bái phật pháp, chèn ép đạo giáo."
“Quan chủ, chúng vạch trần mấy lão hòa thượng đó ."
Linh Kê ghé mắt về phía ngôi chùa, đáy mắt hiện lên cảm xúc phức tạp, cô khựng hai giây lao về phía bên .
Tiểu đồng nhanh chân đuổi theo:
“Quan chủ, chậm một chút."
Lúc tới ngôi chùa, quan chủ tự dựa sức chọc giận tất cả các hòa thượng mặt ở đó.
Một lão hòa thượng béo mập chế giễu:
“Đây chùa hoàng gia đấy, đứa nô tài ch.ó má ở mà dám đến đây làm càn?!"
Một lão hòa thượng gầy gò phụ họa:
“Ồ!
còn một nữ t.ử nữa chứ, phật môn trọng địa há nơi ngươi thể đặt chân đến?"
“Mau cút !
Đừng ép chúng động thủ."
Tiểu đồng sốt ruột giậm chân.
Hòa thượng tận bảy tám , quan chủ thì chỉ một .
Chưa có bình luận nào cho chương này.